Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Chương 161




Mạch Khê vội vàng lấy tờ báo qua, hàng tiêu đề vô cùng to, rõ ràng, “Vì tranh giải thưởng, kim chủ sau lưng ca sĩ Mạch Khê mở tiệc chiêu đãi giám khảo!” Không chỉ có vậy, không biết bằng cách nào, giới truyền thông còn có được những tấm ảnh chụp ở yến hội hôm qua. Tuy nói là do góc độ ảnh, nhưng vẫn có thể thấy rõ ràng được rằng, cô ngồi bên cạnh Lôi Dận, mà cánh tay Lôi Dận lại đương choàng lấy eo cô, cùng những người kia nâng ly chúc mừng.

Mạch Khê cảm thấy đầu ngón tay mình tê rần, đầu óc như thể bị những cây gậy đánh mạnh vào. Những phóng viên đó, chẳng lẽ lại thật sự ‘vô khổng bất nhập’ (chỗ nào cũng nhúng tay vào, lợi dụng tất cả mọi dịp) hay sao?

“Mạch Khê, hôm nay tít đầu của mấy tờ báo giải trí đều là thông tin liên quan tới buổi tiệc tối hôm qua. Có vẻ lần này lại có sóng gió tiếp nữa rồi. Xem ra trận này quản lý cao cấp của công ty sẽ mệt đây, vừa phải giải trình vụ việc với Lôi tiên sinh, vừa phải tìm cách che giấu, giải thích cùng công chúng.” Apple khoanh tay lại, bắt đầu phân tích khá hợp lý.

Đầu óc Mạch Khê đã hoàn toàn trống rỗng, tờ báo trong tay cũng đã rớt xuống mặt sàn.

“Aiz, Mạch Khê, sao em lại hứng nhiều chuyện không tốt như thế này? Scandal trước mới đảo ngược được, bây giờ lại đến tin tức này, nhưng mà Mạch Khê à..." Apple kéo kéo cánh tay Mạch Khê, nhìn cô cực kỳ nghiêm túc, “Chị nghĩ rồi, nhất định là có người thao túng chuyện này, em cứ nghĩ xem, nơi tổ chức tiệc hôm qua là hạn chế hội viên, không phải hội viên là không có thiếp mời, không thể vào được. Nhưng bọn người giới truyền thông làm sao có thể thần thông quảng đại đến mức có thể đi vào trong đó, thậm chí còn chụp được rõ ràng hình của em chứ?”

Mạch Khê ngẩn ra.

“Mạch Khê, không phải là chị hẹp hòi hay gì khác, nhưng chị cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan tới Fanny.” Apple ‘nhất châm kiến huyết’ (đi thẳng vào vấn đề) nói.

Ngực Mạch Khê chợt có chút anh ách khó chịu, nhưng vẫn là cố nén, cô nhìn Apple, “Trước khi chúng ta không có chứng cứ, không thể kết luận gì được.”

“Chứng cứ còn không rõ ràng sao?” Apple chỉ chỉ mấy tạp chí lá cải chung quanh, “Mạch Khê, em nghĩ lại xem, nếu như em thường xuyên bị dính scandal, thì người được lợi nhất trong lễ trao giải sắp tới là ai hả? Hai ca sĩ công ty đề cử năm nay chỉ có em và cô ta thôi.”

Mạch Khê nhìn chằm chằm nội dung, thật lâu thật lâu…

“Hừm, tại sao có thể như vậy?” Trong phòng trà, Fanny ngồi, cầm điện thoại nói chuyện, đầu dây bên kia vang lên giọng nói già cỗi, “Con gái ngoan, như vậy chẳng phải là rất tốt sao? Lỡ như Lôi Dận vì lấy được nụ cười của hồng nhan mà bắt đầu điều tra chuyện này cũng không mò đến đầu con được.”

“Điều này cũng đúng đó nha.” Fanny cười lạnh, uống một ngụm café pha chế tinh tế, “Có trách thì trách con nhỏ Mạch Khê kia. Bây giờ thì tốt rồi, scandal đầy đầu. Xem lần này cô ta có chết hay không?”

“Giữ mồm giữ miệng một chút.” Giọng James vang lên, “Sau lưng cô ta còn có Lôi Dận, dễ dàng đối phó như vậy ư? Lần trước con còn chưa ngấm hay sao? Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được lơ là, tiếp tục tìm kiếm thời cơ, để cuối cùng cho bọn chúng một đòn trí mệnh!”

“Vâng vâng cha nuôi, con gái nghe lời. Tóm lại, con sẽ không nhường nhỏ Mạch Khê gì nữa, lần trước cô ta may mắn tránh được một kiếp, lần này sẽ không may mắn như vậy đâu.” Fanny bắt chéo chân, cười vô cùng đắc ý.

