Trêu Chọc Tướng Quân

Chương 5




Editor: Meggie2010

Trở lại phủ tướng quân, Thịnh Hạo Nhiên lập tức sai người quét dọn sạch sẽ sương phòng đối diện phòng hắn. Sau đó sai người chuẩn bị một thùng nước nóng đưa vào phòng, mà Mộ Tinh Đan có lẽ là mắng mệt mỏi, cũng yên lặng mặc cho hắn ôm.

Trong phủ tướng quân, hạ nhân nhìn thấy vị tướng quân đại nhân chính trực trong mắt bọn họ ôm một nữ nhân đi vào đều xem đến mắt choáng váng, nhưng không ai dám nói nhiều, đều ngoan ngoãn làm chuyện của mình.

Dù sao, chủ tử chính là chủ tử, chuyện tình của chủ tử sao bọn họ có thể hỏi tới.

Sau khi Thịnh Hạo Nhiên ôm nàng vào phòng, Mộ Tinh Đan có vẻ yên lặng khác thường thì lúc này mới bộc phát ra.

"Thịnh Hạo Nhiên, đừng quá đáng, bây giờ ta muốn ngươi thả ta rời đi ngay lập tức."

Mới vừa rồi ở trước mặt hạ nhân của hắn nàng không tiện phát tác, hiện tại đã vào trong phòng, nàng cũng sẽ không khách khí.

Sắc mặt Thịnh Hạo Nhiên trầm xuống, quả quyết cự tuyệt, "Ta đã nói rồi, từ hôm nay trở đi nàng chỉ có thể ở đây."

Nàng không thể an phận một chút sao? Nhất định phải ở thời điểm hắn tâm phiền ý loạn tranh chấp với hắn sao?

"Ta không muốn!" Nàng trợn to mắt, bày ra thái độ hoàn toàn không phối hợp, "Ta cũng không phải không có tiền, tại sao ta nhất định phải ở đây? Ngươi đường đường là một đại tướng quân lại bất chấp ý nguyện của ta mang ta đến đây, ta có thể..." Nàng có thể làm sao? Kiện hắn tội bắt cóc? Hay là đi kích trống kêu oan? Thiếu chút nữa nàng đã quên mình đã đi tới một thế giới khác, không phải thế giới cũ.

Đáng giận! Nàng buồn bực chuyển đề tài, "Tóm lại, ta muốn rời đi."

"Không cho phép!" Thịnh Hạo Nhiên đặt nàng lên giường, ánh mắt thâm trầm phức tạp nhìn chằm chằm nàng không tha.

Nàng nghĩ nàng là ai? Dựa vào cái gì mà sau khi quấy nhiễu cõi lòng tĩnh lặng của hắn loạn thành một đoàn thì liền tiêu sái rời đi?

Mộ Tinh Đan tránh né ánh mắt của hắn, sợ cõi lòng không mấy an ổn của mình sẽ bị hắn trêu chọc mà dao động.

"Tinh nhi..." Hắn ngồi ở mép giường, hô nhỏ tên của nàng.

Gọi thẳng khuê danh của nữ tử, không phải là chuyện hắn nên và sẽ làm, nhưng tối nay hắn đã phá lệ rất nhiều chuyện vì nàng, cũng không quan tâm nhiều thêm một lần.

Nàng cắn môi, vẫn không muốn đối mặt hắn như cũ, vậy mà, giọng nói ôn nhu kia lại nặng nề đánh vào trong lòng của nàng.

"Tinh nhi, nhìn ta." Giọng nói của hắn có chút mệt mỏi gọi tên nàng lần nữa, bàn tay còn vô cùng không hợp lễ giáo xoa nhẹ gò má trắng noãn của nàng.

Nàng bị động tác cợt nhả này của hắn dọa cho giật mình, hoảng sợ quay đầu, "Ngươi đang làm gì?"

Vừa nhìn qua, nàng liền biết mình phá hủy, đôi mắt thâm thúy của hắn chăm chú nhìn nàng, khiến trái tim nàng không kềm chế được chấn động, muốn dời mắt đi cũng không cách nào làm được.

