Trọng Sinh Chi Thị Ái Hành Hung

Chương 6: Nữ nhân và mèo




Một khắc nghe thấy thanh âm của Úc Lâm Phi, Văn Trình rốt cục cảm thấy cánh tay chặn trên người cậu thả lỏng một chút, không khí mới mẻ theo xoang mũi tràn vào. Cậu ghé vào bên giỏ, vô lực thở hổn hển, cảm giác phổi mình tại thời điểm hút vào không khí một trận sinh đau.

“Cô đang làm cái gì?” Bưng hai tách trà nóng nổi, ngữ khí Úc Lâm Phi rất lạnh.

“A…” Tần Tâm sửng sốt, lập tức rất nhanh liền phản ứng lại, nàng mím môi hồng, lộ ra thần sắc ủy khuất: “Vừa rồi em chỉ muốn sờ nó, kết quả bị nó bắt được, Lâm Phi, con mèo này thật hung dữ a.”

Úc Lâm Phi không nói gì thêm, hắn đặt trà lên bàn, đem ánh mắt hướng về phía Văn Trình đang lạnh run trong giỏ.

“Anh xem a, Lâm Phi.” Ác nhân vươn tay ra trước cáo trạng, Tần Tâm trong mắt hàm đầy thủy khí: “Anh xem tay em bị nó cào xước da, nó là chưa tiêm vacxin phòng bệnh đúng không?? Con mèo này thật đáng ghét!!”

Không hề nghĩ nữ nhân này cư nhiên có thể vô sỉ đến vậy, Văn Trình hơi chút hoãn quá mức ngầng đầu hung tợn trừng mắt nhìn liếc Tần Tâm một cái, bất quá đôi mắt to ngập nước mắt kia nhìn thế nào cũng không có sức chiến đấu.

“Tiểu Hắc.” Đại khái đoán ra Tần Tâm làm cái gì, Úc Lâm Phi do dự một chút, vẫn là vươn tay đem Văn Trình ôm vào ngực. Nhìn qua Văn Trình đã bị kinh hách không nhỏ, cậu không nhúc nhích tùy ý Úc Lâm Phi ôm lấy chính mình. Cảm giác ấm ấp trên người Úc Lâm Phi truyền sang người cậu, khiến tinh thần Văn Trình đang buộc chặt có chút lơi lỏng.

“…” Nhìn thấy Úc Lâm Phi không để ý tới mình, đem con mèo kia ôm vào trong ngực, Tần Tâm trong lòng lại càng khó chịu, nàng cắn cắn môi, nói: “Lâm Phi, anh đừng nuôi mèo. Em đưa con chó cho anh được không? Loài nào tùy anh chọn!”

“Tôi không nghèo tới mức cần các người đưa cho.” Úc Lâm Phi không hề quan tâm tới Tần Tâm.

“Nhưng cũng đừng nuôi mèo a!!” Tần Tâm tựa hồ phi thường chán ghét mèo, nàng nhìn bộ dáng ôn nhu của Úc Lâm Phi đối với Văn Trình, trong lòng bốc hỏa: “Mèo có cái gì tốt chứ!”

“Nuôi mèo hay không là việc của tôi.” Úc Lâm Phi có chút không kiên nhẫn, hắn đã khẳng định được Tần Tâm làm cái gì với Tiểu Hắc, nhưng bây giờ cũng không thể xé rách mặt nạ của nàng, trừ bỏ nhẫn xuống, không còn cách nào khác.

“Được rồi.” Đại khái cũng biết mình không có cách nào thay đổi suy nghĩ của Úc Lâm Phi, Tần Tâm đành buông tha.

“Còn gì nữa không?” Trấn an vật nhỏ bị sợ hãi trong lòng, Úc Lâm Phi lạnh lùng nhìn về phía Tần Tâm ngồi bên kia không nói được một lời, nếu không phải nữ nhân này còn tồn tại giá trị, cô ta thậm chí còn không có tư cách vào nhà mình.

“Ân, cha bảo em nhắn với anh.” Bị Úc Lâm Phi băng lãnh, ánh mắt nhìn qua như xuyên thấu hết thảy mọi suy nghĩ làm chột dạ, Tần Tâm vẫn kiên trì nói ra mục đích đến nhà Úc Lâm Phi: “Hôm nãy đã gần tới năm mới rồi, anh về nhà đi.”

“Tự tôi sẽ nói lại với hắn.” Thấy kiên nhẫn của mình bị khiêu chiến nghiêm trọng, Úc Lâm Phi trực tiếp hạ lệnh đuổi khách: “Cô đi trước đi, tôi còn có chút việc.”

“Được rồi…” Ánh mắt đảo qua con mèo trong lòng Úc Lâm Phi, Tầm Tân lộ ra một tia vặn vẹo, nhưng nhanh chóng liền khôi phục tươi cười: “Em đi trước, vài ngày nữa gặp lại.”

“Ân.” Lạnh lùng lên tiếng, Úc Lâm Phi nhìn Tần Tâm đang không cam lòng rời đi.

