Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 179: Đây là chiến tranh




Tuy ba trăm kỵ binh Mãn Đô Kỳ đã vọt vào trung quân của quân Tùy. Nhưng kỵ binh dũng mãnh lại như con Giao Long hãm sâu vào vũng bũn, mất đi sự lợi hại. Dưới giáo trận rậm rạp của quân Tùy, ưu thế về tốc độ của kỵ binh bị phế hoàn toàn. Một khi kỵ binh không thể vọt lên, thì những kỵ sĩ ngồi trên lưng ngựa chẳng khác nào con bù nhìn mà binh lính hay dùng để luyện đâm.

Tháp Lặc Tú rất dũng mãnh, lang nha bổng của y cũng rất nặng. Từ lúc vọt vào trận hình của quân Tùy, y đã giết ít nhất mười mấy binh lính Tùy. Với võ nghệ của y, trong tương lai triển khai đại chiến sẽ có được thành tích chói mắt. Nhưng…y lại bị trận hình của quân Tùy cắn nuốt dễ dàng đơn giản như vậy.

Y chết do tự đại, chứ không phải là do trận hình của kẻ thù mạnh mẽ.

Đây là cuộc chiến đầu tiên trong hơn một trăm năm của hai đế quốc hùng mạnh nhất thế giới. Kỵ binh Mông Nguyên tung hoành ở phương tây, chưa từng gặp phải sự phản kháng. Nói một cách khác…Người Mông Nguyên còn xa lạ với chiến tranh hơn cả người Tùy. Kỵ binh Mông Nguyên tới đâu, không người nào không dám cúi đầu. Tuy trước kia Tháp Lặc Tú giết không ít người. Nhưng đó căn bản chỉ là giết hại, chứ không phải là chém giết. Trải qua thời gian dài không có ai dám phản kháng. Nên tạo thành tính cách tự đại, cao ngạo.

Trong mắt bọn họ, người Tùy ngay cả chiến mã đều không có, thật giống những bộ tộc nhỏ yếu kia. Chỉ cần kỵ binh tiến lên bọn họ sẽ quỳ xuống đất đầu hàng. Tháp Lặc Tú nhìn người Tùy, thật giống như một chủ nô đối xử với đám nô lệ hèn mọn xấu xí. Nhưng không hề nghi ngờ rằng, người Tùy không khúm núm như những nô lê chăn nuôi của y.

Ba trăm kỵ binh tinh nhuệ, không thể vọt vào trung quân quân Tùy mười bước.

Đứng ở đằng xa, Mãn Đô Lang khẽ nhíu mày, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng.

- Không có chiến mã…nhưng người Tùy vẫn có chiến lực như vậy.

Y khẽ thở dài một tiếng, sau đó lại lắc đầu:

- May mắn. Tháp Lặc Tú dũng cảm cùng với ba trăm kỵ binh của y dùng tính mạng của bọn họ để cho ta nhìn thấy rõ được chiến thuật của quân Tùy. Tuy y đã chết, nhưng vẫn lập được công lớn. Các ngươi ghi nhớ giúp ta. Sau khi trở về giết hai nữ tử Bắc Liêu và một Hàn kỵ tuẫn táng cùng y.

Thân binh của y lập tức lên tiếng.

- Người Tùy sử dụng binh khí rất dài. Kỵ binh của chúng ta không thể như hùng ưng bay qua. Một khi bị bọn chúng giằng co thì sẽ không còn lực trả đòn. Điều này cũng không hay…

Mãn Đô Lang trầm tư một lúc, rồi phân phó:

- Chiết Na, Đặc Lực, hai người các ngươi mỗi người dẫn theo năm trăm kỵ binh chia làm hai cánh tấn công quân Tùy. Nhớ kỹ, chớ vọt vào quân trận của địch nhân. Dẫn theo kỵ binh tấn công ở rìa. Sau đó dùng lang nha tiễn tiếp đón bọn chúng. Để cho bọn chúng biết thế nào là tài bắn cung của dũng sĩ Mãn Đô Kỳ chúng ta.

- Tuân lệnh!

Hai thủ hạ Chiết Na và Đặc Lực lĩnh mệnh, mỗi người dẫn theo năm trăm kỵ binh lao ra hàng ngũ.

Lý Hiếu Tông nhìn đối phương chết trận, vẻ mặt nghiêm túc.