"Ở lại đây không tốt sao?" Hắn hỏi.

"Ta... Ta không biết tại sao mình phải ở lại chỗ này." Nàng mấp máy môi, cặp mắt rũ xuống, không dám nhìn thẳng hắn.

"Chỗ ở của nàng bị thiêu rụi, trong thành này nàng lại không có nơi nào để đi, ở lại đây không có gì không đúng."

"Cái này đơn giản, ta vừa mới nói, ta có thể ở khách điếm." Nàng vội vàng phản bác.

"Một nữ tử một thân một mình như nàng ở khách điếm? Nàng phải biết đó không phải là một chuyện khôn ngoan.” Nhíu nhíu mày, Thịnh Hạo Nhiên hết sức xem thường.

Biên thành là nơi giao giới giữa hai nước, người lui tới mồm miệng phức tạp, một thiếu nữ như nàng ở khách điếm, tính nguy hiểm không cần nói cũng biết, cho dù không phải vì tư tâm, hắn cũng tuyệt đối không có khả năng để nàng trọ ở khách điếm.

“ Ta còn có tỳ nữ của ta, không phải một mình.” Mộ Tinh Đan nhàn nhạt tiếp lời, cũng không tiết lộ Lưu Tinh thật ra là ám vệ của nàng.

Ở nơi này, nàng vẫn chưa có cách nào quyết đinh được những nhân vật của Tam Sắc lâu là chính hay là tà, cho nên thân phận và lai lịch của Lưu Tinh nàng có thể không tiết lộ thì sẽ không tiết lộ.

“ Đừng tranh luận với ta, nàng phải biết ta lo lắng là cái gì.” Mấy nữ tử đều giống nhau, trọng điểm, là các nàng không cách nào chống lại những pần tử phức tạp kia xuất nhập.

“ Ta…Chúng ta có thể ứng phó” Hiểu rằng, một khi mình yếu thế, thì sẽ phải ở lại chỗ này, miệng nàng tỏ vẻ cứng rắn.

“Có thể ứng phó?” Hắn thâm trầm hỏi, “Vậy tối hôm nay xảy ra chuyện gì? Vô cớ bốc cháy? Còn chuyện nàng bị hạ mê dược thì sao?”

Trợn to mắt, nàng kinh ngạc hỏi, “ Ngươi…Sao ngươi biết ta bị hạ độc?”

Hắn nắm tay nàng,” Thời điềm ta ôm nàng về phủ, từng xem qua mạch tượng của nàng, thân thể không có vấn đề mà lại hư thoát vô lực, trừ mê dược, ta không nghĩ ra được thứ khác.” Có thời gian hắn từng học qua một chút dược lý đơn giản, mới có thể suy đoán như thế.

Nhưng nghe câu trả lời của nàng, hắn biết mình đã đoán đúng. Điều này không làm cho hắn lộ ra nụ cười hả hê, ngược lại là mặt lạnh xuống, tức giận nổi lên trong mắt “ Bị hạ dược, phóng hỏa, nàng còn nói nàng có thể ứng phó?” Hắn thật muốn vạch đầu óc của nàng ra, xem xem nàng rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Bị hắn hung như vậy, Mộ Tinh Đan sợ hãi nhỏ giọng phản bác, dưới cái nhìn chằm chằm của hắn thì càng ngày càng nhỏ tiếng, “ Cái đó chẳng qua là ngoài ý muốn…Cũng không phải rất thường…”

“ Ngoài ý muốn? Nếu hôm nay chơi đùa không được, nàng ngay cả mạng của mình đều đã mất. Lĩnh quân đánh giặc sợ nhất chính là ngoài ý muốn, ta từ trước đến giờ sẽ không xem thường một chút ngoài ý muốn có thể mang đến hậu quả nghiêm trọng cỡ nào, mà bây giờ nàng còn dám nói với ta đó chỉ là ngoài ý muốn?” Hắn trầm giọng trách móc, cố gắng để cho người không biết trời cao đất rộng như nàng tỉnh táo một chút.

