Trọng Sinh Nguyên Soái Phu Nhân Là Tang Thi

Chương 9: Ta thích hắn




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Chuyện Viên Úc Thần "chết đi sống lại" khiến Lam Á Tinh nổi lên oanh động không gì sánh kịp, là một chiến thần của Lam Á Tinh, là đạo phòng tuyến cuối cùng của tinh cầu, chú ý đặt trên người Viên Úc Thần ở Lam Á Tinh sợ cũng chỉ kém với điện hạ mà thôi.

Ba tháng trước Viên Úc Thần xuất chinh dẹp yên bạo loạn ở Duy Á tinh cầu, sau bị quân địch vây quanh, tin tức y cùng quân địch đồng quy vu tận truyền đến, lúc ấy toàn bộ Lam Á Tinh lâm vào trong một mảng nặng nề, toàn người dân tinh cầu vì thế mà bi ai. Lại không thể tưởng được ba tháng sau người vốn đã chết thế nhưng lại sống đến giờ, làm người vừa vui vừa giận. Vui là vì chiến thần vẫn còn sống, Lam Á tinh cầu sẽ không kẻ nào dám khinh thường nữa. Giận là vì bị người lường gạt, tin vào tin tức giả.

Viên Úc Thần trở về liền có người tới cửa cầu kiến, cơ hồ khiến ba con phố đều phá hỏng, chính là đội đặc chiến Cửu Quân đem toàn bộ biệt thự vây đến giống như tường đồng vách sắt, đến một khe hở cũng không thấy được. Vì thế, khi một cái tin tức trên Tinh Võng(1) lặng lẽ bắt đầu lan tràn, nói là Viên Úc Thần tuy rằng đại nạn không chết, nhưng thân mang trọng thương, không khác gì đem lòng người dọa chết khiếp.

(1) Tinh Võng: Mạng tinh cầu.

Tin tức khiến cho toàn tinh cầu một mảnh ồ lên, cùng với tin Viên Úc Thần đã chết trước kia so ra không hề kém chút nào. Chính là, rất nhanh một cái video lặng lẽ không tiếng động xuất hiện trên mạng, đem những lời đồn rải rác lần nữa bị người hung hăng mà đập nát.

Trong video, Viên Úc Thần người mặc một thân quân trang màu đen, đỉnh đạt ngồi thẳng tắp trên ghế, khuôn mặt bình tĩnh nghiêm túc, mắt đen cơ trí vững vàng nhìn màn hình, bị đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, làm người ta có một loại cảm xúc không dám đối diện, áp lực cùng sợ hãi.

"Ta là Viên Úc Thần, ta đã trở về." Thanh âm trầm thấp, khí thế uy nghiêm, làm người không tự chủ được từ chỗ sâu nhất trong tâm sinh ra kính ngưỡng cùng tín nhiệm.

Bên kia Viên Úc Thần tạm dừng hồi lâu, rồi lần nữa mở miệng "Cửu Quân uy mãnh, vi phạm tất tru(2)!."

(2) Vi phạm tất tru: kẻ đến xâm phạm tất giết không tha

Tám chữ như núi, hung hăng nện vào ngực mỗi người. Tuy rằng video chỉ ngắn ngủi hơn ba mươi giây, lại thật sâu đi vào tâm mỗi một người đang xem, trong lúc nhất thời "Cửu Quân uy mãnh, vi phạm tất tru" bạo xoát toàn bộ Tinh Võng.

Chính là, tình huống hiện trường chân chính đang là bộ dáng gì đây?

Viên Úc Thần được đỡ ngồi ở ghế trên, ánh mắt kiên nghị lãnh đạm nhìn vào chính mình trên màn ảnh, trong lòng có chút không vui. Hắn từ trước đến nay không thích những thứ lên mạng gì đó, tuy rằng hiện giờ bất đắc dĩ phải thủ đoạn đối ngoại kinh sợ này, nhưng vẫn là rất mâu thuẫn a.

