Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 33: Vẽ




thật ra Tử Oánh không có bao nhiêu hứng thú với đưa nhỏ trong bụng Tuyết phi và Lưu thường tại, sớm muộn gì trong cung cũng sẽ có thêm hoàng tử. Nàng cũng không phải là người lương thiện gì, nếu người mang thai là Uyển âm, nàng chắc chắn sẽ ra tay không chần chừ.

Khi đi ngang qua núi giả, bên trong truyền đến tiếng khóc cực nhỏ, không nghe cẩn thận còn tưởng tiếng mèo kêu. Tử Oánh để Lâm Ngôn đi xem xét.

Lâm Ngôn mau chóng quay lại, theo sau còn có một tiểu cung nữ, Tử Oánh nhíu mày “ Vừa rồi là ngươi khóc?”

Tiểu cung nữ sợ đến không dám thở mạnh “ Bản cung không phạt ngươi, chỉ là hôm qua trong cung vừa có thêm hai vị hoàng tử, ngươi lại ở nơi này khóc than là có ý gì? Lần sau hãy để ý một chút.” nói xong liền mang theo Lâm Ngôn rời đi.

Liễu quý phi sau khi thỉnh an với Thái Hậu liền trực tiếp đến Vĩnh Hòa cung của Lưu thường tại. Thái Hậu vẫn trấn an giống Tuyết phi, để Lưu thường tại ngủ đến tự tỉnh mới đến Thọ Khang cung thỉnh an. Nghe nói Thái Hậu ban thưởng không ít.

Trong thời gian này, trừ bỏ thời gian đến Trường Nhạc cung còn lại Tử Oánh đều ở Hương Vận hiên phao trà, luyện chữ.

“ Tiểu chủ, nhìn người đúng là nhàn nhã.” Xảo nhi bưng điểm tâm vào “ Nghe nói gần đây Lưu thường tại rất được sủng ái.”

Tử Oánh viết nét cuối cùng nói “ Nàng ta được sủng ái cũng là bình thường.”

“ Tiểu Chủ, nghe nói ban đêm vài lần nàng ta ỷ vào mang thai mang Hoàng Thượng từ chỗ các nương nương khác đi”

“ Gần đây Hoàng Thượng sủng ái ai?”

“ Tô đáp ứng, Mai thường tại, còn có Tường tần.”

“Mai Ngôn được sủng ái? Hôm nào phải đi chúc mừng nàng. Tường tần là chủ vị trong cung của Lưu thường tại, nàng ta không có lớn mật như vậy đi.”

“ Ai nói không, Hoàng Thượng vừa nằm nghỉ chỗ Tường tần, Lưu thường tại đã mượn cơ đau bụng thỉnh Hoàng Thượng đi. Tường tần đáng thương, cả năm mới được Hoàng Thượng sủng ái vài lần” Xảo nhi châm trà cho Tử Oánh.

“ Chuyện không liên quan đến chúng ta thì để ý làm gì.” Vừa nói xong những lời này, công công của kính sự phòng đến tuyên chỉ: Hoàng Thượng lật bài tử của nàng.

Sáng nay nàng mới để Lâm Ngôn báo kính sự phòng, quỳ thủ của nàng vừa hết. Hoàng Thượng đã lật bài tử của nàng. Nghĩ đến buổi tối phải đối phó Hoàng Thượng, thắt lưng của nàng lại ẩn ẩn đau.

“ Tiểu chủ, nếu Lưu thường tại dám mượn cớ thỉnh Hoàng Thượng đi, nô tỳ sẽ liều mạng với nàng ta”Xảo nhi cười hì hì, không ngờ Tô Noãn nghe xong những lời này, hung hăng trừng Xảo nhi “ Ngươi quản cái miệng mình cho tốt, nếu để người ngoài nghe được những lời này sẽ làm hại đến Tiểu chủ.”

“ cô cô, lúc nào cũng có cô cô ở phía sau chỉ bảo, nhất định sẽ không có chuyện” Xảo nhi tự biết đuối lý liền le lưỡi chạy mất.

“ Tiểu chủ, người cũng đừng dung túng cho nàng ta, nàng ta không biết trời cao đất dày là gì rồi”Tô Noãn nhìn Xảo nhi chạy đi lắc đầu cười nói.