Thoạt nhìn, đợt tấn công của kỵ binh Mông Nguyên đã được bọn họ hóa giải gọn gàng. Ba trăm khinh kỵ binh dũng mãnh của thảo nguyên, ngay cả mười bước cũng không lao vào được. Nhưng Lý Hiếu Tông nhìn ra thứ gì đó, khiến trong lòng y càng ngày càng lo lắng. Ba trăm kỵ binh nhẹ thất bại, bị giáo trận bao vây là chuyện nằm trong dự liệu của y. Nhưng…không ngờ quân tùy tổn thất cũng không ít hơn người Mông Nguyên. Từ điểm này có thể nhìn ra được sức chiến đấu của kỵ binh Mông Nguyên.

Kỵ binh bị vây khốn, mà có thể kéo theo số lượng địch nhân ngang bằng.

- Rút lui về sau hai mươi bước.

Lý Hiếu Tông vung cờ ra lệnh.

Tiếng kèn vang lên, quân trận hơn hai nghìn người rất nhanh lui về sau hai mươi bước, để lại những cỗ thi thể ở đằng trước. Những thi thể này cũng có thể tạo tác dụng ngăn cản kỵ binh của kẻ thù xông trận. Trận hình vừa mới lùi lại, kỵ binh Mãn Đô Kỳ lại phát động tấn công. Hai đội kỵ binh một trái một phải phát động tấn công. Xem ra là muốn đột kích từ hai cánh quân Tùy.

- Cung tiễn thủ chuẩn bị!

Lý Hiếu Tông vung lệnh kỳ, cung tiễn thủ vốn lùi về phía sau lại tiến lên phía trước. Binh lính hai cánh nhanh chóng thay đổi trận hình. Từ trận hình hình vuông biến thành trận hình hình tròn. Thuẫn bài thủ và trường sóc thủ đã chuẩn bị kỹ càng. Chỉ cần cung tiễn thủ bắn xong lùi lại, bọn họ có thể nhanh chóng lên phía trước bổ sung.

Hàng ngày bọn họ đã luyện tập những trận hình này vô số lần. Chủ tướng vừa vung cờ, binh lính không cần xem xét, cứ theo bản năng chạy tới vị trí của mình, hoàn thành biến trận. Sở dĩ bộ binh của Đại Tùy có thể liên tiếp dành thắng lợi khi đánh với giặc bên ngoài, có liên quan rất lớn tới trận hình biến hóa vô tận của bọn họ. Bất kể tấn công hay là phòng thủ, quân đội Đại Tùy đều có rất nhiều trận hình có thể sử dụng.

Nhưng kỵ binh Mãn Đô Kỳ lần thứ hai tấn công, gây cho người Tùy rất nhiều khó khăn.

Địch nhân, căn bản không có ý lao vào trận hình.

Một nghìn kỵ binh trải dải ra hai cánh, cách trận hình chừng bốn mươi bước. Sau đó những mũi lang nha tiễn không ngừng trút xuống quân trận Đại Tùy, phát ra tiếng thét như tiếng sói tru. Kỵ binh thảo nguyên thành thạo cung mã. Bọn họ có thể dễ dàng dùng hai chân để khống chế chiến mã. So với bộ cung của bộ binh Đại Tùy, kỵ cung của kỵ binh thảo nguyên có tầm bắn gần hơn. Chỉ dùng gỗ hoàng dương để chế tạo, chứ không dùng nhiều nguyên liệu tạo thành như bộ cung Đại Tùy.

Kỵ cung làm từ gỗ hoàng dương thoạt nhìn nhỏ hơn bộ cung của Đại Tùy, nhưng tốc độ bắn lại nhanh hơn. Trong khoảng cách bảy mươi bước, lúc kỵ binh thảo nguyên bắn được ba mũi tên, thì bộ binh Đại Tùy chỉ bắn được nhiều nhất hai mũi tên.

Hai đội kỵ binh chạy lướt qua quân trận, dùng đao bổ xuống hai cánh quân Tùy. Lang nha tiễn dày đặc như mưa phủ xuống quân trận. Cung tiễn thủ của Đại Tùy kêu thảm ngã xuống. Quân Tùy đứng bất động trở thành bia ngắm. Mà cung tiễn thủ của quân Tùy lại khó bắn trúng kỵ binh chạy như bay.

Rất nhanh, hai đội kỵ binh chạy lướt qua hai cánh quân trận. Sau đó giao nhau ở phía sau quân trận Đại Tùy, lại dùng mưa tên bắn vào quân trận người Tùy.

- Tướng quân!

Một thân binh vội vàng nói với Lý Hiếu Tông:

- Cứ tiếp tục như vậy không lâu nữa chúng ta sẽ bị kỵ binh Mãn Đô Kỳ bắn chết hết.

