Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 38: Lão phu nhân cô quạnh




“Gia, Lão phu nhân gửi thư hỏi ngài muốn kết hôn với cô nương nhà ai?” Tuy tronglòng đã có suy đoán, nhưng Ẩn Nhất vẫn là cẩn thận hỏi một câu.

Trong đầu Lục Tranh hiện lên thân ảnh Tả Thiệu Khanh, lông mi giật giật: “Việc này cứ kéo dài thêm một thời gian nữa sau này lại bàn bạc.”

“À?” Ẩn Nhất vốn tưởng rằng Lục gia là hạ quyết tâm muốn kết hôn cùng cô nương Tả phủ, bằng không thì làm sao lại hạ thấp thân phận vào Tả phủ ở?

Chẳng lẽ Lục gia đối với Đại tiểu thư Tả gia không hài lòng? Trong ấn tượng, vị cônương kia ngoại trừ bên ngoài đoan trang, có một chút thông minh thì hình như là không có gì đặc biệt.

Nhưng chủ tử nhà hắn ta không phải bởi vì khuê nữ kia cửa nhỏ nhà nghèo như thế mới lựa chọn Tả phủ sao?

“Chủ tử, Lão phu nhân nói, nếu ngài năm nay không vì mình chọn lựa một người làm thê tử, Lão phu nhân bà liền tự mình ra tay.”

Lục Tranh vốn đang nhíu mày sau khi nghe được câu này lông mày nhíu chặt đếnnổi có thể kẹp chết ruồi: “Bà đang lăn qua lăn lại cái gì?” Lục lão phu nhân nếu ra tay,toàn bộ kinh đô liền rối loạn.

Ẩn Nhất thầm thở dài, Lục lão phu nhân cô quạnh, đã không có trượng phu, nhi tửlại không ở bên người, phủ Trấn quốc công to như vậy liền chỉ có một vị chủ tử ở,không lăn qua lặn lại thì làm sao được chứ?

Hắn ta còn nhớ rõ năm đó lúc còn ở phủ Trấn quốc công, bọn họ những người này đều không ít lần bị lão phu nhân trêu cợt, khó trách gia không muốn quay trở lại kinh, đoán chừng cũng là đối với đoạn chuyện cũ kia khắc sâu trong trí nhớ?

“Để cho Khưu quản gia nhìn chằm chằm bà, đừng để cho bà đem một vài nữ nhân không đứng đắn mang vào trong phủ, lại đem những cô nhi năm ngoái cứu từ biên cương đưa về kinh đô, theo lệ cũ an bài ở Đồng An Đường, liền nói gia muốn lại lần nữa chọn lựa phủ vệ.”

Ẩn Nhất lặng lẽ vì những tiểu thư khuê các “không đứng đắn” kia kêu oan, đồng thờitrong lòng đối với Lục gia giơ ngón cái lên, vẫn là vị gia này hiểu nhất như thế nào phân tán lực chú ý của Lục lão phu nhân.

Tả Thiệu Khanh trở lại phòng cũng ngủ không được, nằm trên giường lật qua lật lại như bánh rán, trong đầu tràn đầy hình ảnh khuôn mặt cương nghị của Lục Tranh.

Sau khi sống lại, y chỉ nghĩ như thế nào trả thù Tả gia, nghĩ đến như thế nào tránh đi Giang Triệt, nghĩ đến như thế nào đậu vào Lục Tranh để thay đổi thực trạng hậu đại Tả gia không thể vào kinh.

Thỉnh thoảng cũng sẽ có suy nghĩ tương lai tìm một nữ tử hiền lương thành gia, nhưng ý nghĩ như vậy cũng không quá mạnh liệt, thậm chí y biết rõ mình đối với nữ tử cũng không có nhu cầu quá mạnh liệt.

Mười ba tuổi đúng là tuổi từ thiếu niên chuyển đổi thành nam nhân, Tả Thiệu Khanh rõ ràng cảm nhận được thân thể của mình có chút không đúng, ngoại trừ lúc đối mặt với Lục Tranh từng có mấy lần khô nóng bất thường, y thậm chí chưa từng một lần mộng xuân, Tả Thiệu Khanh đã là người có tư tưởng trưởng thành nên biết rõ, như vậy quá không bình thường.

Y cũng không biết, đời trước bị giam cầm sáu năm đã mang đến cho y tâm lý oán hận, khiến cho trong tiềm thức của y đối với sự tình phương diện này lảng tránh.

Nhiệt độ trong cơ thể từng chút từng chút dâng lên, dục vọng quen thuộc kia làm cho người ảo não phá tang gông xiềng, đi thẳng xuống bụng.

Tả Thiệu Khanh kéo chăn qua che đầu, cắn môi vô lực nghĩ: Vừa rồi y vì cái gì không nghĩ đến nữ tử? Rõ ràng kiếp trước y đối với nữ tử là có cảm giác.

Bỏ qua thân thể biến hóa, Tả Thiệu Khanh cong lưng kẹp lấy hai chân mang theo suynghĩ lung tung chìm vào giấc ngủ.

Sau đó đã được như ý nguyện có một đêm mộng xuân.