"Ta là Viên Úc Thần, ta đã trở về." Nhanh nhẹn một câu, liền không có tiếp tục. Phòng trong một đám người hai mặt nhìn nhau, có chút phản ứng không kịp.

Xong rồi? Chính là, Viên Úc Thần bản Đại vương mặt lạnh hãy nói cho bọn này biết đi, đây là thật sự xong rồi?.

Một đám hán tử mặc quân trang giương nanh múa vuốt bên ngoài nhắc nhở, Viên Úc Thần cao lãnh vẫn thanh thản không thèm phản ứng, khiến cả đám người gấp đến độ mồ hôi đầy đầu.

Một tên nhóc ngồi trên sô pha chơi trò chơi ghép hình, Sân Mộc liếc mắt nhìn bên này một cái, suy nghĩ một lát, ở trên máy tính viết xuống một câu hướng về phía Viên Úc Thần.

Viên Úc Thần liếc liếc mắt phụ đề trong tay Sân Mộc một cái, ngưng hai giây, trầm giọng mở miệng "Cửu Quân uy mãnh, vi phạm tất tru!"

"Cắt!" Tề Lăng Mạt sắm vai đạo diễn làm xong phận sự, Tề Lăng Mạt một miệng hô, Sân Mộc liền ném vật trong tay xuống chạy đến chỗ Tề Lăng Mạt, rất có tâm ý xem thành phẩm mới ra lò.

Không thể không nói sủng vật nhà hắn gia cũng thật cao ngạo, bất quá so ra sủng vật trên video tương đối rất đẹp. Sân Mộc ngắm một chút, hướng về phía Viên Úc Thần dựng thẳng một ngón tay cái.

"Ngươi không làm diễn viên thật đáng tiếc." Sân Mộc vì nền giải trí tìm kiếm nhân tài, một thiên vương còn chưa thành hình đã chết thai trong bụng.

Phàn Diệp trừu trừu khóe miệng, nguyên soái đi làm diễn viên? Cũng không biết đạo diễn nào có cái kia lá gan mời đi. Đến lúc đó, cũng không biết đạo diễn chỉ đạo nguyên soái, hay là nguyên soái ngược đạo diễn nữa.

Ầm ĩ khiến Viên Úc Thần không thoải mái, cho nên sau khi hoàn thành xong công việc trong phòng ai cũng vội vàng bỏ chạy, Tề Lăng Mạt bởi vì vội vàng muốn xem tình hình phản ứng tiếp theo trên mạng, liền nói một tiếng với Viên Úc Thần xong cũng rời đi.

Sân Mộc cùng Phàn Diệp cùng đem Viên Úc Thần đỡ lên giường, Sân Mộc lại vì Viên Úc Thần mà kiểm tra một lần, trong mắt hiện lên ý mừng. "Ngươi hiện tại khôi phục rất tốt, tin rằng qua không bao lâu thân thể của ngươi liền có thể hảo hảo khỏe lại. "

"Hảo, ta chờ." nhìn khuôn mặt nhỏ vĩnh viễn không có huyết sắc của Sân Mộc, Viên Úc Thần bảo Phàn Diệp đem một chiếc áo tới cho Sân Mộc phủ thêm bên ngoài.

"Chờ thân thể ngươi tốt, ta liền chữa trị năng lượng hạch cho ngươi, đến lúc đó những kẻ khi dễ ngươi, ngươi liền có thể thu thập hết tất cả." tuy rằng chưa thấy qua, nhưng hai ngày này Sân Mộc nghe không thiếu, Phàn Diệp nhắc mãi Viên Úc Thần trước kia là như thế nào, bị những con rệp kia "áp bức " ra sao. Dám khi dễ sủng vật của hắn, cũng không biết mình có được mấy cái đầu.

"Nguyên soái, phóng viên cùng các gia tộc tới chơi bên ngoài đến giờ vẫn chưa rời đi, có cần sử dụng thủ đoạn đặc thù đuổi?." Phàn Diệp mở miệng.

