Trêu Chọc Vào Lòng Anh

Chương 22




Editor: Kẹo Mạch Nha

Lục Mộ Trầm mang bữa sáng cho Tống Nhiễm, sau khi ngồi trên taxi, lấy từ balo ra, đưa cho cô.

Là hộp cơm bằng inox.

Tống Nhiễm vừa mở ra thì thấy, bên trong là mấy cái sủi cảo trứng vàng óng ánh, thơm nức mũi.

"Cái này là anh mua hả?" Tống Nhiễm vui vẻ hỏi.

"Mẹ anh làm."

"Thơm quá đi." Tống Nhiễm ôm hộp cơm, cúi đầu ngửi ngửi.

Lục Mộ Trầm nhìn cô, khẽ cười một chút: "Nhân lúc còn nóng mau ăn đi, tay nghề của mẹ anh cũng khá tốt."

Nói xong, lại lấy từ trong balo ra một hộp sữa, đưa cho Tống Nhiễm.

Tống Nhiễm cầm, nhìn anh hỏi: "Anh ăn không?"

"Không, chút nữa anh ăn ở căn tin." Bữa sáng này vốn là của Lục Mộ Trầm, anh không ăn, muốn mang cho Tống Nhiễm.

Tống Nhiễm vừa nghe thấy, lập tức đậy hộp cơm lại: "Em đây cũng không ăn."

Lục Mộ Trầm hơi ngốc: "Làm sao vậy?"

Tống Nhiễm nâng mặt, nhìn anh nói: "Chờ một lát nữa sau giờ tự học, bọn mình đến nhà ăn mua hai bát cháo, cùng nhau ăn đi."

Lục Mộ Trầm nghe những lời này của Tống Nhiễm, trong lòng thấy ấm áp.

Anh mỉm cười, gật gật đầu: "Được, cùng nhau ăn."

Tống Nhiễm cười khanh khách, cất hộp cơm vào cặp.

Lúc xe chạy đến trường, vừa lúc 6 giờ 29 phút.

Cách giờ tự học còn 10 phút.

Tống Nhiễm cùng Lục Mộ Trầm đi song song đến khu dạy học.

"Chút nữa tan học, anh đến tìm em" Lục Mộ Trầm vừa đi lên tầng, vừa nghiêng đầu nói với Tống Nhiễm.

Tống Nhiễm gật gật đầu, "Được, em chờ anh."

Đến tầng ba.

Chỗ ngoặt là phòng học của Tống Nhiễm.

"Vào đi." Lục Mộ Trầm dừng chân lại, đứng ở cửa sau phòng học.

Tống Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu: "Em đi đây."

"Ừ, chút nữa đến tìm em."

"Được nha." Tống Nhiễm nhếch miệng bật cười, tâm trạng đặc biệt tốt.

Sau khi xác định quan hệ người yêu thì không giống nhau, gặp nhau, chờ đợi, ôm, thậm chí hôn môi đều trở thành việc đương nhiên.

Tống Nhiễm vẫy vẫy tay Lục Mộ Trầm, vui vẻ bước vào lớp.

Lục Mộ Trầm thấy Tống Nhiễm đi vào, mới xoay người, đi về lớp của mình.

___________________________________________________

Còn 5 phút nữa là vào giờ tự học, Tống Nhiễm đi vào lớp, trong lớp rất náo nhiệt, một nhóm người xúm lại nói chuyện, không biết là đang nói chuyện gì.

Tống Nhiễm tò mò mà đi lên phía trước nhìn xung quanh một cái, thấy Lưu Linh cũng ở đấy.

Cô kéo ghế rồi ngồi xuống, nghiêng đầu, thuận miệng hỏi Tần Phàm bàn bên cạnh: "Các cậu ấy đang nói chuyện gì thế?"

"Cậu hẹn hò với Lục Mộ Trầm đúng không?"

Cùng một lúc, Tống Nhiễm và Tần Phàm cùng mở miệng hỏi.

Tống Nhiễm có chút kinh ngạc nhìn cậu: "Sao cậu lại biết?"

Tần Phàm nhăn mày lại, vẻ mặt không thể tin được: "Cậu thật sự hẹn hò vói cậu ta sao?"

"Cậu kinh ngạc như vậy làm gì, đương nhiên là thật." Tống Nhiễm vui vẻ cười, lấy hộp cơm từ trong cặp ra, bỏ vào bên trong ngăn bàn, sau đó lại treo cặp sau lưng ghế.

