Trở Về Năm 1981

Chương 47




Từ sau lần ở sân bóng rổ, Minh Viễn nói tôi là bạn gái nó ngay trước mặt mọi người, tình cảnh của tôi trong trường đã bắt đầu trở nên khác biệt. Có lần tôi và Tiểu Viên đến căng tin mua cơm, phải chen chúc đến nỗi mồ hôi nhễ nhại, đột nhiên có hai nam sinh không biết từ đâu chui ra, một trái một phải mở đường giúp chúng tôi, sau đó còn tươi cười gọi tôi là chị dâu, khiến tôi xấu hổ đến nỗi mặt mũi đỏ b

Lúc này Minh Viễn và Vương Du Lâm đều đang thực tập ở đại đội trinh sát, Cổ Hằng đến đội cảnh sát hình sự thành phố thực tập, toàn bộ sinh viên năm bốn của trường đã phân tán ra khắp nơi trong hệ thống công an của tỉnh. Có mấy lần tôi đến sở tìm cha tôi, còn gặp vài gương mặt quen thuộc, bọn họ đều nháy mắt tươi cười với tôi.

Thiên Nga Trắng cũng không đến tìm tôi gây sự nữa, nghe mấy cô bé cùng phòng nói, bây giờ cô ta đã yêu một anh chàng ở trường Đại học Khoa học Tự nhiên ngay gần trường tôi rồi, còn đang trong thời kỳ thắm thiết, làm gì có tâm tư mà đi gây chuyện với tôi. Tôi cảm thấy như vậy thật quá tốt, cái kiểu hai cô gái đi đánh nhau vì một đứa con trai đúng là chẳng hay ho chút nào.

Trên thực tế, tôi và Minh Viễn không hề vì chuyện lần đó mà trở nên có gì khác biệt. Tôi rất tỉnh táo giữ một khoảng cách vừa phải với nó, chúng tôi cũng thường xuyên ăn cơm, học tập cùng nhau, thậm chí thỉnh thoảng còn hẹn nhau tới rạp chiếu bóng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Một mặt, tôi không có cách nào vượt qua rào cản tâm lý, đi yêu thằng nhóc được tôi nuôi nấng từ nhỏ, mă

t khác, tôi còn lo rằng một năm sau mình sẽ phải rời đi, đến lúc đó nhỡ chúng tôi đã có quan hệ thắm thiết với nhau rồi, Minh Viễn sẽ đau lòng đến mức nào chứ. Nó đã phải trải qua nỗi đau sinh ly tử biệt một lần rồi, tôi quả thực không nhẫn tâm để nó phải chịu nỗi đau khổ đó thêm lần nào nữa.

Minh Viễn dường như cũng biết rõ giới hạn của tôi, rất cẩn thận duy trì mối quan hệ giữa chúng tôi hiện giờ, sự nghiêm túc và tập trung ấy thường khiến tôi cảm thấy xót xa. Với sự xuất sắc của nó, hoàn toàn có thể tìm được một cô gái tốt hơn tôi, còn toàn tâm toàn ý yêu thương nó, chăm sóc nó, trao hết tình cảm cho nó mà không giữ lại bất cứ thứ gì. Cô gái đó sẽ không giống tôi, trong lòng vẫn còn đầy sự đề phòng và cảnh giác.

Ngày Hai mươi tư tháng Mười hai năm 1988, Minh Viễn gọi điện tới nói muốn đón đêm Bình an cùng tôi.

Lúc này lễ Noel còn chưa ành như thế kỷ hai mươi mốt, các cửa tiệm bên đường tuy cũng có bày bán một số đồ Giáng Sinh, nhưng không hề náo nhiệt. Các đôi nam nữ sinh viên phần đông đều ở lại trong trường, có không ít khoa ngành còn tổ chức liên hoan, mọi người vừa ca hát vừa nhảy múa, hết sức tưng bừng náo nhiệt.

Tiểu Viên và mấy cô nàng còn lại trong phòng đã liên hệ với một phòng khác ở trường Đại học Khoa học Tự nhiên, định tổ chức một buổi liên hoan hữu nghị, tôi vốn cũng định đi theo bọn họ, nhưng không biết ai ngầm báo tin, Minh Viễn lập tức gọi điện thoại tới, nói là đã chuẩn bị mọi thứ, bảo tôi đừng đi tham dự cuộc liên hoan đó. Nghe giọng nó rất kiên quyết, tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng được khuôn mặt căng lại của nó khi nói chuyện. Nếu tôi thật sự đi với Tiểu Viên, nhất định nó sẽ chạy như bay đến đó lôi tôi ra ngoài.

Để tránh làm mọi người mất hứng, tôi suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định ở lại ký túc đợi nó đến.