"Để cho bọn họ đợi, không cần để ý tới."

"Ta giúp ngươi đem bọn họ đuổi đi." kỳ thật Sân Mộc càng muốn nói đem toàn bộ giết chết, sức sinh sản của con rệp quá cường đại, giết chết mới tốt, không để lại hậu hoạn.

"Không cần phải để ý bọn họ." Viên Úc Thần trầm giọng trấn an Sân Mộc đang rục rịch. "Bọn họ vào không được, chờ thêm hai ngày, tự nhiên sẽ rời đi."

"Bên ngoài có rất nhiều phóng viên, cùng bọn chúng động thủ sẽ rước lấy phiền toái, tuy rằng......" Tựa hồ nghĩ tới thân phận Sân Mộc,ngữ khí Phàn Diệp dừng một chút. "Tuy rằng sẽ không có chuyện gì lớn, lại cũng rất lãng phí thời gian."

Sân Mộc là người đào vong của tinh tế, trong mắt hắn tự nhiên sẽ không bị pháp luật trói buộc, chính là hiện giờ đã vào pháp chế tinh cầu, Phàn Diệp cảm thấy có thời gian sẽ phổ cập cho hắn một chú tluật pháp liên bang thì tốt hơn.

"Thật phiền toái." Sân Mộc không tiếng động bĩu môi lải nhải một câu, xoay người viết. "Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, đem thân thể dưỡng cho tốt."

Viên Úc Thần gật đầu đáp ứng, nhìn theo bóng Sân Mộc rời đi, Viên Úc Thần nhàn nhạt liếc nhìn Phàn Diệp một cái, Phàn Diệp cúi đầu không nói.

Ở trong lòng Sân Mộc chỗ nào có cái gì gọi là luật pháp, hắn là vương trong thế giới cường giả, nắm giữ quyền sinh sát, hắn nếu cười, mọi người sống. Nếu hắn giận, tất cả sinh vật phủ phục dưới chân đều phải nơm nớp lo sợ.

Giữa mạt thế, hắn cũng đủ cường đại, cho nên nhân loại sợ hắn, hận hắn, nghĩ mọi cách muốn diệt trừ hắn. Hắn lệnh một tiếng trăm vạn tang thi phục tòng nghe lệnh, chính là dù hắn có năng lực siêu việt hơn mọi người, vẫn không bằng loài người xảo trá quỷ quyệt, nhân loại vì giết chết hắn, thật đúng là không gì không làm, sau đó thế nhưng lại dùng thân người làm thí nghiệm, chuyên môn bồi dưỡng tang thi dùng để đối phó hắn.

Đây là ký ức mới khôi phục của Sân Mộc, phòng thí nghiệm trong trí nhớ chứa đầy chất lỏng trong suốt thật lớn, ngâm từng khối cơ thể không còn nhận ra đó là con người. Bọn họ lấy dị năng giả làm thực nghiệm, dùng thủ pháp đáng sợ đem bọn họ dưỡng thành tang thi, nuôi nấng bọn họ tăng cấp, đưa bọn họ trở thành vũ khí giết chóc đối phó hắn.

Sân Mộc ngồi trên sô pha, một tay che khuất đôi mắt, chậm rãi bình phục sát ý mãnh liệt trong ngực. Nhân loại a, rõ ràng sợ hãi tử vong, rồi lại luôn tạo ra chiến tranh, hiện giờ bọn họ những thứ bọn họ làm ra đều bị phá hủy, mục tiêu muốn hủy diệt là hắn lại an nhàn, tồn tại gian nan như vậy, rốt cuộc là vì cái gì.

Sân Mộc qua khe hở ngón tay nhìn xuyên thấu nóc nhà, nhớ tới nơi đã từng có màu xanh biếc trước kia, ngẫm lại hiện giờ một mảnh kim loại lạnh băng bên ngoài, khoa học kỹ thuật, đột nhiên có chút không rõ nhân loại lăn lộn tìm đường chết như vậy, rốt cuộc để làm cái gì.