Sắc mặt Tần Phàm rất khó nhìn, giọng nói không khỏi cao lên vài phần: "Rốt cuộc cậu thích cậu ta ở điểm gì? Cậu mới biết cậu ta bao lâu, thế mà dám hẹn hò với cậu ta hả?"

Từ trước đến nay Tần Phàm chưa từng dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với Tống Nhiễm, nghe cứ như là chất vấn.

Tống Nhiễm không khỏi nhíu mày, không vui: "Cậu quản tớ làm gì?"

Tần phàm: "Tớ..."

Tần Phàm bị một câu của Tống Nhiễm nói không nên lời, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chỉ cảm thấy giống như bị người ta ép ăn một miệng đầy hoàng liên, nghẹn ở trong cổ họng, có khổ cũng nói không nên lời.

Tần Phàm ngồi tại chỗ, không ngừng hít sâu, muốn mình bình tĩnh lại.

Qua một lúc, mới cảm thấy trong lòng đỡ khó chịu.

Cậu ngẩng đầu lần nữa, nhìn Tống Nhiễm, tiếng khàn khàn, hỏi cô: "Tống Nhiễm... Có phải cậu hoàn toàn không biết, tớ cũng thích cậu?"

"Nhiễm Nhiễm! Tớ mang bài thi về cho cậu này!"

Thời điểm Tần Phàm vừa nói ra, gần như cùng một lúc, Lưu Linh lúc trước vừa xem náo nhiệt đột nhiên quay đầu, múa may bài thi trong tay với Tống Nhiễm, lớn tiếng gọi.

Giọng của Lưu Linh rất to, trong tay lại cầm bài thi, thế cho nên  lực chú ý của Tống Nhiễm hoàn toàn bị thu hút, căn bản không nghe rõ Tần Phàm đang nói cái gì.

Cô nhìn thấy Lưu Linh cầm bài thi chạy đến chỗ mình, vội đứng lên, cầm bài thi, nói thầm: "Không phải mới tối hôm qua thi sao, sao lại nhanh như vậy?"

Nói xong, lần nữa ngồi lại trên ghế.

Lưu Linh nói: "Lão sư dạy toán của bọn mình có tiếng chuyên nghiệp, tối qua tăng ca chấm bài."

Tống Nhiễm bĩu môi, cúi đầu, xem bài thi.

Phía trên bài thi, một con số đỏ tươi: 35 ( Ở mình sẽ là 3,5 cũng hơi thảm nhỉ, chỉ điểm thi của tớ cũng có thể như thế TT_TT)

Tống Nhiễm nhìn chằm chằm điểm, nhíu nhíu mày.

Phía dưới là bài thi, cũng đúng mấy câu lựa chọn, cùng với mấy câu ở mặt sau, điểm lão sư chấm vô cùng thê thảm.

Các môn của Tống Nhiễm, ngữ văn tương đối tốt, nhưng mà toán thì đã nát đến nỗi không thể nát hơn.

Nói thật thì cô cũng có học, thời điểm lão sư giảng bài cũng có nghe, nhưng mà giống như đầu không thể tư duy được môn toán, mặc dù lúc ấy nghe hiểu, sau đó lại gặp phải cái bài tương tự, sẽ không làm được.

Nhìn điểm trên bài thi vô cùng chói mắt và bắt mắt kia, trong lòng Tống Nhiễm có chút buồn, vo bài thi lại, trực tiếp vứt vào trong ngăn bàn.

Lưu Linh bị dọa đến nhảy dựng, khẩn trương nhìn cô: "Nhiễm Nhiễm, cậu không sao chứ?"

Tống Nhiễm lắc đầu,: "Không có việc gì."

Lưu Linh an ủi cô: "Không có việc gì, Nhiễm Nhiễm, môn văn cậu học tốt."

Ngữ văn của Tống Nhiễm tốt, cũng khá nổi tiếng, nhưng đến trình độ này, đại khái cũng chỉ có cô.

Ít nhiều vẫn là có chút uể oải.

Rốt cuộc đến lúc thi đại học, dù điểm văn có cao cũng không thể thể thi đậu đại học.

Nghĩ đến thì phiền lòng, dứt khoát không nghĩ nữa.

Lại nghĩ tới vừa nãy Tần Phàm nói chuyện với mình, vì thế nghiêng đầu, chớp chớp mắt vói cậu, mờ mịt hỏi: "Vừa nãy cậu nói cái gì?"