Tử Oánh tắm rửa đơn giản, chải lại đầu, thay y phục màu xanh lá mạ, cài bộ diêu bươm bướm vờn hoa, còn đặc biệt phủ thêm lớp phấn, họa lông mi, sau khi trang điểm nhan sắc của nàng lại hơn vài phần so với thường ngày.

“ Tiểu chủ trang điểm như vậy thật đẹp mắt” Sương Lạc bê tráp trang sức nói “ Trong ngày thường không thấy Tiểu Chủ trang điểm như vậy.”

Đúng vậy, nàng trang điểm như vậy là có dụng tâm. Lưu thường tại vì có thai nên kiêu ngạo, Huệ tần bị cấm túc, hơn phân nửa người trong cung đều đang nhìn vào hai người đó, nàng phải tranh thủ cơ hội này mà thăng vị phân.

Chỉ khi vị phân càng cao thì nàng mới có thể làm được nhiều việc!

Giờ thân một khắc Hoàng Thượng đến Hương Vận hiên, Tử Oánh còn chưa dùng bữa tối, thấy Hoàng Thượng đến sớm như vậy Tử Oánh cũng giật mình, đầu tiên nàng rửa tay hầu hạ Hoàng Thượng dùng trà, không khí giữa hai người có chút quái dị, làm động tác của nàng cũng cứng ngắc. Hai người chỉ cần nói hai câu nàng sẽ chọc hắn tức giận, nàng hít một hơi thật sâu hỏi “ Hoàng Thượng đã dùng bữa chưa?”

Dịch Thụy Cảnh thấy nàng trang điểm xinh đẹp như vậy, trong người đã bốc hỏa không ít “ Còn chưa, Ngọc thường tại đã dùng xong?”

Tử Oánh vội lấy lòng cười nói “ Nô tỳ cũng chuẩn bị ăn, vừa khéo Hoàng Thượng cũng tới. Mấy ngày không gặp nhìn người gầy đi không ít. Ở chỗ Nô tỳ Hoàng Thượng phải ăn nhiều một chút.”

Dịch Thụy Cảnh buồn cười nhìn Tử Oánh vuốt mông ngựa “ Mới sáu ngày mà Ngọc thường tại có thể nhìn ra trẫm gầy, thật là có bản lĩnh.”

Tử Oánh đang diễn vui vẻ, bị câu nói đó làm nghẹn họng, dứt khoát ngậm miệng không nói.

Bữa tối được dọn ở phòng khách, Dịch Thụy Cảnh nhìn bàn ăn đơn giản, nhăn mày “ Thường ngày Ngọc thường tại cũng ăn như thế này?”

Tử Oánh nhìn bàn ăn phong phú hơn thường ngày, lắc đầu “ Nô tỳ làm sao có thể ăn như thế này? Đây đều là vượt quá phân lệ tần, nô tỳ là hưởng phúc của Hoàng Thượng.”

Dịch Thụy Cảnh trừng mắt với nàng, ngồi xuống, Ngụy công công đứng phía sau chia thức ăn, bữa cơm này nàng ăn không có khẩu vị. Kiếp trước khi nàng mang thai Hoàng Thượng có ăn cùng nàng một bữa, trí nhớ ùa về làm nàng ăn không có khẩu vị.

“ không có khẩu vị sao? Trẫm cảm thấy canh này cũng được lắm.”

“ Buổi chiều nô tỳ có ăn chút điểm tâm nên giờ có chút không đói bụng.”

Ăn cơm xong, trời vẫn còn sớm. Dịch Thụy Cảnh thấy trên kỷ án có bức chữ nàng viết, khó có khi khen ngợi nàng “ Chữ rất đẹp, giống như chữ một vị tiên sinh tiền triều.”

Vì thế Tử Oánh kết luận: Hôm nay tâm tình của Hoàng Thượng rất tốt.

Tâm tình tốt thì nàng càng có cơ hội thăng vị phân!

Tử Oánh lập tức vuốt mông ngựa Dịch Thụy Cảnh “ Nô tỳ chỉ là học chút da lông, sao có thể viết đẹp như Hoàng Thượng. Khi nô tỳ còn ở nhà, nghe nói trong dân gian có không ít người học viết theo chữ của Hoàng Thượng.”

“ Ồ?” Dịch Thụy Cảnh nhíu mày “ Tỷ như ai học viết theo trẫm?”

Tử Oánh trợn tròn mắt, nàng cũng là thuận miệng nói ra, nào biết ai học theo chữ của hắn.