Hắn nghe được chỗ ở của nàng bốc cháy thì trong lòng liền sốt ruột, nhìn thấy lửa kia cháy đến khói bay mù mịt nhưng vẫn không thấy bóng dáng nàng thì hoảng sợ, lúc thấy lầu các kia sụp đỗ không cách nào cứu vãn thì tim liền lạnh, đủ laoi5 suy nghĩ chưa từng thể nghiệm, hắn tuyệt đối sẽ không sáng tỏ, thì ra nàng đã vẽ xuống trong lòng hắn một nét bút hồng.

Không nhìn thấy thì sẽ nhớ thương, không sờ dược thì sẽ hoảng thần,thấy rồi lại phiền lòng, làm sao mà nữ tử thích mặc hồng y này hiểu được mau thuẫn trong lòng hắn cùng với tối nay bị kinh sợ?

Lâu không thấy hắn, trong lòng nàng cũng buồn bực, muốn đi lại bị hắn cứng rắn bắt ỏ lại, hiện tại hắn vừa rống lên như vậy, nàng đột nhiên cảm thấy ủy khuất, hốc mắt ửng hồng, vài giọt nước mắt không bị khống chế rơi xuống.

Thịnh Hạo Nhiên thấy nàng rơi lệ cũng luống cuống, miệng vụng về dụ dỗ, “ Đừng khóc, nàng đừng khóc!”

Nàng không để ý tới hắn, ngược lại khóc càng dữ hơn, cố tình lại quật cường không chịu khóc ra thành tiếng, môi cắn chặt, rỉ ra nhàn nhạt tia máu.

Vệt đỏ kia thu hút toàn bộ ánh mắt của hắn.

Ngón tay khẽ vuốt ve cánh môi nàng đang cắn chặt, trong mắt trong lòng cũng không còn nghĩ đến điều gì khác nữa, hắn chậm rãi cuối người, môi mỏng hôn lên môi nàng.

Không báo động trước bị hôn, Mộ Tinh Đan trong nháy mắt thất thần.

Hoàn hồn lại, nàng đang muốn mở miệng, lại làm cho hắn bắt được khe hở, cái lưỡi linh hoạt chui vào trong miệng nàng, lôi kéo nàng cùng hắn đắm chìm, “ Ngươi…ưm…”

Nụ hôn của hắn cũng không bá đạo, thậm chí dịu dàng đến mức khiến hắn không nhìn được trầm luân. Cánh môi dịu dàng triền miên với nhau, hắn cẩn thận dụ dỗ nàng, mấy lần môi đã tách ra ở lúc tầm mắt của hai người giao nhau lập túc lại quấn quít cùng một chỗ, đến khi Mộ Tinh Đan không chịu nổi thở hồng hộc mới dừng lại.

Hắn không rời đi, đầu tựa vào cần cổ nàng thở hởn hển, hai người yen6lang85 ai cũng không lên tiếng, chờ đợi dư vị của nụ hôn vừa rồi thối lui.

Đợi đã lâu, Mộ Tinh Đan rốt cuộc không nhịn được mở miệng trước, “ Ngươi…Sao lần này ngươi không hỏi ta?”

“Ta thích nàng, ta đã nói rồi, không phải sao?” Ánh mắt hắn dịu dàng nhìn nàng.

Hắn là người chính trực không sai, nhưng hắn hiểu có một số việc nên nói liền nói, nên làm thì phải làm, huống chi, vì nàng, hắn tình nguyện buông tha những nguyên tắc kia.

“Ta đã nói rồi, ngươi…Ai, tóm lại, chúng ta không có khả năng”. Mộ Tinh Đan rũ mắt xuống, mỗi lần nói một câu, lòng của nàng cũng đau một lần.