James dặn dò thêm vài câu, rồi ngắt điện thoại. Khuôn mặt Fanny lộ ra nụ cười quỷ dị.

Cửa phòng uống nước mở ra...

Fanny quay đầu, nụ cười trên mặt cứng lại.

Là Mạch Khê, ánh mắt của cô nhìn thẳng vào Fanny, lạnh lẽo như hàn băng, như một dòng suối lạnh chảy vào lòng đối phương. Khuôn mặt xinh đẹp vẫn rất bình tĩnh, không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào.

“Mạch Khê..."

“Bộp…” Fanny khẩn trương đứng lên, động phải tách café. Lượng café đổ ra khiến cô ả kêu lên sợ hãi, vơ vội lấy khăn lau lau mặt bàn.

Mạch Khê thu hết vẻ kích động kia vào mắt, lại không nói gì thêm, chỉ là đến chỗ lấy nước, đổ đầy một cốc, yên lặng uống xong. Cô tựa như không có việc gì, lạnh lùng nhìn động tác kích động của Fanny. Nhưng cho dù Mạch Khê có bình tĩnh đến như thế nào thì Fanny vẫn biết, cô nhất định là đã nghe được cuộc trò chuyện kia, bằng không cũng sẽ chẳng giở vẻ mặt này ra.

Mạch Khê vứt cốc giấy vào trong thùng rác, từng bước đến gần Fanny.

“Mạch Khê…” Fanny ép bản thân mình phải bình tĩnh, bởi vì cũng có khả năng cô ta cũng chẳng biết gì, mình chỉ chuyện bé xé ra to thôi. Còn nữa, cho dù Mạch Khê có nghe được, thì cô ta bây giờ còn phải ráng mà khống chế cục diện kia. Nhưng là Fanny lại nghe mấy ca sĩ cũ trong công ty nói, ba năm trước Mạch Khê từng có xích mích với một ca sĩ khác ở đây, kết quả, ca sĩ kia bị hủy hợp đồng, Mạch Khê lại bình an vô sự.

Đương nhiên, cũng bởi vì ông chủ nơi này là Lôi Dận!

Nghĩ đến đây, Fanny đột nhiên phát hiện một điều. Nói như vậy, mối quan hệ của hai người đó, ba năm trước đây đã có hay sao? Đang nghĩ tới đây, Mạch Khê đã đi đến bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô ả một hồi lâu. Ngay tại lúc Fanny lâm vào hoang mang, Mạch Khê liền rút ra một tờ giấy ướt trong túi xách đưa cho Fanny.

“Cô…” Fanny giật mình ngây ra một lúc, không hiểu được hành vi của Mạch Khê.

“Café bắn hết lên váy cô rồi, lau một chút đi.” Vẻ mặt Mạch Khê vẫn bình tĩnh, một chút gợn sóng cũng không có.

Fanny không biết ‘trong hồ lô của Mạch Khê có bán thuốc gì’, trong lúc nhất thời cũng không dám xác định cô có nghe được cuộc trò chuyện vừa rồi hay không, dè dặt cẩn trọng cầm lấy tờ khăn ướt, cúi đầu nhìn mới thực sự phát hiện váy của mình dính đầy café. Fanny mất tự nhiên, hắng hắng giọng, “Cảm ơn.”

Mach Khê bình tĩnh nhìn cô ả, thật lâu sau đó mới nói, “Có đôi khi, người có thể bình an vô sự trở ra là tốt nhất, bằng không tự biến bản thân mình thành thương tích đầy mình cũng thực sự khá phiền phức.”

“A…” Fanny giật mình, tay run lên, khăn giấy “soạt” một tiếng rơi xuống đất.

Ánh mắt Mạch Khê lạnh lùng quét qua, cô không nói gì thêm, đi đến cửa phòng.

“Mạch Khê, cô đợi chút..." Fanny vội vàng nhặt khăn giấy lên, ném vào thùng rác rồi đi tới trước mặt Mạch Khê, hít sâu một hơi, “Tôi biết cô muốn nói chuyện gì, nhưng mà tôi cũng muốn nói cho cô biết, lần này không phải là tôi làm.”

Mạch Khê hơi hơi xoay người, nhìn cô ả, một câu chưa nói, trên mặt vẫn là vẻ bình tĩnh khiến cho người ta không đoán ra được. Fanny liếm liếm môi, hít sâu một hơi, “Thế này, scandal lần trước là tôi làm, là tôi mướn phóng viên. Tôi không quen nhìn cô cứ mãi thuận buồm xuôi gió khi trở về làng nhạc được. Rõ ràng đều là người mới, vì sao bài hát của cô đã lọt vào top đầu của bảng xếp hạng còn tôi thì chả được gì? Tôi cũng không quen được cách công ty cao thấp gì cũng đều vây quanh cô, giống như cô sẽ là ca hậu tiếp theo vậy!” Nói tới đây, ánh mắt Fanny kích động hẳn, không khó nhìn ra đây là suy nghĩ thực sự trong lòng cô ta.