“ Tỷ như phụ thân nô tỳ, nô tỳ cũng từng học theo chữ của Hoàng Thượng” đây cũng không phải nói đôi, kiếp trước nàng ngưỡng mộ hắn, thường xuyên vụng trộm học theo chữ của hắn, chỉ là viết thế nào cũng không thể học theo.

“ Trẫm thật muốn biết nàng sẽ viết như thế nào.” Dịch Thụy Cảnh rất có hứng thú, trải giấy tuyên thành, đưa bút lông cho nàng.

Tử Oánh nhận bút viết, chữ của nàng sinh động nhưng lại không có được sự cứng cáp của hắn.

“ Rất giống, từ bảy tuổi Trẫm đã bắt đầu viết, tất nhiên nàng không thể viết giống hoàn toàn được.” nói xong nắm tay nàng chỉ nàng viết. Tử Oánh kinh ngạc nhìn chằm chằm tờ giấy, hô hấp của hắn thổi vào mặt nàng, Ngụy công công biết y lui ra từ lâu, trong Noãn các chỉ còn hai người bọn họ.

“ Cầm bút không đủ lực nên thoạt nhìn chữ có chút không phóng khoáng.”Dịch Thụy Cảnh thấy nàng lặng lẽ nhìn hắn, dứt khoát buông tay “ Thế nào? Ngọc thường tại nghĩ rằng Trẫm làm như thế này là sủng hạnh nàng sao?”

Trong lòng Tử Oánh phi một ngụm nhưng trên mặt vẫn là cung kính “ Những lười Hoàng Thượng dạy nô tỳ luôn khắc sâu trong tâm khảm, nô tỳ đi phao trà cho Hoàng Thượng.”

Nàng sẽ làm cho hắn dù không vừa lòng nàng nhưng thích uống trà nàng phao.

Dịch Thụy Cảnh nhấp một ngụm trà, vừa lòng nói “ Gần đây Ngọc thường tại biết không ít chuyện.”

Tử Oánh lấy lòng cười cười, quỳ trên mặt đất bóp chân cho hắn “ một ngày Hoàng Thượng trăm công nghìn việc, nô tỳ tất nhiên là phải chăm sóc người thật tốt.”

Dịch Thụy Cảnh miễn cưỡng dựa lưng ra sau, trong Noãn các rất yên tĩnh, trong đầu Tử Oánh mơ hồ, lần này Đào nhi điều chế hương không tốt lắm, làm đầu óc nàng không nghĩ ra nên nói gì. không ai nói gì làm cho không khí thập phần quỷ dị, nàng rất muốn đập tan bầu không khí này.

Sau một lúc lâu Dịch Thụy Cảnh mới hỏi “ Đây là hương gì?”

“ Là nô tỳ nhàn rỗi nên cũng cung nữ chế. Nếu Hoàng Thượng thích, nô tỳ sẽ chế một ít, để khi Hoàng Thượng phê sổ con có thể thanh tâm”

“ Đứng lên đi” Dịch Thụy Cảnh kéo tay nàng, ôm eo nàng, làm nàng không đứng vững ngã vào lòng hắn. Hơi thở của hắn phun vào gáy nàng, ngón tay tay hắn lần đến nơi cao nhất, môi quấn quýt lấy môi nàng.

Cái tay kia theo thắt lưng của nàng đi xuống. Tử Oánh bị hắn trêu chọc nóng bừng lên, phía dưới một dòng nước ấm muốn chảy ra.

Nàng không biết nên nói gì, cả người nàng mềm nhũn trong lòng hắn, phía dưới nước ngày càng nhiều. Con ngươi của hắn đen như hắc bảo, phía dưới của hắn cứng đơ nóng bừng. hắn mạnh mẽ áp nàng xuống dưới, che lại môi nàng, tách hàm răng dây dưa với lưỡi của nàng.

Bờ ngực rắn chắc của hắn tiếp xúc với nơi mềm mại của nàng, làm cho nàng cảm thấy bản thân như rơi vào ma ỹ. hắn cắn vành tai của nàng, tay tinh tế dao động trên người nàng, không biết xiêm y rơi trên mặt đất lúc nào.

hắn hít một hơi, động chạm vào nơi nhạy cảm của nàng “ Ô”. Nàng run rẩy không thôi, cảm giác hư không chạy dọc theo cột sống của nàng đi lên.