“Sao lại không thể?” Hắn nhìn nàng, nhỏ giọng thổ lộ, “ Ta chưa từng để tâm đến nữ tử nào, chỉ có nàng. Ta cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, nàng cứ như vậy tiến vào trong lòng ta. Nàng cười, ta cũng muốn cười theo, nàng khóc, ta cũng thấy không thoải mái. Ta biết nàng không muốn lưu lại, là vì không muốn tiếp nhận tâm ý của ta. Nhưng xin hãy tin tưởng ta chỉ muốn đối tốt với nàng, đây là lần đầu tiên ta đối tốt với một nữ nhân, nếu như nàng nguyện ý, ta muốn cưới nàng để nàng trở thành thê tử duy nhất của ta cả đời này.”

Nói không cảm động là giả, nhưng nghĩ tới ở đây tam thê tứ thiếp và không có các loại phương tiện…Mộ Tinh Đan chần chờ.

Không cảm nhận được tâm ý của nàng đang lay động, hắn vẫn tiếp tục nói, “ Tinh nhi, dừng nói nữa tháng này, ta vẫn nghĩ đến nàng như cũ, chính là tối hôm nay biết nàng có thể vẫn còn ở trong đám cháy , nàng biết ta sắp điên rồi hay không? Ta…” Hắn ôm chặt nàng.

Cảm nhận được hắn hơi run rẩy, sao cảm giác sợ hãi phát ra từ nội tâm này không phải là thật lòng cho được?

Nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống, tay của nàng ôm lại hắn, biết lòng mình đã làm ra lựa chọn.

Vốn dĩ không phải nàng không thích hắn, chỉ là chán ghét quan niệm am thê tứ thiếp của thế giới này, chỉ là nhớ tới cuộc sống tiện lợi trong quá khứ mà thôi.

Cứ như vậy đi…

Lưu lại đi…Trong lòng nàng chua chát nghĩ.

“Được rồi, không phải ta đang ở đây sao?” Nàng cười nói.

Dường như phát hiện nàng bất đồng, hắn ngẩng đầu lên nhìn nàng,” Tinh nhi, nàng…”

“Ta cái gì? Ta thua người.” Nàng chu mỏ một cái, “Nhà của ta ở rất xa, nên ta mới nghĩ chúng ta nên kéo ra chút khoàng cách.Lâu dài có lẽ tình cảm của ta và ngươi đều phai nhạt, nhưng trước đó ngươi ở chỗ ta làm khổ nhục kế khiến lòng ta đau, hiện tại lại bá đạo như vậy, ta…Ta bình tĩnh không được, tính đỗ thừa ngươi”

Nghe nàng đối với mình cũng có mấy phần tình ý, Thịnh Hạo Nhiên không nhịn được vui mừng hỏi, “ Thật? Nàng không gạt ta chứ…Nàng đối với ta cũng…”

“Thật!” Mặt nàng đỏ một chút, nghe người khác tỏ tình với mình là một chuyện, mình nghiêm túc tỏ tình lại là một chuyện khác.

Hắn hưng phấn hôn nàng một trận mãnh liệt, cho đến khi nàng không thở nỗi mới buông tha nàng, hài lòng ôm nàng không buông.

ùi trong lồng ngực hắn, nàng đối với chế độ hôn nhân ở nơi này vẫn có chút không yên lòng, "Ừ, nếu ngươi luôn luôn đối xử tốt với ta, không thương tổn lòng của ta, tất nhiên ta sẽ suy xét việc lưu lại, nhưng mà..."

Vẻ mặt hắn căng thẳng, "Nhưng mà sao?"

"Nếu như ngươi tổn thương trái tim ta, hoặc ngươi yêu nữ nhân khác, vậy thì ta cũng sẽ không khư khư giữ lấy một tình yêu không trọn vẹn, ta sẽ rời đi, ta sẽ đến một nơi mà cả đời ngươi đều không thể tìm được."

Nàng nói rất thản nhiên, nhưng hắn hiểu rõ nàng tuyệt đối nói được làm được.