Lý Hiếu Tông cau mày, cắn nứt cả môi.

Ở phía bên kia, Mãn Đô Lang không nhịn được bật cười, ánh mắt đầy đắc ý:

- Kỵ binh đấu bộ binh, chỉ cần không tiếp xúc…Lý Hiếu Tông ngươi dựa vào cái gì để thắng.





Cách Thanh Hạp Lang Nhũ chưa tới một dặm, Triệu Sâm vô lực phất tay ra lệnh:

- Từ cánh giết qua, không cần cứu viện Phan Mỹ nữa! Hướng Thanh Hạp xung phong. Không thể để cho người Mông Nguyên ngăn cản Thanh Hạp lại.

- Vâng!

Binh lính lên tiếng, lập tức thay đổi trận hình để rút lui khỏi chiến đoàn. Phan Mỹ bị vây khốn quá sâu, Triệu Sâm không đủ binh lính để phá vỡ vòng vây. Đứng ở bên ngoài, thậm chí còn không nhìn thấy đội ngũ của Phan Mỹ đâu. Bao vây như vậy, với một nghìn hai trăm hai mươi binh lính trong tay, Triệu Sâm không có một tia nắm chắc nào phá được vòng vây tầng tầng lớp lớp của kẻ địch.

Nhìn quân Tùy ở cánh ngoài muốn bỏ chạy, một đại đội Mông Nguyên chia ra chạy về hướng Triệu Sâm.

- Con mẹ nó chứ!

Bị nhốt trong vòng vây, Phan Mỹ tức giận mắng một câu, nhổ ra một bãi máu. Y nhìn kẻ địch xông về phía trước như kẻ điên, ánh mắt hiện lên một tia sợ hãi. Tuy lúc rút lui trong lòng y có chút oán khí. Nhưng vẫn duy trì tố chất cơ bản nhất của một vị tướng quân Đại Tùy. Lúc binh mã của y gần tới được Thanh Hạp sâu, thì bị người Mông Nguyên bao vây bốn phía.

Đây không phải là binh lính Mông Nguyên!

Lúc Phan Mỹ nhìn thấy vây quanh mình là những dân chăn nuôi với số lượng không đếm xuể, y cũng không quá mức để ý. Trong đám dân chân nuôi kia, thậm chí y còn trông thấy con gái và trẻ nhỏ. Một đám người như vậy, cho dù nhiều hơn nữa thì có gì đáng sợ?

Nhưng song phương vừa tiếp xúc, Phan Mỹ liền biết mình phạm vào sai lầm lớn.

Lúc trước Lý Hiếu Tông nhắc nhở qua y, dân phong thảo nguyên dũng mãnh. Trẻ con bốn, năm tuổi đã dám nhảy lên lưng ngựa. Mười mấy tuổi là có thể thành thạo cung mã. Mà nữ tử thảo nguyên có thân thể cường tráng, làn da ngăm đen, lúc vung đao lên, không hề kém nam nhân. Bọn họ kêu lên điên cuồng, giống như bầy sói nuốt từng quân Tùy một.

Một đội tinh binh của Hữu Kiêu Vệ Đại Tùy, bị ít nhất trên vạn dân chăn nuôi bao vây. Mà dân chăn nuôi này, dường như không hề sợ hãi tử vong. Tuy bọn họ rất dũng mãnh, nhưng đối mặt là tinh binhc ủa Hữu Kiêu Vệ Đại Tùy, được huấn luyện bài bản. Bọn họ có thể phóng ngựa bắn tên, nhưng kỹ xảo giết người của bọn họ không thể so với binh lính Đại Tùy. Nhưng dù vậy, hai dân chân nuôi, thậm chí ba bốn người liều mạng với một binh lính Đại Tùy, bọn họ vẫn chiếm ưu thế.

- Kẻ địch chia ra rồi.

Một binh lính tinh mắt chỉ về phía trước, kêu lên. Y có thể nhìn thấy đằng sau đám dân chăn nuôi tung lên bụi mù. Đó là dấu hiệu hậu đội của kẻ địch rời đi.

- Có viện quân tới cứu chúng ta!

Hai mắt Phan Mỹ sáng ngời, lập tức dùng trường sóc chỉ về hướng đó:

- Trận hình mũi tên, giết ra ngoài!

Còn thừa lại năm sáu trăm bính lính Đại Tùy tạo thành trận hình mũi tên theo lệnh của Phan Mỹ, lao về chỗ mỏng nhất của vòng vây. Hiện tại Phan Mỹ bắt đầu hối hận vì không nghe lời của Lý Hiếu Tông. Không trải qua chiến tranh thực sự, thì không thể hiểu hoàn toàn về kẻ địch.