Mạch Khê lẳng lặng chờ Fanny nói xong, sau một hồi, mới nhàn nhạt mở miệng, “Cô ghen tị với tôi? Fanny, kỳ thực, thành tích cô có được không hề kém, chẳng cần thiết phải ghen tị với tôi. Cái gọi là ngôi sao ca nhạc, chẳng qua đó là do fan yêu quý mà tặng cho chúng ta. Nếu cô thực sự thích hát thì sẽ không để ý đến mấy thứ này.”

“Sẽ không để ý?” Fanny cười lạnh, “Cô nói thực sự rất thoải mái bởi vì vinh hoa đó đều tự động đưa đến tay cô, cô đương nhiên có thể nói đúng lý hợp tình rằng hết thảy chỉ là vì âm nhạc. Cô nghĩ đi, trong cái giới này, có mấy ai may mắn mà nổi lên được?”

“Còn sau này thì sao?” Mạch Khê bình tĩnh nhìn Fanny, “Vì có thẻ nổi tiếng, vì có thể lên hàng cao nhất mà có thể không để ý đến danh dự người khác, đạp lên vai người khác mà đi lên, đem sự thống khổ của người khác làm may mắn cho mình?”

“Chẳng lẽ cô không phải sao?” Fanny thay đổi thái độ hoà hoãn mấy ngày nay, hoàn toàn lộ rõ bản chất, “Nếu cô thực sự thanh cao như vậy, thì chuyện hôm qua là thế nào? Cô không phải là muốn đi giành giải thưởng sao?”

Mạch Khê không nói nữa, chỉ nhìn Fanny. Cô thực sự muốn có giải thưởng, nhưng là cô thầm nghĩ dựa vào chính năng lực của mình để sở hữu nó. Đúng là bởi vì có ý này, cô mới chưa từng đề cập chuyện giải thưởng đối với Lôi Dận. Cô không hề muốn dựa vào quan hệ của Lôi Dận để có được giải thưởng, tuy nói rằng cái giới này chính là như vậy. Nhưng là, nếu có thể tự tay lấy được giải thưởng, thì đây sẽ là điều khiến cô tự hào cả đời, cho dù là thế nào, cô cũng thỏa mãn.

Nhưng, cô thực sự không biết những người đó chính là giám khảo của lễ trao giải lần này, cũng không biết Lôi Dận đã nhúng tay vào để sắp xếp. Nhưng, nếu cô giải thích như vậy thì có ai tin tưởng? Tin rằng hết thảy mọi điều đều là ngẫu nhiên? Tin rằng cô thầm nghĩ dựa vào năng lực bản thân để lấy được giải thưởng?

Tức cười!

Ngay cả chính cô cũng không tin, người khác làm sao có thể tin được!

Nhất là ở trong cái giới này, tất cả chỉ xem kết quả, không hề để ý tới quá trình là ra sao!

Thật lâu sau đó...

“Chỉ là tôi biết một điều, scandal giống như nước, có thể nâng thuyền cũng có thể dìm thuyền. Hôm nay scandal có lợi với cô, ngày mai vẫn có thể trở thành vũ khí khiến cô thân bại danh liệt.” Mạch Khê cũng chẳng muốn giải thích gì, giọng nói lãnh đạm.

“Nếu như tôi nói lần này không phải tôi làm, cô có tin không?” Fanny nhìn cô chằm chằm, gằn từng tiếng hỏi.

“Cô cho rằng tôi sẽ tin sao?” Mạch Khê cũng nhìn thẳng vào Fanny, cũng nhả ra từng chữ hỏi.

Fanny cười khổ một chút, nhẹ nhàng lắc đầu, “Sẽ không. Nếu như tôi là cô, tôi cũng sẽ không tin mấy lời này. Dù sao tôi cũng tính kế cô một lần, cô làm sao có thể tin lần này không phải tôi làm.”

Mạch Khê nhìn cô ả không hề chớp mắt, một lúc lâu sau mới nhàn nhạt nói, “Không, tôi tin.” Nói xong quay đầu rời đi.

“Mạch Khê..." Hiển nhiên, Fanny hoang mang trước thái độ của Mach Khê, không kìm được hỏi lại, “Cô tin tôi? Vì sao?”

Mạch Khê dừng bước, không quay đầu, “Chính như cô nói, cô có thể làm lần thứ nhất, tự nhiên có thể làm lần thứ hai. Nhưng tôi nghĩ, cô đã có thể thừa nhận lần đầu tiên, cũng chẳng cần thiết phải giấu giếm lần thứ hai, không ai rỗi hơi mà diễn mấy trò này!”