Tính tình cương liệt của nàng cùng với nàng cực kỳ yêu thích màu đỏ đều rõ nét khiến người ta khắc sâu ấn tượng. Nếu không thì nàng cũng sẽ không tiếc nói ra không ít lời nói tàn nhẫn chỉ vì làm phai nhạt đi tình cảm của hai người, thương tổn hắn nhưng cũng đả thương chính nàng.

Hắn ôm nàng cam đoan, "Sẽ không, sẽ không có một ngày như thế."

Hắn thương nàng yêu nàng còn không kịp, làm sao sẽ làm ra chuyện tình thương tổn đến lòng nàng?

Nàng cười cười đáp lời, nhưng trong lòng không cách nào lạc quan như vậy, không có cách nào chỉ nghĩ yêu hắn mà không nghĩ đến những khả năng khác.

Nhưng nhìn nụ cười hạnh phúc của hắn, nàng cũng hi vọng hết thảy chỉ là mình suy nghĩ nhiều...

Thịnh Hạo Nhiên vừa mới đi vào trong viện, một bóng người liền bổ nhào tới, sợ không cẩn thận sẽ đâm nàng bị thương, hắn vội vàng giang hai cánh tay ôm nàng.

"Hạo Nhiên, ngươi đã về rồi!" Mộ Tinh Đan nháy đôi mắt to long lanh nhìn hắn.

"Ừ." Hắn buông tay ra để nàng đứng ngay ngắn, nhưng nàng lại cầm thật chặt tay hắn không chịu thả ra, hắn hết cách với nàng, chỉ có thể cưng chìu cười một tiếng.

Hơn nữa hiện giờ là ở trong phủ của mình, bọn hạ nhân luôn luôn có chừng mực, nếu không sẽ hại nàng bị người chỉ trích, hắn cũng sẽ không kiên trì nữa.

Biết cái tên cổ hủ cứng nhắc này nhiều lắm cũng chỉ có thể để cho nàng nắm tay, Mộ Tinh Đan cũng không miễn cưỡng. Dù sao huấn luyện là lâu dài, một ngày nào đó nàng nhất định sẽ huấn luyện tên cổ hủ cứng nhắc này thành người hiện đại!

Hai người nắm tay đi tới hậu hoa viên, vài người hạ nhân gặp phải ven đường đều cực kỳ thức thời tự động né tránh.

Đến hậu hoa viên, nàng dắt hắn đi vào một tòa lương đình, trên chiếc bàn ở trong lương đình sớm đã chuẩn bị vài loại điểm tâm và một bình trà. Nàng để cho hắn ngồi xuống trước, sau đó vội vàng giúp hắn tháo xuống quân giáp để ở một bên, tiếp theo rót một ly trà cho hắn nhuận hầu, rồi chính mình mới ngồi xuống.

"Đến, ăn chút điểm tâm. Ngươi bận rộn suốt cả một ngày nhất định là mệt mỏi, đây là ta làm, mấy loại này đều là đồ mặn, chỉ có một loại là đồ ngọt, ngươi lấp đầy bụng trước đi đã." Nàng đầy mặt tươi cười giới thiệu, vừa cẩn thận quan sát bốn phía đã thật sự "Tịnh vô" hay chưa. (tịnh vô: trống không sạch sẽ. Trong câu này ý nói là không có bất cứ ai, bất cứ thứ gì ở xung quanh cả)

Động tác tịnh vô này cũng không phải là do nàng ngại ngùng, mà là vì đại tướng quân bảo thủ này.

"Đến, ta đút ngươi ăn." Bàn tay trắng nõn nhón lấy một khối điểm tâm đưa đến bên miệng hắn, nàng dụ dỗ hắn há mồm ăn.

"Lại bận bịu vàng xuống bếp?" Thịnh Hạo Nhiên cắn một miếng, sau đó cười hỏi.