Nhưng tối nay nó lại phải đi làm nhiệm vụ, nói là nhất định sẽ quay về trước bảy giờ.

Tôi ngồi trong ký túc ôn lại bài cũ, thấp thỏm không yên chờ điện thoại của Minh Viễn. Nhưng mắt nhìn kim đồng hồ từ số bảy chạy tới số tám, rồi dần dần chỉ vào số chín, tôi rốt cuộc đã không ngồi yên được nữa. Minh Viễn xưa nay luôn rất đúng giờ, nếu không xảy ra chuyện gì, nó ắt sẽ không để tôi phải chờ lâu như vậy.

Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi lại càng trở nên nặng nề hơn. Tuy xét theo lẽ thường, trước khi chuyện năm 99 xảy ra, nó vẫn sẽ bình an vô sự, nhưng bây giờ dù sao cũng có đôi chút khác biệt rồi. Tôi không dám đảm bảo việc tôi đến đây có gây cho nó nguy hiểm bất ngờ gì hay không.

Buông bút xuống, tôi gọi điện tới phòng nó một lần nữa. Lần này người nghe điện thoại là Cổ Hằng. Nó nghe thấy giọng tôi, rõ ràng là có chút bất ngờ: “Lưu Hiểu Hiểu, là em à? Không ngờ em cũng gọi điện đến đây cơ đấy, hiếm có thật!” Trong lời nói thoáng vẻ châm chọc.

Đối với chuyện tình cảm giữa tôi và Minh Viễn, Cổ Hằng luôn phản đối. Vốn là người tốt nhất của Minh Viễn, nó tất nhiên là không ưa nổi thái độ không nóng không lạnh, như xa như gần của tôi, mấy lần gặp nhau trên đường còn rất không khách sáo chế giễu tôi vài câu. Nhưng lần nào Minh Viễn cũng đều cố gắng ngăn cản, vì chuyện này không ít lần nó đã mắng Minh Viễn ngốc.

Nhưng lúc này tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào mà để ý đến giọng điệu của nó, lập tức hỏi thẳng vào chuyện chính: “Minh Viễn vẫn chưa về sao? Anh ấy có nói hôm nay phải giải quyết vụ án gì không, đã muộn như vậy rồi, sẽ không có chuyện gì chứ?”

Cổ Hằng ở đầu điện thoại bên kia im lặng chừng vài giây, rồi mới cười nói: “Thế nào, cho dù là có chuyện gì, chẳng lẽ em có thể giúp được hay sao? Đừng gây thêm rắc rối nữa là tốt rồi!”

Giọng điệu châm chọc của nó khiến tôi cảm thấy có chút không thoải mái, tuy nó cũng chỉ bất bình thay Minh Viễn nên mới tỏ ra như vây, nhưng chuyện tình cảm này đến bản thân bọn tôi còn không nói rõ được, một người ngoài như nó tham gia vào làm gì. Nếu không phải lúc này đang lo cho Minh Viễn, chắc tôi đã gác máy luôn rồi.

“Anh rốt cuộc có biết họ đang tham gia vụ án nào không? Tốt xấu gì cũng phải báo cho em biết chứ. Anh ấy nói bảy giờ sẽ quay lại, nhưng bây giờ đã trễ hai tiếng rồi, vậy mà vẫn chẳng có tin tức gì cả. Em lo lắng nên mới hỏi mấy câu, anh khó chịu với em thế để làm gì?”

Cổ Hằng khẽ “hừ” một tiếng, nói: “Anh không biết”. Sau đó cũng chẳng đợi tôi đáp lại đã lập tức gác máy, khiến tôi tức phát điên.

Hỏi Cổ Hằng không ăn thua, bây giờ tôi chỉ đành nghĩ cách khác. Mở cuốn sổ điện thoại ra xem, tôi rốt cuộc đã tìm thấy một người có thể hỏi được. Đó là con trai của một nhân viên dưới quyền chú Lưu, làm việc ở đội cảnh sát hình sự, trước đây khi đến nhà tôi chơi từng để lại số điện thoại cho tôi. Tuy anh ta và Minh Viễn không cùng một đội, nhưng dù sao cũng đều là người trong hệ thống, có thể biết được điều gì đó.

Điện thoại đã thông nhưng anh ta lại cứ ấp a ấp úng không chịu trả lời thẳng vào vấn đề. Tôi cứ bám lấy hỏi han suốt một hồi lâu, rốt cục cũng hỏi ra được một số chuyện. Không ngờ tối nay, Minh Viễn lại theo đội đi tróc nã[12] tội phạm buôn bán ma túy.

