Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 39: Đại tỷ nhất định là thẹn thùng




Ngày hôm sau, Tả Thiệu Khanh sáng sớm đã bị vú Liễu từ trong chăn đào ra, cònthay y lục ra một bộ quần áo mới nhất, khuyên nhủ cảnh cáo nói: “Tam gia, khách quý đến trong nhà, ngài phải cận thẩn một chút, lỡ như làm quý nhân khó chịu, lão gia và phu nhân liền ngay lập tức xử ngài.”

Tả Thiệu Khanh bĩu môi, lời này đã quá muộn, không tính trước kia, chính là tốihôm qua y cũng đã khiến quý nhân khó chịu, chỉ có điều vị quý nhân kia cũng không phải là người quá hẹp hòi, không đến nổi vì một chút chuyện nhỏ liền làm tochuyện?

Thay Tả Thiệu Khanh chải xong tóc, vú Liễu bưng bữa sáng trong thực hạp ra: “Vì đãi khách, phu nhân dặn dò người trong phòng bếp giờ Thìn phải thức dậy, chuẩn bị hơn mười món ăn đặc sắc một chút, sủi cảo này là bị phòng bếp loại bỏ.”

“Cái này thật đúng là dính ánh sáng của vị khách quý kia.” Tả Thiệu Khanh ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của sủi cao, lại một lần nữa có suy nghĩ bám vào Lục công gia.

Bám lấy vị gia này, không chỉ ăn ngon uống ngon, còn không cần lo lắng bị người khi dễ, ngay cả năng lực làm việc cũng rất tốt.

Đáng tiếc nam nhân như vậy không phải ai cũng có thể bám vào.

Ăn xong bữa sáng, Tả Thiệu Khanh đi viện Vu Hành thỉnh an, vì để khách nhân lưu lại ấn tượng “gia phong đoan chính”, buổi sáng hôm nay thỉnh an đặc biệt đoan chính, mà ngay cả lão phu nhân cũng đoan chính ngồi ở vị trí chủ vị tiếp nhận mọi người thỉnh an.

Tả Thiệu Khanh chuyển động con ngươi xám xịt, rất muốn biết bốn nha hoàn đêm qua Tiết thị đưa đi ấm giường là ai, nhìn xem dạng mặt hàng gì có thể bị Tiết thị đưatặng.

Trong ngoài quét mắt một lần, đều là nha hoàn bà tử thông thường ở Tả phủ, cũng không gặp người nào lớn lên đặc biệt xuất sắc, vì vậy càng thêm kiên định cho rằng, đưa qua chính là nha hoàn hồi môn tương lai của Tả Thục Tuệ.

Tả Thục Tuệ hôm nay ăn mặc đặc biệt ngăn nắp, cả người mặc quần hải đường ngàn sắc, áo khoác ngoài màu son, màu sắc tươi đẹp ở trong ngày mùa đông đặc biệt gây chú ý, huống chi trên đầu còn cài trâm cài tóc vàng rồng khảm hồng ngọc, chỉ cần nhẹ nhàng cử động liền lập tức hấp dẫn ánh mắt người nhìn.

Tả Thiệu Khanh cúi đầu xuống che đi sự khinh thường trong đáy mắt, lúc này liền bắt đầu, Tả Thục Tuệ cũng đã nhịn không được muốn trèo lên Lục Tranh sao? Đươngnhiên, có lẽ y nghĩ sai rồi cũng nên, có lẽ người ta là vì Tào đại thiếu gia ăn mặc tỉmỉ.

“Nương…này cũng giờ dần canh ba, cũng không biết khách quý dậy chưa?” Câu nói đầu tiên đã phá vỡ sự chờ mong của Tả Thiệu Khanh đối với nàng.

“Đã để cho quản gia trông coi ở ngoài cửa, vừa có động tĩnh sẽ đến bẩm báo.”

Tả Thiệu Khanh đương nhiên biết khách quý trong miệng các nàng là ai, lại ngẩng đầu, ngây thơ nháy mắt mấy cái: “Đại tỷ đây là lo lắng Tào đại ca sao? Huynh ấy ngàyhôm qua còn hỏi đệ về tin tức của tỷ đấy.”

Vẻ mặt mẫu tử Tiết thị lập tức thay đổi, hai cặp mắt giống nhau trừng về phía Tả Thiệu Khanh: “Im miệng. Lời này cũng có thể tùy tiện nói lung tung sao? Đừng hủy thanh danh của Đại tỷ ngươi.”

Tả Thiệu Khanh yếu ớt lắc bả vai: “Con...” Này phủi thật là nhanh.

Tả Thục Tuệ cũng một bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trên mặt tràn đầy vẻ giận dữ dạy dỗ Tả Thiệu Khanh: “Tam đệ, Tào thiếu gia là khách nhân của Tả phủ chúng ta, là bạn tốt của Đại ca, cùng ta không có quan hệ gì, nếu là hắn…” Nàng mấp máy môi, kiên định nói: “Nếu là Tào thiếu gia có ở trước mặt đệ nhắc tới tỷ, đệ cũng chớ có nói lung tung.”

Tả Thiệu Khanh ngây thơ lại hồn nhiên vô tội hỏi: “Tào đại ca không phải sắp trởthành tỷ phu của đệ sao? Tất cả mọi người đều nói như vậy….a, đệ đã biết, Đại tỷnhất định là thẹn thùng.”

Tả Thục Tuệ thiếu chút nữa cắn vỡ răng, hai mắt rưng rưng, điềm đạm đáng yêu khóc lóc kể lể: “Tam đệ, là ai tung tin đồn nhảm như vậy? Này...này không phải cố ý giội nước bẩn lên trên người tỷ sao? Nương...”

Tả Thiệu Khanh sợ tới mức trốn đến phía sau lưng Tả Thiệu Yến, nắm tay áo của gã ta khẩn trương hỏi: “Đại ca... đệ nói sai rồi sao?”

Tả Thiệu Yến vỗ vỗ tay của y, hướng về phía Tiết thị nói: “Được rồi, sự tình không biết rõ trước đừng hành dộng thiếu suy nghĩ, đừng để cuối cùng rơi vào tình trạng hai cái đầu đều không đạt được kết quả tốt.”

Tả Thiệu Khanh trong lòng âm thầm giơ ngón cái lên, nếu nói người lý trí nhất trong Tả gia thì chính là Tả Thiệu Yến, tài năng và học vấn có, năng lực có, chính là làm người quá mức lạnh lùng.

Chỉ thấy Tả Thiệu Yến vái chào Tả Uẩn Văn: “Phụ thân, con xem vẫn là tìm thời gianthăm dò ý của hắn, cũng không thể luôn tự dưng suy đoán như vậy.”

Tả Thiệu Khanh khóe miệng nhếch lên, trong lòng đã có một kế sách, nghĩ cách để Tả Thục Tuệ không gả cho Tào Tông Quan rất đơn giản, chỉ cần làm cho nàng biếtmình có cơ hội trở thành phu nhân phủ Trấn quốc công, nàng nhất định là ngườitích cực nhất trong việc từ hôn, và phần cuối cùng có lấy hay không lấy được Lục Tranh làm phu quân, cũng không phải nàng nói được là được.

Cũng không biết Lục Tranh sẽ ở Tả phủ mấy ngày, thực hy vọng cứ như vậy ở lại mớitốt, vậy liền có cái để chơi.