Một vạn năm, nếu để đám lão già trước kia biết được, không biết có thể hay không đầu thai đuổi tới đây.

Các ngươi không phải vẫn luôn muốn ta chết sao? Không phải vẫn luôn tìm biện pháp giết ta sao? Chính là ta hiện tại còn sống, chẳng những còn sống mà còn tồn tại đến một vạn năm, có lẽ càng lâu, mấy lão đông tây các ngươi sợ rằng không biết ở cái xó xỉnh nào sừng cũng hóa thành tro đi?

Sân Mộc thực vui vẻ, làm một người chết, các người càng muốn giết chết ta, ta càng muốn tồn tại, sống so với các ngươi càng lâu hơn, sống so với các ngươi càng tự tại hơn.

Nếu lúc trước những người đó không mù quáng tính kế hắn như vậy, sợ rằng Sân Mộc cũng đã không có truy cùng giết tận, hắn sẽ dừng lại, nhưng cái sai của những người đó là không nên vắt óc tìm kế muốn hắn chết. Nếu để những người đó biết được suy nghĩ trong lòng Sân Mộc hiện giờ, sợ là cổ họng bị nghẹn chết không đầu thai được.

Bọn họ vất vả hơn nửa đời muốn giết người nào đó, nhưng người nào đó bị bọn họ công kích sống so với ai khác đều vui vẻ hơn, vốn dĩ tâm lạnh như băng nay càng thêm cứng rắn, so với kim cương dường như đục cũng đục không ra.

"Hắn không phải chết rồi sao! Vì sao có thể trở lại!!" Trong một biệt thự, một lão giả phẫn nộ đập vỡ vụn nguyên bộ đồ sứ cổ.

"Phụ thân, trước đừng nóng giận, ta thấy trong đó điều có cổ quái." Một nam nhân đến cạnh lão giả nói. "Viên Úc Thần ở Duy Á tinh cầu rõ ràng bị tiêm virus TX3, tỷ lệ sống sót cơ hồ bằng không, nhưng hôm nay lại hoàn hảo không chút hao tổn gì trở lại, nghĩ như thế nào cũng thấy không đúng."

Lão giả nóng giận một hồi, cơn tức đã tan không ít, đầu óc cũng dần dần rõ ràng lên. Trầm ngâm một lát, lão giả xoay người ngồi xuống ghế. "Những kẻ động thủ lúc trước hiện tại thế nào?"

"Dựa theo kế hoạch, không thể trở về."

"Tốt lắm." Lão giả gật gật đầu, tiếp tục phân phó. "Hiện tại không cần làm gì cả, Viên gia bên kia cho người tất cả rút về, sắp tới Viên Úc Thần bất luận có động tĩnh gì cũng không cần đi nhúng tay, phải dùng thời gian nhanh nhất đem dấu vết lưu lại xóa sạch, tuyệt đối không thể để Viên Úc Thần tìm được bất cứ chứng cứ nào bất lợi với Tiêu gia ta."

"Rõ." Nam nhân hiểu ý, nhưng khi nhớ tới Viên Úc Thần ngữ khí có vài phần chần chờ. "Viên Úc Thần kia, virus trên người......"

"Chuyện này về sau lại nói." Lão giả hừ lạnh một tiếng, trong mắt thoáng hiện âm ngoan. "Nếu đã trở lại, về sau còn rất nhiều thời gian, không lo điều tra không được."

"Ta đã biết." Nam nhân nắm chặt nắm tay. Một lần hại không chết y, như vậy hai lần, ba lần, gã không tin Viên Úc Thần thật sự có một thân thể bất tử.

Tại biệt thự tư nhân.

Viên Úc Thần ngồi ở mép giường, tay lật xem tư liệu Trọng Lân đưa tới, lặng im không lên tiếng.