Lý Hiếu Tông nói qua, dân chăn nuôi cầm loan đoan liền trở thành binh lính. Nhưng lúc ấy Phan Mỹ không thèm để ý. Trong suy nghĩ của y, dân chúng chính là dân chúng. Dù dân chúng cầm đao lên, thì cùng lắm chỉ là loạn phỉ mà thôi.

Nhưng hiện tại y hiểu ra rằng, lúc quốc gia bị quân đội nước khác xâm lấn, dân chúng có thể bộc phát ra được chiến lực ngang bằng với quân đội. Thậm chí còn điên cuồng hơn.

Y đã không nhớ rõ trường sóc của mình đâm chết bao nhiêu người. Trong đó có cụ già, nữ tử, trẻ nhỏ. Nhưng trong lòng y không có vướng mắc gì. Bởi vì đây là chiến trường. Dối diện đều là kẻ địch. Nếu bởi vì kẻ địch là trẻ nhỏ mà nương tay, như vậy đứa trẻ kia sẽ không chút do dự cầm loan đao cắt đứt cổ họng ngươi.

Vì sao không có người nào chịu phối hợp?

Phan Mỹ đâm chết một nữ tử Mông Nguyên mặt dính đầy máu. Nữ tử kia có cái eo to như thùng nước cùng khuôn mặt xấu xí. Lúc ngã xuống, vẻ mặt cực kỳ dữ tợn. Phan Mỹ thấy được sự thù hận trong ánh mắt của nàng ta. Thù hận này khiến trong lòng y căng thẳng.

Nếu có cứu binh đột phá vòng vây, vì sao không nhìn thấy chiến kỳ của bọn họ?

Trong lòng Phan Mỹ sinh ra nghi vấn, nhưng rất nhanh tìm được đáp án.

Đúng rồi…người bên ngoài không phải là tới cứu mình. Mục đích của bọn họ là phòng thủ Thanh Hạp. Tương đối mà nói, tính mạng của mình chỉ nhỏ bé không đáng kể.

Chỉ có thể dựa vào bản thân.

Phan Mỹ hít sâu một hơi, vung giáo đâm chết một dân chăn nuôi đang lao tới. Nhưng lúc y điều khiển ngựa đi về phía trước, thì chiến mã của y bị hai dân chăn nuôi chém đứt móng. Chiến mã mất đi trọng tâm liền gục về phía trước. Phan Mỹ bị quăng khỏi ngựa. Trường sóc bay ra ngoài, không thể với tới.

Một dân chăn nuôi nhìn thấy tướng lĩnh kẻ địch ngã ngựa, gầm rú nhảy xuống ngựa, hai tay nắm lấy loan đao, chém vào ngực Phan Mỹ.

- Cút ngay.

Phan Mỹ tung cước đá bay dân chăn nuôi. Sau đó muốn rút hoành đao đè phía dưới. Nhưng hoành đao quá dài, y nằm trên mặt đất không thể rút ra được. Vừa lúc đó, một dân chăn nuôi cưỡi ngựa cúi người chém trúng vào vai Phan Mỹ.

Máu tuôn ra, khiến Phan Mỹ lảo đảo về phía trước.

Dân chăn nuôi kia nhảy xuống ngựa, quơ loan đao nhắm về phía Phan Mỹ. Phan Mỹ nhịn đau đứng lên rút hoành đao ra, một đao đâm vào bụng dân chăn nuôi, lại tung cước đá văng:

- Mọi rợ ti tiện, cút!

Y mắng to, sau lưng lại trúng một đao. Y lại té ngã, lập tức có dân chăn nuôi xông tới. Một, hai, ba…năm, sáu dân chăn nuôi ép Phan Mỹ lại. Loan đao không ngừng bổ xuống.

- Cút ngay…đám mọi rợ…thấp hèn…này.

Tiếng la đứt quãng, cuối cùng trở nên yếu ớt không nghe thấy gì.

Lúc dân chăn nuôi đứng dậy, kẻ địch đã chết không thể chết hơn. Máu tươi chảy sền sệt qua bộ áo giáp.

Những dân chăn nuôi này hơn sửng sốt, lập tức nhào tới, điên cuồng lột bỏ áo giáp khỏi thi thể.

Không ai để ý tới hai mắt không thể nhắm lại kia. Cũng không ai để ý tới vẻ mặt không cam lòng đó.