Gần đây chỉ cần ở bên cạnh nàng, nàng cứ thích làm một ít đồ chơi dụ dỗ hắn ăn. Mặc dù hắn từng nói nàng không cần phí tâm vào việc ấy, bảo nàng gọi đầu bếp chuẩn bị là được rồi, nàng lại nói --

"Không xuống bếp làm một vài thứ, ta ở trong phủ tướng quân cũng không có gì để làm, coi như đang giết thời gian thôi!"

Hắn luôn không lay chuyển được nàng, không thể làm gì khác hơn là tùy ý nàng.

"Ừ, ta đột nhiên nghĩ đến mấy loại khẩu vị này còn chưa có làm cho ngươi nếm thử."

"Đúng rồi, điểm tâm nàng làm, ta đã hỏi đầu bếp, hắn nói đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, là điểm tâm ở quên nhà sao?" Thịnh Hạo Nhiên giống như lơ đãng hỏi, thật ra là muốn nói bóng nói gió hỏi ra lai lịch của nàng.

Nàng cũng không nhắc đến nàng từ đâu tới đây, cũng chưa từng nói qua phải hồi hương gì đó. Hắn từng phái người đi thăm dò lai lịch của nàng trước khi đến biên thành, nhưng không thu hoạch được gì.

Một nữ tử giống như một điều bí ẩn, ngay cả tỳ nữ thân thủ bất phàm kia của nàng cũng vậy. Hơn nữa hắn vẫn chú ý tới, trừ phi có mệnh lệnh của nàng, nếu không tỳ nữ kia tuyệt đối sẽ không hiện thân trước mặt người khác, có thể nói là một đôi chủ tớ tràn đầy bí mật.

“Ừ, xem như vậy đi.” Mộ Tinh Đan không hề đặc biệt giấu giếm tay chỉ những thứ điểm tâm kia, “Cái người mới vừa ăn là pizza, ở chỗ ở trước kia của tanh cũng là từ vùng khác truyền vào, về sau mới trở thành điểm tâm chúng ta thường ăn, còn có cái này, bánh bí đỏ, cũng là ngoại lai điểm tâm.”

“Hả? Quê hương nàng ở đâu? Tại sao có thể có những thứ ly kỳ cổ quái như vậy?” Hắn nhíu mày, thật cẩn thận nhớ kỹ những lời nàng nói.

Nghe hắn hỏi lai lịch của nàng, Mtd cười trả lời, đáy mắt lại thoáng qua một tia u buồn, “Quê hương của ta ở trên một hòn đảo nhỏ rất xa, nơi đó rất phồn hoa, tầm nhìn cũng đẹp hơn so với nơi này…”

Nàng dừng lại, phát hiện hắn đang nhìn nàng bằng ánh mắt thăm dò, vội vàng lắc đầu một cái, sẳng giọng: “Ai, thế nào nói với người nhiều như vậy chứ! Những thứ kia đều là chuyện quá khứ rồi.”

Thịnh Hạo Nhiên cười cười, “Không sao, ta thích nghe nàng nói một ít chuyện đã qua.”

Nàng chớp mắt, đứng lên đi tới bên cạnh hắn, hơi khom người, ghé vào lỗ tai hắn khẽ thổi khí, “Tướng quân đại nhiên của ta nghe ta nói những thứ đó, nào có cái gì thú vị đâu… Không bằng chúng ta cùng nhau vui đùa một chút còn tương đối thú vị hơn đó, hoặc là người thử nói vài câu yêu ta xem sao, thích cũng được!”

Mắt Thinh Hạo Nhiên tối lại, bắt lấy đôi tay nhỏ bé không an phận của nàng, thấp giọng thấp khiển trách, “Đan nhi, ngoan, đừng làm rộn.” Đan nhi, là xưng hô thân mật hắn gọi nàng sau khi nàng nói cho hắn biết tên đầy đủ của nàng.

“Không làm rộn cũng được, lấy qua tặng hôm nay ra.” Nàng cười đùa nói. “Không có lễ vật thì ngươi tới đền bù.”

