Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 35: Thật sự là tiền đồ Vô lượng




Tả Uẩn Dương không muốn buông tha cơ hội tốt như vậy, đáng tiếc con của ông mới chín tuổi, cho dù muốn lộ diện ở trước mặt Lục công gia văn không có võ cũng không.

Rời khỏi thư phòng của Tả Uẩn Văn, bước chân của Tả Uẩn Dương dừng lại, sờ lêncái cằm râu dê của mình, quay người đi đến tiểu viện của Tả Thiệu Khanh.

Đứa cháu thứ ba này của ông, thật đúng là không đơn giản, trước phải lôi kéo một chút mới được.

Tả Thiệu Khanh trở lại tiểu viện trước hết để vú Liễu nấu một thùng nướng nóng, tắm rửa sạch sẽ, rũ bỏ một thân mệt mỏi, không đợi y ngâm xong thì đã nghe thấy La Tiểu Lục báo Nhị lão gia đến thăm.

Tả Thiệu Khanh lau sạch nước trên mặt, miễn cưỡng tựa ở thùng tắm, cũng khôngcó ý muốn đứng dậy, ngược lại để cho La Tiểu Lục đi ra ngoài truyền lời, để cho Tả Uẩn Dương chờ một lát.

Hành vi như vậy tương đối bất kính, nhưng Tả Thiệu Khanh biết, y càng biểu hiệnbình tĩnh cao ngạo, vị Nhị thúc này lại càng tin tưởng y.

Quả nhiên, Tả Uẩn Dương cũng không có biểu hiện ra chút nào không cam lòng,kiên nhẫn đợi thời gian uống hết một chén trà, sau khi nhìn thấy Tả Thiệu Khanh đira liền cười ha ha nói: “Thiệu Khanh bên này trà nước quá kém, mai Nhị thúc để chongười mang đến cho con một bao trà Vân Vụ.”

Tả Thiệu Khanh cũng không khách khí, chắp tay nói: “Vậy liền cảm ơn Nhị thúc.”

Tả Uẩn Dương thấy tóc y rối tung ướt nhẹp, nhìn đôi má trắng nõn non mịn lộ ra một tia ửng hồng, thoạt nhìn so với bình thường đẹp hơn ba phần, không khỏi ở trong lòng cảm khái: Trong những đứa cháu Tả gia này, luận về nhan sắc, mấy vị cô nương trong nhà so ra đều kém vị cháu trai này, đáng tiếc thân là nam nhi, cũng không biết là phúc hay là họa.

Tả Thiệu Khanh đang lau tóc, không chú ý tới ánh mắt khác thường của Tả Uẩn Dương, mở miệng hỏi: “Nhị thúc muộn như vậy còn đến là có chuyện gì quan trọng sao?”

Tả Uẩn Dương phục hồi lại tinh thần, cười cười: “Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là trước đó có vị gia kia, Nhị thúc không kịp hỏi con, lần này thi hương có thuận lợi không?”

Tả Thiệu Khanh biết đây chỉ là lời khách sáo của ông, cũng không nói ra: “Xem nhưlà thuận lợi, cụ thể phải chờ đến lúc yết bảng mới biết được.”

Tả Uẩn Dương vốn dĩ còn tưởng là y sẽ khiêm tốn vài câu, không nghĩ tới nghe được đáp án như vậy, cũng khen một câu: “Năm đó tằng tổ phụ của con mới 14 tuổi liền đỗ cử nhân, chất nhi năm nay mới mười ba, thật sự là tiền đồ vô lượng.”

Nếu vị gia kia thật là bởi vì Tả Thiệu Khanh đến đây, vậy tương lai của y chính là mộtbước bay lên trời cũng không phải là không thể, Tả Uẩn Dương nhìn về phía Tả Thiệu Khanh ánh mắt như có lửa nóng.

Tả Thiệu Khanh không muốn cùng ông nói những lời vô nghĩa này, tròng mắt đảo vài vòng, không đếm xỉa tới nói: “Nhị thúc quá khen, còn chưa tạ ơn tiền và cửahàng Nhị thúc đưa tới, trước đó vài ngày còn vội vàng đi thi cũng chưa kịp liếc mắtnhìn qua, ngược lại là không biết quản sự ở chỗ đó còn hay không?”