Fanny giật mình sửng sốt, lập tức cười khổ, nhìn bóng lưng Mạch Khê, “Mạch Khê, cô thực sự quá thông minh. Nhưng, cô có thể tin hay không tin tôi sẽ tiếp tục làm vậy?”

“Sẽ! Tôi tin cô sẽ không từ bỏ ý định!” Mạch Khê trả lời ‘vân đạm phong khinh’, một chút do dự cũng không có.

“Vì sao lại khẳng định như vậy?” Fanny nheo mắt.

“Bởi vì..." Rốt cuộc Mạch Khê cũng quay đầu lại, nhìn Fanny, nói toạc hết suy nghĩ trong lòng cô ả ra, “Cô rất muốn thắng tôi!”

Fanny hít một hơi, cho đến hôm nay cô ả mới biết...

Mạch Khê, cũng không đơn giản!

————————————————

Chân trời âm u. Mây, có chút cảm giác nặng nề, tuyết như muốn rơi xuống. Lễ Giáng sinh sắp đến, không khí mùa đông cũng dần vây bọc mọi thứ.

Trong văn phòng Tổng Giám đốc không hề bật điện, mọi thứ đều chìm trong bóng tối sắc lạnh, chỉ có ánh sáng lờ mờ cố gắng len lỏi vào bên trong.

Phí Dạ đặt một hòm sắt trên bàn công tác, ổ khóa đã được phá. Hắn đặt hòm trước mặt Lôi Dận, lẳng lặng chờ mệnh lệnh tiếp theo.

Đây là kết quả mấy ngày không ngủ của các anh em, gần như là lật tung trái đất lên để tra xét mới tìm được manh mối, không nghĩ đến, thật sự đã tìm thấy được điều mà Lôi Dận muốn.

Bạc Tuyết thực sự là người phụ nữ có tâm tư kín đáo, không ngờ Bạc Tuyết lại giấu manh mối trên chìa khóa.

Lôi Dận chậm rãi mở hòm sắt ra, bên trong không có gì nhiều, chỉ vừa đủ để đặt một thứ. Hắn lấy ra, thứ kia chính xác là phần còn lại của bản nhật ký.

“Các cậu vất vả rồi.” Lôi Dận nhẹ giọng nói, cầm cuốn nhật ký lên, ầm thầm hít một hơi.

“Đây là điều thuộc hạ phải làm.” Phí Dạ cúi thấp người.

Những ngày gần đây có rất nhiều chuyện liên tục phát sinh, Lôi Dận dường như không rảnh tay để lo mấy chuyện này, đều là Phí Dạ toàn quyền phụ trách.

Người ngoài thường nhìn thấy rằng, Lôi Dận là một người cẩn thận. Nhưng kỳ thực ngay cả Phí Dạ cũng có đôi khi cho rằng có phải hắn quá mức đa nghi hay không. Mệnh lệnh được đưa ra, bọn họ sẽ chấp hành. May mắn là không phụ kỳ vọng, tìm được phần còn lại của cuốn nhật kí!

Lôi Dận mở nhật ký ra, xem xét kỹ lưỡng. Phí Dạ ở bên cạnh yên lặng, nhìn vẻ mặt của hắn, ban đầu là bình tĩnh, đến nghiêm túc, rồi nghiêm trọng, cuối cùng, là khiếp sợ!

Nửa tiếng!

Khi Lôi Dận xem đến trang cuối cùng, lúc ngẩng đầu lên lại khôi phục sự bình tĩnh, so với trước kia còn bình tĩnh hơn.

Nhưng, Phí Dạ đi theo hắn nhiều năm lại biết, sẽ có một việc trọng đại sắp xảy ra!

“Phí Dạ, lão già bên kia có động tĩnh gì không?” Giọng nói của hắn vẫn lạnh lùng bình tĩnh như trước.

“Cũng không có thay đổi hay hành động gì bất thường.” Phí Dạ lập tức trả lời.

Lôi Dận nhẹ nhàng gật đầu, dường như đương cân nhắc điều gì đó, một lúc lâu sau mới nói, “Sắp xếp một chút, chúng ta phải tranh thủ trở về nhà chính.”

“Mấy ngày nữa?”

“Đúng vậy, mấy ngày nữa!”

“Còn tiểu thư Mạch Khê thế nào?”

“Tôi sẽ dẫn cô ấy về.” Lôi Dận như đã ra một quyết định nào đó, kiên quyết.

“Có cần thuộc hạ thông báo với tiểu thư Mạch Khê trước không ạ?” Phí Dạ không hiểu hành động của Lôi Dận, lần này thực sự không hiểu hắn đang suy nghĩ cái gì.

“Không cần nói.” Lôi Dận cũng không giải thích hành động lần này của mình, chỉ nhàn nhạt mở miệng.