Nữ nhân này… Vuốt ve Văn Trình để trấn an cảm xúc, Úc Lâm Phi nghĩ, muốn hắn kết hôn với nữ nhân này là hoàn toàn không có khả năng. Không biết ông già ở nhà ăn nhầm thuốc gì, tuy rằng ngoại hình và gia cảnh đều được coi là tốt, nhưng mà cái tính cách khiến người ta chán ghét kia… Chính mình đối với nàng…tuyệt đối không có một chút hứng thú.

“Tiểu Hắc, cô ta khi dễ ngươi?” Nhìn mèo con buồn bã ỉu xìu ghé vào người mình, Úc Lâm Phi bất đắc dĩ nhéo nhéo lỗ tai Văn Trình: “Sao lại ngu ngốc như vậy, nếu cô ta khi dễ ngươi, ngươi liền dùng sức cào, bắt đến tìm ca ca.”

“Meo.” Khinh bỉ nhìn qua Úc Lâm Phi, Văn Trình nghĩ, vấn đề là nếu cậu có thể bắt đến a!!

“Tốt, tốt.” Tâm tình tốt cười lớn, Úc Lâm Phi nói: “Chúng ta đi làm ổ cho Tiểu Hắc nga.”

Nói, Úc Lâm Phi đem Văn Trình thả lại vào giỏ, bắt đầu đi tìm một ít vải để làm tổ cho Văn Trình.

“Meow.” Gian nan trèo ra khỏi giỏ, Văn Trình cảm thấy vô cùng khổ sở… Vì cái gì sô pha này thoạt nhìn lại cao như vậy a!! Tại sao!!! Hơn nữa Úc Lâm Phi hỗn đản cư nhiên không để ý đến cậu! Chẳng lẽ không biết cửa nhà còn có tam cấp sao…

Ô ô ô… Chẳng lẽ cậu trực tiếp ở trên sô pha ‘giải quyết’?

Không! Nếu cậu thực sự làm vậy nói không trừng sẽ trực tiếp bị Úc Lâm Phi xử lý. Văn Trình không cam lòng lau nước mắt… tốt, cầu người không bằng cầu mình!!

Cắn răng nhảy khỏi sô pha, Văn Trình đứng không vững, lảo đảo trên mặt đất lăn một vòng, lông mao nanh vuốt rối loạn, đầu nhếch lên, thoạt nhìn vô cùng thảm hại.

Bất quá Văn Trình không biết bộ dáng mình hiện tại rốt cuộc có bao nhiêu ngốc nghếch, cậu khịt khịt mũi, từng bước nhỏ chạy về phía nhà vệ sinh.

Kết quả liền xảy ra một bi kịch, thời điểm Văn Trình vui vẻ chạy đến bồn cầu, cậu bi đát phát hiện… Bồn cầu so với cậu cao hơn nhiều… Nếu cậu muốn đi vệ sinh, cũng chỉ có thể đi trên mặt đất…

Hảo đản đau… Văn Trình nhỏ huyết lệ, vì sao cậu luôn gặp những sự tình gạt người như thế này chứ? Loại chuyện không trèo lên được bồn cầu này có thể tùy tiện nói sao??

Tuy giải quyết vấn đề mới là quan trọng, nhưng cậu lại không thể không quay đi tìm Úc Lâm Phi. Nói cậu đã gặp phải vấn đề nghiêm trọng… không thể nín được… Thật quá xấu hổ đi.

Hoàn toàn không tự giác chính mình hiện tại là mèo, Văn Trình hoảng loạn chạy đi chạy lại, ngồi xuống bên người Úc Lâm Phi, cắn ống quần hắn, con phát ra âm thanh ư ử.

“Làm sao Tiểu Hắc?” Mặc dù có chút kinh ngạc mèo con nhà mình thông nhân tính trình độ, nhưng Úc Lâm Phi cũng không đối với điều này sinh ra hoài nghi quá lớn. Hắn vươn tay sờ sờ Cái đầu nghếch lên của Văn Trình ngốc mao: “Tiểu Hắc đói bụng?”

Mặc dù cũng có điểm đói, nhưng bây giờ quan trọng là đi WC!! Văn Trình lòng nóng như lửa đốt meo meo đứng lên, sau đó dịch về phía WC hai bước.

“Ngô, Tiểu Hắc là muốn đi WC?” Nháy mắt hiểu được ý tứ của Văn Trình, Úc Lâm Phi trong mắt xẹt qua một tia không có hảo ý mà tươi cười: “Nhưng mèo con đều dùng cát mèo, chẳng lẽ Hà Dịch mang ngươi đi WC?”

“Meo ô!!” Thấy mình sắp không nín được, Văn Trình muốn phát điên. Cậu vây quanh đá vài phát vào chân Úc Lâm Phi, không ngừng phát ra âm thanh nôn nóng. Con mẹ nó!! Tên vương bát đản Úc Lâm Phi nếu không dẫn cậu đi WC, cậu liền tiểu trên chân hắn!!