Tả Uẩn Dương vẻ mặt hơi cương cứng, lúc trước có ý niệm thử y, mới đưa cái cửa hàng không nóng không lạnh như vậy, ông cười mỉa hai tiếng: “Tự nhiên còn, cửa hàng kia chỉ là cho chất nhi kiếm ít tiền lẻ dùng thôi, chất nhi không chê là tốt rồi.” Trong lòng của ông nghĩ ngợi: Về nhà cùng phu nhân thương lượng một chút, lại đưa cho thứ gì đó tốt hơn.

“Làm sao lại như vậy? Đây là cửa hàng đầu tiên chất nhi có được, chắc chắn phải quýtrọng, ngày mai chất nhi liền đi xem.” Tả Thiệu Khanh không biết nghĩ đến cái gì,hơi đỏ mặt nói: “Chất nhi không hiểu đạo lý kinh doanh, đến lúc đó còn phải phiềntoái quản sự của cửa hàng nhiều hơn, không biết Nhị thúc có thể…”

Tả Uẩn Dương tâm tư xoay chuyển, rất nhanh liền hiểu ẩn ý những lời nói này, vội vàng phụ họa nói: “Trở về ta liền gọi người đưa văn tự bán mình của bọn họ cho con.”

Ông cho rằng Tả Thiệu Khanh là lo lắng tuổi còn nhỏ, cũng không phải chủ tử chínhthức, cho nên phải quản chặt những hạ nhân kia, đương nhiên không ngại bán cho ymột nhân tình.

Tả Thiệu Khanh thấy mục đích đã đạt được, biểu tình chân thành tha thiết nói lời đa tạ, sau đó còn nhắc đến một câu: “Nhị thúc có thời gian rảnh thì để cho Nhị đường tỷ thường xuyên đến nơi này, nàng cùng Đại tỷ bằng tuổi, có bạn cũng là rất tốt.”

Tả Uẩn Dương cảm thấy cả kinh, vẻ mặt trở nên ngưng trọng: “Chất nhi nói là…” Chẳng lẽ suy đoán trước đây của đại ca là thật? Lục công gia quả nhiên là muốn cùng Tả phủ kết quan hệ thông gia?

Tả Thiệu Khanh cười bí hiểm, nhẹ nhàng gõ bàn nói nhỏ: “Chất nhi cái gì cũng không biết, chỉ là… có phòng bị trước sẽ tránh được tai họa không phải sao? Đại tỷ sắp lấy chồng, nếu thúc không chủ động, về sau liền rất khó.”

Tả Uẩn Dương cảm thấy cả người đều là lay động theo gió, ông gian nan nuốt ngụm nước miếng, hít sâu mấy lần, mới đem những lời này tiêu hóa sạch sẽ, ông đứng dậy chấp tay về phía Tả Thiệu Khanh: “Nếu thật sự có một ngày như vậy… Nhị thúc nhất định sẽ đền đáp ân tình này cho con.”

Tả Thiệu Khanh tận lực xem nhẹ vị chua tràn đầy trong lòng, mặt mỉm cười, lại để cho bản thân thoạt nhìn càng thêm thành khẩn: “Nhìn Nhị thúc nói kìa, chúng ta là người một nhà, làm gì lại nói những lời như vậy?” Ân tình cái gì đấy, chắc chắn sẽ có lúc trả lại.

Nếu như Lục Tranh nhất định phải chọn một nữ nhân từ Tả gia, vậy y tình nguyệnthành toàn cho Tả Thục Dư, ít nhất Đường tỷ này cùng y không có ân oán gút mắc quá lớn.

Nhưng vừa nghĩ đến Lục Tranh sẽ cùng Tả Thục Dư kết hôn, Tả Thiệu Khanh cũng có chút khó chịu, ở trong mắt y, Lục Tranh đáng giá có được nữ nhân tốt, dù cho nữ nhân kia chỉ là hữu danh vô thực chiếm lấy tên tuổi phu nhân phủ Trấn quốc công.

Thân phận của Lục Tranh, tài năng của Lục Tranh, chuyên tình của Lục Tranh, không có chỗ nào không khiến cho Tả Thiệu Khanh kính nể, y thậm chí nghĩ, nếu mình là nữ tử, nhất định sẽ không bỏ qua nam nhân như vậy.