"..." Tần Phàm vẻ mặt u oán mà nhìn cô.

Trong lòng cười ha ha một tiếng —— cậu chính là ngu mà, mới có thể thích cái loại nha đầu vô tâm không phổi!

Tống Nhiễm thấy cậu nửa ngày chưa nói, lại giục cậu: "Vừa nãy cậu nói cái gì? Tớ không nghe rõ."

Tâm của Tần Phàm đã nát, vẻ mặt như sống không còn gì luyến tiếc, bất chấp tất cả, dứt khoát không giãy giụa, nói: "Tớ nói, chúc cậu với Lục Mộ Trầm thiên trường địa cửu (1)!"

(1) Thiên trường địa cửu = 天長地久, có thể dịch là "Trời đất mãi mãi" - trời, đất là 2 yếu tố cơ bản của cuộc sống này. Cái có sớm nhất là trời và đất và cái còn lại cuối cùng cũng là trời và đất.

Người ta thường dùng để nói về những việc dài lâu vững bền như sự tồn tại của đất trời.

Tống Nhiễm nghe vậy, mắt cong lên, vui vẻ nói: "Cảm ơn cậu nha."

Tần Phàm: "..."

Ha ha.

__________________________________________

Sau giờ tự học, các bạn học cầm hộp cơm chạy đến căn tin.

Lưu Linh hỏi Tống Nhiễm có đi căn tin không, Tống Nhiễm lắc đầu: "Không đi, tớ chờ Lục Mộ Trầm."

Lưu Linh gật đầu: "Vậy được, tớ đi cùng nhóm Hoa Hoa đây."

"Ừ, cậu đi đi, ăn nhiều một chút." Tống Nhiễm cười hì hì nhìn cô nàng.

Lưu Linh cười nhạo, nói: "Không đâu! Muốn tớ béo chết đấy à!"

"Cậu béo chỗ nào? Một chút cũng không béo." Tống Nhiễm nói.

Lưu Linh khoa trương trợn tròn mắt: "Còn không béo? Cậu đang dỗ tớ vui vẻ chứ gì."

"Không dỗ cậu, cậu rất xinh đẹp, Lưu Linh." Tống Nhiễm thật tình nói.

Lưu Linh lớn lên rất đáng yêu, rất gầy, một chút cũng không béo. Sở dĩ cô nàng này nói mình béo, là bởi vì khuôn mặt tròn tròn, giống như trẻ con.

Nhưng Tống Nhiễm lại cảm thấy khá xinh đẹp, mặt tròn tròn có thịt, rất đáng yêu.

Lưu Linh biết Tống Nhiễm thật tình khen cô, thật sự vui vẻ, duỗi tay nắn nắn khuôn mặt nhỏ của Tống Nhiễm, cười nói: "Vẫn là Nhiễm Nhiễm của nhà chúng ta mới có thể nói."

Tống Nhiễm cong mắt cười: "Nói thật sao."

Lưu Linh cười ha ha: "Tớ đi trước, cậu chờ Lục ca ca của cậu đi."

"Được nha."

Lưu Linh và mấy nữ sinh khác đi căn tin.

Tống Nhiễm từ trên ghế đứng lên, đứng ở cửa sau, nhìn bên ngoài lớp một cái

Lục Mộ Trầm chưa có đến, cô lại về chỗ  ngồi, lấy bài thi toán bị cô vo thành một đoàn từ trong ngăn bàn ra.

Số điểm phía trên cực kì chói mắt.

Cô nhìn đề, cầm bút tính toán trên giấy nháp.

Nghĩ không rõ, sai ở đâu rồi?

Rõ ràng mỗi nói bài đều nghiêm túc tính.

Cái số điểm này, còn không bằng trực tiếp nói cô ngốc.

Tống Nhiễm vừa tính bài, vừa thở dài trong lòng.

Chưa nghĩ đến, một hơi còn chưa kịp than xong, một bàn tay từ sau vai cô, cầm bài thi của cô.

Một cỗ hương bạc hà nhàn nhạt từ phía sau bay lại đây.

Trong lòng Tống Nhiễm nhảy dựng, đột nhiên quay đầu lại.

Quay đầu lại, quả nhiên liền thấy Lục Mộ Trầm đứng sau cô, trong tay cầm bài thi của cô, cúi đầu, xem rất nghiêm túc.

Tống Nhiễm nghĩ đến cái điểm mất mặt kia của mình, theo bản năng từ trên ghế đứng lên, duỗi tay muốn cướp bài thi về.