Cũng không biết Văn Trình đã bị buộc tới yếu thiên địa đồng, Úc Lâm Phi còn muốn tiếp tục trêu Văn Trình, cho nên hắn có ý xấu vươn một ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc chọc vào cái bụng mềm mại của Văn Trình: “Tiểu Hắc không nín được?”

Sau đó.

Vốn không có sau đó, bởi vì Văn Trình đã trực tiếp tiểu lên giày Úc Lâm Phi.

“…” Úc Lâm Phi.

“…” Văn Trình.

“A a a a…” Từ đáy lòng phát ra tiếng cười lạnh, Úc Lâm tóm lấy một miếng thịt trên lưng Văn Trình: “Tiểu Hắc?”

“Meo ô.” Trừng mắt, Văn Trình biểu tình phi thường vô tội, vô tội đến mức… Úc Lâm Phi muốn… tẩn cho nó một trận. (Tại sao a??)

“Ngươi thật ngoan a.” Tuyệt đối trong giọng nói có thể nghe ra cảm giác nghiến răng nghiến lợi, Úc Lâm Phi nheo mắt lại:

“Ân? Tiểu Hắc, nếu ngươi nơi nơi tùy tiện đi tiểu, ca ca sẽ đem tiểu đệ đệ của ngươi cắt bỏ.” (Dã man quá >.< Mèo cũng không tha!!) “…” Thời điểm Văn Trình nghe được những lời này… Bỗng cảm thấy chỗ nào đó thật đau, sau đó cậu tự an ủi mình… Không sao, cậu hiện tại là mèo, nghe không hiểu lời Úc Lâm Phi nói cũng là bình thường!! “Ta biết Tiểu Hắc thực thông minh.” Còn không đợi bản thân an ủi có hiệu quả, Câu nói kế tiếp của Úc Lâm Phi liền trực tiếp cấp cho Văn Trình án tử hình: “Cũng có thể nghe hiểu lời ta nói, cho nên, nếu Tiểu Hắc làm bộ như nghe không hiểu lời ca ca nói…” “… Meo.” Văn Trình cúi đầu xuống. “Liền không làm cá nhỏ cho Tiểu Hắc ăn.” Thái độ đột nhiên chuyển biến một trăm tám mươi độ, Úc Lâm Phi nhìn mèo con bởi vì chính mình răn dạy mà hạ cảm xúc, đột nhiên nhớ tới thời điểm Hà Dịch giới thiệu giống Chinchilla cho hắn. Hà Dịch nói, Chinchilla là loài mèo có lòng tự trọng vô cùng cao, cũng thực yêu sạch sẽ, thích thân cận con người… Nhưng thời điểm chủ nhân hung hăng răn dạy nó… Chinchilla phi thường có khả năng trở nên ngạo kiều, thậm chí có thể trốn khỏi nhà khiến chủ nhân vô cùng đau đầu. Tiểu Hắc sẽ không bị chính mình đả kích đến tự tôn đi? Trong lòng thầm nói một câu, Úc Lâm Phi vẫn quyết định an ủi tân sủng nhà mình, hắn đem Tiểu Hắc nhấc lên, nhìn thoáng qua đôi dép bị ướt, bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, Tiểu Hắc không cần khổ sở, ca ca không sinh khí với ngươi nữa, bất quá Tiểu Hắc về sau phải nhớ kĩ, không thể đi tiểu tại giày của ca ca nga.” Ni mã, ngươi nghĩ rằng ta muốn thế sao!! Văn Trình trong lòng một trận rít gào, nếu không phải Úc Lâm Phi ngươi vương bát đản nhất định muốn trêu ta, ta sẽ tiểu lên chân ngươi sao?? Ta nói cho ngươi! Về sau còn dám đối với ta như vậy, ta bỏ chạy mặc ngươi trên giường tự giải quyết vấn đề sinh lý!! (Hình như em nó vẫn ảo tưởng em nó là người hay sao ấy nhỉ??) “Được được, là ta sai.” Có thể cảm nhận được trên người Văn Trình tản ra oán niệm, Úc Lâm Phi nhất thời cười khổ: “Lần sau không đùa ngươi nữa, được không? Nào, đây là ổ sau này của Tiểu Hắc, ca ca tự tay làm nga.” Văn Trình quay đầu nhìn thoáng qua cái ổ thất loạn bát tao kia, trong mắt không tự chủ được toát ra… khinh bỉ. Hay a, Úc Lâm Phi vạn năng vương cũng sẽ có việc không làm được? Thật sự khiến người khác ngạc nhiên. Bị mèo nhà mình khinh bỉ, Úc Lâm Phi tỏ vẻ chịu áp lực rất lớn, hắn nhìn cái ổ mình làm, từ trong thâm tâm cũng có điểm băn khoăn, vì thế vội ho một tiếng: “Hảo, vài ngày sau ổ mèo sẽ được đưa qua, dùng tạm cái này vài ngày nha.” “Meo.” Văn Trình khinh thường meo một tiếng. “… Được rồi… Ta thử làm lại một lần nữa.” Thật sự chịu không nổi ánh mắt khinh thường của Văn Trình, Úc Lâm Phi thỏa hiệp.