“Em cũng đừng lo lắng quá!” Anh chàng ở đầu bên kia an ủi tôi: “Anh đoán chắc bọn họ cũng sắp quay về rồi. Haizz… Không phải cậu ta chỉ đi thực tập thôi sao, cùng lắm thì cũng chỉ phải đứng gác ở vòng ngoài ấy mà, đội trưởng Phan xưa nay luôn cẩn thận, sẽ không để cậu ta gặp nguy hiểm đâu.”

Tuy nói như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất lo lắng. Tróc nã tội phạm buôn bán ma túy, đó là một công việc nguy hiểm đến chừng nào chứ. Hồi làm việc ở tòa án, tôi từng không ít lần nghe mọi người kể về sự hung hăng của lũ tội phạm này, chỉ xét riêng trong thành phố chúng tôi thôi, đã có không ít cảnh sát hi sinh khi truy bắt bọn chúng.

Tôi càng nghĩ càng thấy sợ, sau khi gác điện thoại liền không cách nào ngồi yên được nữa, cứ đi lòng vòng quanh bàn mãi mà không bình tĩnh được. Thời gian chậm rãi trôi qua, sắp mười giờ rồi, vậy mà không có chút tin tức nào cả. Tôi không nhịn nổi nữa, túm lấy chiếc áo lông vũ khoác lên người, chuẩn bị đi tới cục Cảnh sát tìm Minh Viễn.

Lúc này lòng tôi nóng như lửa đốt, chỉ biết chạy một mạch ra ngoài cổng trường. Vừa mới gọi được một chiếc taxi, chuẩn bị lên xe, cơ thể tôi chợt bị kéo ngược về phía sau, rồi lọt vào một vòng ôm nóng bỏng…

“Minh Viễn…” Hơi thở quen thuộc của nó khiến tôi vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ. Tôi muốn ngẩng đầu lên nhìn nhưng lại phát hiện cả người đã bị nó ôm chặt vào lòng khó có thể ngọ nguậy, đến hít thở cũng trở nên khó khăn.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tôi hít một hơi thật sâu, chợt phát hiện ra trên người nó hình như có mùi máu thoang thoảng. Trái tim tôi giật thót, định mở miệng hỏi, nhưng lại không biết nên nói gì. Có lẽ không lâu trước đó, nó vừa mất đi một người bạn, một người chiến hữu từng kề vai tác chiến, hoặc thậm chí, có thể nó vừa tự tay giết chết tên tội phạm đầu tiên…

“Minh Viễn, Minh Viễn…” Tôi vừa khẽ gọi tên, vừa vỗ nhẹ lên mu bàn tay nó. Lúc này ngoàiừng cất tiếng gọi, tôi thật sự không biết nên nói gì mới phải.

Chúng tôi cứ ôm nhau ngay trước cổng trường một hồi lâu, bên cạnh thỉnh thoảng có người đi qua, thậm chí có người huýt sáo trêu chọc. Nhưng hai chúng tôi chẳng ai động đậy, cứ ôm nhau trong tĩnh lặng vô cùng, thời gian tựa như dừng lại từ lúc nào.

“Này, hai người xong chưa thế?” Từ phía sau chợt có người buồn bực lớn tiếng kêu lên.

Tôi đơ người ra, khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng ôm của Minh Viễn, có chút ngượng ngập ngoảnh đầu qua cười với Vương Du Lâm. Có trời mới biết cậu ta rốt cuộc đã đứng đó nhìn chúng tôi bao lâu rồi.

“Tớ nói này, trời thì rõ là lạnh, hai người bọn cậu có muốn ôm nhau thể hiện tình cảm thì cũng nên tìm một nơi nào đó thích hợp chứ. Cậu khỏe mạnh thì không nói làm gì, nhưng tớ thấy Hiểu Hiểu chắc không chịu nổi đâu”. Lúc này Vương Du Lâm đang khoác một chiếc ba lô lớn trên lưng, dở khóc dở cười nói với Minh Viễn.

Nghe thế tôi bắt đầu cảm thấy có chút xấu hổ, bèn vỗ mạnh một cái vào ngực Minh Viễn, khẽ nói: “Em không nói chuyện với bọn anh nữa, giờ cũng muộn lắm rồi, em cũng phải về đi ngủ đây.” Nhưng vừa mới đi được hai bước tôi đã bị Minh Viễn kéo lại.

Nó vung tay vứt chiếc ba lô của mình qua chỗ Vương Du Lâm, rồi lớn tiếng nói: “Mang cái này về giúp tớ, vậy thôi, mau xéo đi!”

Vương Du Lâm cười vang, rồi nháy mắt ra hiệu với tôi, sau đó nói: “Hiểu Hiểu, em phải chú ý bảo vệ bản thân cho tốt đấy nhe...” Sau khi bị Minh Viễn hậm hực trừng mắt nhìn, cậu ta mới khoác hai chiếc ba lô lớn trên lưng chạy như bay về trường.

