Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Chương 41: Đi cùng!




Âu Dương Thiên Thiên mím môi, sau vài giây, cô nhắm mắt lại, nuốt một ngụm nước bọt, rồi mở mắt ra nói:

- Đúng, em thích anh đấy! Thích từ rất lâu rồi. Nhưng mà, em vẫn chưa nói ra được, vậy nên lúc nãy là em không thể kiềm chế mới thốt ra.

- Em biết câu nói đó có ý nghĩa gì, em cũng rất muốn giấu nó trong lòng mãi mãi, nhưng em không làm được. Nếu như nó làm anh khó chịu, thì cho em xin lỗi.

Âu Dương Vô Thần chớp mắt, anh nhìn cô, thật lâu không lên tiếng đáp lại.

Sự chờ đợi làm đầu Âu Dương Thiên Thiên như muốn nổ tung, cô cắn răng, lên tiếng:

- Em thích anh, nếu anh thích em thì anh có thể nói. Nhưng nếu anh không thích, thì làm ơn hãy thả em ra đi!

Một câu này, Âu Dương Thiên Thiên đã biết trước câu trả lời, cô gần như nắm trong tay 100% khả năng và đúng như dự đoán của cô, Âu Dương Vô Thần dần thả tay cô ra, lui người lại về phía sau.

Đúng lúc 2 người tách nhau ra, người tài xế cũng mở cửa đi vào trong, phát hiện không khí hơi kì lạ, người tài xế quay đầu nhìn lại nhưng không thấy gì đặc biệt, vậy nên tiếp tục lái xe rời đi.

Suốt nửa quãng đường sau đó, trên xe không phát ra bất cứ tiếng động nào nữa. Âu Dương Vô Thần và Âu Dương Thiên Thiên ngồi về hai góc của chiếc ghế, cả hai đều nhìn ra phía cửa kính bên ngoài, nhưng lại mang 2 tâm tư khác nhau....

Về đến Âu Dương gia, Âu Dương Thiên Thiên mở cửa xe xuống trước, cô đi thẳng 1 mạch lên phòng mình, đóng cửa lại.

Thở dài 1 hơi, cô nằm ườn lên giường.

Âu Dương Thiên Thiên ơi là Âu Dương Thiên Thiên, cô bị điên sao, làm ơn đừng có nói những câu bất ngờ như vậy được không?

Biết trước kết quả như vậy rồi, tại sao cô vẫn cứ thích nói chứ?

Tôi thật sự không thể nào biện hộ cho cô thêm lần nữa đâu! Tổn thọ của tôi mất.

Âu Dương Thiên Thiên sờ một tay lên ngực mình, nơi đang đập có chút tê dại âm ỉ, khiến cô khó chịu nhíu mày.

Nơi này sao đột nhiên lại đau như vậy? Âu Dương Thiên Thiên, cô đang đau lòng sao? Là ai bảo cô nói rồi bây giờ lại đau hả? Cái đồ ngốc này!

Lắc đầu, cô gái từ trên giường bật dậy, đi đến chỗ bàn tự rót cho mình một ly nước. Uống một hơi thật nhiều nước, Âu Dương Thiên Thiên đặt lại ly xuống bàn, thở một cách nặng nề.

Nghĩ tới chuyện lúc nãy trên xe, cô lại thấy bực bội, bèn vươn tay rót tiếp một cốc nước nữa.

Đúng lúc này, có tiếng góc cửa vang lên, kèm theo 1 giọng nói lễ phép:

- Nhị tiểu thư, ông chủ cho gọi cô xuống phòng khách, có chuyện cần nói với cô!

Âu Dương Thiên Thiên nhíu mày, cầm ly nước lên uống, tiện miệng đáp:

- Ba tôi sao? Có chuyện gì vậy?

Người hầu nghe hỏi, ngay lập tức trả lời:

- Ông chủ muốn sắp xếp cho tiểu thư đi cùng thiếu gia làm việc ở công ty ạ.

"Phụt" - Nước chưa được nuốt xuống vừa vào miệng đã bị Âu Dương Thiên Thiên phun ra, cô nhăn mặt, theo bản năng thốt lên:

- Cái gì?