Kể từ sau khi hai người thẳng thắn thừa nhận tâm ý, có lẽ là nhìn nàng giống người Phương Nam, nên bất luận là hoa cỏ khó trồng hay một vài đồ chơi hiếm lạ ở phương Nam, hắn đều quyết tâm tặng cho nàng. Một số là mua được từ thương lữ, những thứ còn lại là hắn cố ý làm cho người đặc biệt mang tới, còn mất không ít công phu.

Chỉ mới một lúc thôi! Nàng đều có cảm giác mình bị hắn nuông chiều đến hư.

Nàng cười ngọt ngào lại bổ sung, “Yên tâm đi! Chung quanh đây sẽ không có hạ nhân tới, cho nên ngươi có thể yên tâm gán nợ cho ta, hơn nữa không nói những thứ khác, hôm nay ngươi còn chưa có hônàng ta đâu!”

Nhìn hắn bị nàng chọc cho trên mặt xuất hiện đỏ ửng lúng túng, nàng không khỏi hoàn nghi, người cổ hủ như thế ban đầu tại sao lại có thể nói ra được lời tỏ tình rung động lòng người như vậy , làm nàng cảm động nhỉ?”

Lời nói của nàng lớn mật đôi tay đã vòng tay lên cổ hắn, cắn môi, đôi mắt xấu hổ mang theo quyến rũ liếc nhẹ hắn, hiện ra cực kỳ mê người.

“Nàng…”

Giọng nói dung túng bất đắc dĩ, ai bảo hắn yêu thương cô nương phong cách to gan này đây!

“Hạo Thiên…” Nàng cúi đầu gọi tên hắn.

Thịnh Hạo Nhiên nhẹ ôm chiếc eo nhỏ nhắn, trong tiếng than nhẹ, thuận theo khát vọng của mình, hôn lên đôi môi đỏ mọng như hoa kia.

Nửa đêm, trong thư phòng, chỉ thấy Thịnh Hạo Nhiên nhìn hai phong thư trên bàn rầu rĩ.

Một phong là quân tình, đại ý là gần đây ven biên giới có một số thành trấn liên tiếp bị vài đợt công kích. Sợ là kế tiếp sẽ có đại chiến, thỉnh hẳn tùy thời chuẩn bị duy trì thành của mình. Một phong thư còn là gia thư, viết rằng sắp tới mẫu thân dự định sẽ đến biên thành.

Nếu chỉ có một mình mẫu thân cũng liền thôi, trọng điểm là còn dẫn theo một biểu muội hắn không có ấn tượng gì, mà người này vẫn là nàng dâu mà mẫu thân hắn nhận định…

Ai, hắn và Đan nhi mới trải qua mấy ngày hạnh phúc, đang muốn viết thư nói rõ ý niệm hắn muốn thành thân với mẫu thân, hiện tại hắn lại phải khổ não nên nói như thế nào với mẫu thân việc hắn chỉ muốn thú một thê tử, mà người kia chỉ có thể là Đan nhi.

Hắn có nên gạt Đan nhi chuyện này hay không? Dù sao những lời nàng đã nói trong ngày đón nàng vào phủ nàng vẫn còn văng vẳng bên tai.

“Nếu như ngươi tổn thương trái tim ta, hoặc người yêu nữ nhân khác, vậy ta cũng sẽ không khư khư giữ lấy một tình yêu không trọn vẹn, ta sẽ rời đi, ta sẽ đến một nơi mà cả đời ngươi đều không thể tìm được.”

Nghĩ đi nghĩ lại, lòng hắn cũng luống cuống.

Vẻ mặt thay đổi mấy lần, hắn viết phong thư phúc đáp cho những thủ thành khác, biểu đạt mình khi cần thiết sẽ đích thân lãnh binh tương trợ tiếp đó thiêu hủy phong gia thư.

Nhìn phong gia thư kia từ từ biến mất trong ánh lửa, hắn bị áp lực lại càng thêm nặng nề hơn.

Vô luận là mẫu thân hay Đan nhi bên kia, hắn đều phải tìm một thời điểm thích hợp giải thích rõ mới được.