“Ngày mai là cuối tuần rồi mà, đâu cần phải quay về vội như thế chứ!” Minh Viễn nắm lấy tay tôi một cách rất tự nhiên, rồi dắt tay tôi đi ra phía ngoài: “Để anh dẫn em tới nơi này!”

Vẻ mặt Minh Viễn hết sức dịu dàng và nghiêm túc, khiến tôi không nỡ lòng nào cự tuyệt, đành ngoan ngoãn đi theo nó

Chúng tôi gọi một chiếc taxi ở cổng trường rồi chạy thẳng về phía đông, chẳng bao lâu sau tôi biết nó muốn đi đâu rồi.

Trường Đại học Công an cách ngôi nhà của tôi trước kia khá xa, đi taxi mất gần nửa tiếng đồng hồ rồi, tôi mới bắt đầu nhìn thấy một số kiến trúc quen thuộc. Thực ra đối với tôi, thời gian tôi rời đi không hề dài, cũng chỉ mới vài tháng thôi, nhưng nơi này lại thay đổi nhiều đến mức khiến tôi gần như không thể nhận ra được nữa. Có điều tiệm bánh ngọt ở ngay đầu ngõ kia thì vẫn thế, vẫn tồi tàn cũ kỹ như xưa, chỉ khác là những chiếc đèn trên tấm biển hiệu hình như đã hỏng nhiều hơn trước một ít.

Chúng tôi dừng xe ngay ngoài ngõ, sau đó liền chậm rãi đi bộ vào trong.

Con ngõ rất yên tĩnh, đèn đường đã được thay mới toàn bộ, giờ đây bốn phía đều sáng sủa vô cùng.

Chúng tôi nhanh chóng đã tới trước cửa nhà, Minh Viễn nhanh nhẹn trèo lên tường, rồi lật chậu tùng cảnh trên đó lên, lấy chiếc chìa khóa ở phía dưới. Tôi không khỏi cảm thấy tức cười, đã bao nhiêu năm trôi qua, vậy mà nó vẫn giữ nguyên thói quen như ngày trước.

Mở cửa vào nhà.

Không hề có mùi ẩm mốc nhức mũi như trong tưởng tượng của tôi, căn nhà rất sạch sẽ, đồ dùng trong phòng khách cũng đều được giữ nguyên trạng, thậm chí đến những cuốn sách trên giá sách cũng chưa từng thay đổi chút nào, cứ như là… cứ như là tôi chỉ vừa rời khỏi nơi này hôm qua thôi.

Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác khó tả, vừa căng thẳng, lại vừa có chút chua chát, sống mũi tôi cay cay, vừa cúi đầu xuống liền có những thứ gì đó vừa nóng vừa ẩm rơi xuống, không cách nào khống chế được. Tôi vội vàng ngoảnh đầu qua bên cạnh để Minh Viễn không nhìn thấy, nó cũng không hỏi nhiều, mà dắt tôi đến ngồi xuống sofa, còn nó đi vào bếp.

“Em vẫn chưa ăn cơm đúng không?” Nó cười nói: “Hôm nay anh sẽ trổ tài nấu nướng cho em xem

Tôi đưa tay lên lau khô nước mắt, rồi lén đứng dậy đi vào bếp theo nó. Tủ lạnh vẫn cắm điện, bên trong nhét đầy thức ăn, xem ra nó sớm quay về chuẩn bị rồi, nhưng không biết hôm nay định đem tới cho tôi sự bất ngờ nào đây.

“Đây là bò bít tết mà anh đặt từ tuần trước đấy.” Nó dường như biết tôi đứng ngoài cửa, tuy quay lưng về phía tôi nhưng vẫn nói: “Vị hồ tiêu đen, em muốn chín mấy phần nào?”

Nó học được cách dỗ dành con gái từ bao giờ thế nhỉ, lại còn cao tay thế này nữa chứ?

Trên chiếc bàn ăn trong bếp còn bày sẵn cả rượu vang đỏ và nến, thật lãng mạn biết bao…

“Hả?” Có lẽ vì thấy tôi mãi một hồi lâu sau vẫn không trả lời, nó liền chậm rãi quay người lại, đôi mắt sáng rực nhìn tôi đăm đăm không chớp. Ánh đèn vàng cam dịu dịu trong bếp chiếu xuống, càng khiến những đường nét trên khuôn mặt nó trở nên vô cùng sắc sảo, tuấn tú.

Một người con trai tuấn tú như vậy, một buổi tối lãng mạn như vậy, lại thêm một trái tim dịu dàng như vậy nữa… Nếu nó không phải là Minh Viễn, thì tốt biết bao.