Lục Mộ Trầm hơi nâng tay, không cho cô.

Tống Nhiễm giơ tay với không tới, gấp đến độ nhảy dựng lên muốn cướp về: "Anh trả lại cho em!"

"Gấp cái gì, để anh nhìn xem." Lục Mộ Trầm nhìn cô, trong mắt mang theo vài phần ý cười.

Nói xong, liền kéo ghế của Lưu Linh ra, ngồi xuống.

Anh mở bài thi để trên bàn.

Tống Nhiễm lập tức nhào qua, đôi tay chặt chẽ che điểm lại, mím môi, không vui mà trừng mắt với Lục Mộ Trầm.

Hình như Lục Mộ Trầm bị hành động như trẻ con của cô chọc cười: "Em che cái gì? Còn không phải là điểm thấp điểm sao."

"Không cho anh xem! Phiền chết!" Tống Nhiễm có chút xấu hổ và buồn bực. Điểm mất mặt như vậy, thật sự không muốn Lục Mộ Trầm thấy.

"Không có việc gì, anh không chê em." Lục Mộ Trầm nói, ý cười trong mắt càng sâu.

Tống Nhiễm hừ một tiếng, vẫn không vui.

Sao lại có thể tùy tiện xem bài thi của người ta như vậy chứ?

"Tức giận?" Lục Mộ Trầm thấy Tống Nhiễm banh khuôn mặt nhỏ không nói lời nào, để bài thi đang cầm trên tay của Tống Nhiễm xuống, gấp lại, nắm bàn tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay, ánh mắt thật sâu nhìn cô, ôn nhu mà dỗ: "Nhiễm Nhiễm, đừng nóng giận."

Tống Nhiễm ngẩn người, ngẩng đầu lên: "Anh gọi em là cái gì?"

"Nhiễm Nhiễm." Lục Mộ Trầm trả lời cô, ánh mắt so với giọng nói còn ôn nhu hơn.

Nhiễm Nhiễm...

Tống Nhiễm nghe được cảm thấy trong lòng đầy ngọt ngào, lập tức liền nở nụ cười: "Dễ nghe, sau này anh cứ gọi em như vậy đi."

Lục Mộ Trầm cũng cười, gật đầu: "Được."

Tống Nhiễm vui vẻ nâng nâng cằm, đắc ý mà nói: "Vậy anh lại gọi thêm một tiếng để em nghe một chút."

"Nhiễm Nhiễm." Lục Mộ Trầm nhìn ánh mắt của cô, tràn đầy sủng nịnh.

Tống Nhiễm cao hứng, lúc này mới mếu máo, nói: "Môn toán em học rất kém, học như thế nào cũng không vào đầu."

Lục Mộ Trầm cầm bài thi của Tống Nhiễm, lật trước lật sau, sau đó nói: "Không sợ, có anh ở đây."

Tống Nhiễm chớp chớp mắt, nhất thời khó hiểu: "Anh có ý gì?"

Lục Mộ Trầm nhìn cô, nói: "Sau này môn toán của em, anh đến dạy. Anh đánh giá các phương pháp dạy của lão sư dạy toán không thích hợp với em."

Tống Nhiễm vừa nghe, đôi mắt lập tức sáng lên: "Thật hả? Vậy... Vậy anh cảm trình độ học toán của em còn có thể cứu chữa không? Có thể đạt tiêu chuẩn không?"

"Chắc là không thành vấn đề" Lục Mộ Trầm nói.

Tống Nhiễm kích động sắp hỏng rồi, vui vẻ mà ôm chặt cánh tay của Lục Mộ Trầm, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: "Lục Mộ Trầm, cảm ơn anh nha."

Lục Mộ Trầm trong mắt cố vài phần ý cười, nói: "Chắc là, trách nhiệm của anh."

Tống Nhiễm cười đến nỗi đôi mắt đều cong thành một đường chỉ, nhìn trong phòng không có người, cười hì hì tiến đến trước mặt Lục Mộ Trầm, thanh âm ngọt ngào, nói: "Lục ca ca, anh thật tốt."

Nói xong, đột nhiên ngẩng đầu, không để Lục Mộ Trầm phản ứng liền hôn lên môi anh một cái.

Môi rất mềm, cơ thể của Lục Mộ Trầm hơi cứng, ánh mắt sâu thêm vài phần, tay để bên eo Tống Nhiễm, vô thức giữ chặt hơn...