"Tiêu gia bên kia đã đem toàn bộ người rút về, vì để ngăn ngừa vạn nhất ta đã an bài không để kẻ nào trốn thoát. Bọn chúng đã xử lý tất cả mọi chuyện ở Duy Á tinh cầu sạch sẽ, muốn tìm một chút dấu vết liên quan cũng rất khó, những kẻ lúc trước một tên cũng tìm không ra, sợ là đã bị xử lý."

Nghe Trọng Lân hồi báo, Viên Úc Thần đạm nhiên đóng lại tư liệu "Như trong dự kiến, tin tức ta còn sống làm bọn chúng cảm giác được nguy cơ."

"Cái kia nguyên soái, bên kia......"

"Tạm thời không cần xen vào, đừng bức đến quá nóng nảy, tránh đến lúc đó bệnh trạng thân thế ta giấu không được."

"Rõ!" Trọng Lân lĩnh mệnh, ngược lại tựa hồ nghĩ tới cái gì. "Nguyên soái, mẫu phụ ngài muốn gặp ngài, hay là an bài một chút."

"Không cần." Viên Úc Thần không nghĩ, trực tiếp nói lời cự tuyệt. "Tình huống đặc thù, chuyển lời mẫu phụ ta hết thảy đều mạnh khỏe, đợi sự tình xử lý xong ta liền về nhà."

"Rõ!"

Viên Úc Thần nhìn ra ngoài cửa sổ cách đó không xa, Sân Mộc ngồi dưới tàng cây cùng Phàn Diệp chơi mô hình chiến hạm, đôi mắt sâu thẳm nhiễm đầy dịu dàng. Có lẽ nhận ra cái nhìn chăm chú của Viên Úc Thần, Sân Mộc ngẩng đầu nhìn hướng Viên Úc Thần ở rất xa vẫy vẫy tay. Viên Úc Thần giơ tay đáp lại, ý bảo hắn tiếp tục chơi, không cần lại đây.

Trọng Lân theo ánh mắt Viên Úc Thần nhìn về phía hai người Sân Mộc và Phàn Diệp, thanh âm lạnh băng vẫn lạnh nhạt như cũ, lại ít đi chút thù hằn lúc trước. "Đứa nhỏ này cùng Phàn Diệp có thể chơi cùng một chỗ đi."

"Hai người đều trẻ tuổi, như vậy cũng có thể hiểu được." Viên Úc Thần đạm nhiên nói, Trọng Lân nghe liền hiểu ý tứ Viên Úc Thần.

"Sống vui vẻ, khá tốt." Trọng Lân khó có được giơ giơ lên khóe miệng.

Viên Úc Thần thu hồi ánh mắt, duỗi tay tiếp nhận ly nước Trọng Lân đưa qua, mạc thanh nói "Virus TX3 không có thuốc giải, ta "chết mà sống lại" đã dẫn tới chú ý, đừng để manh mối dẫn tới trên người Tiểu Mộc."

"Ta hiểu, đã giải quyết."

Viên Úc Thần gật gật đầu, suy nghĩ một lát lại nói "Thân phận Tiểu Mộc cũng giải quyết luôn đi, đừng để người xem hắn cùng Viên gia có liên quan đến cùng nhau."

Trọng Lân ghé mắt, trên mặt lạnh băng có chút kinh ngạc "Hắn không phải hôn ước giả cùng nguyên soái sao?"

"Chờ ta tốt lên, trước đem hôn sự lặng lẽ định ra, chờ hắn trưởng thành, tổ chức thêm hôn lễ." Nhìn mạt thân ảnh nhỏ gầy dưới ánh mặt trời kia, Viên Úc Thần trầm ngâm nói. "Hiện giờ Viên gia rối loạn, tận lực để hắn vui vẻ lớn lên."

"Nguyên soái muốn vì hắn tạo một màn niết bàn(3) không có phân tranh."

(3) Niết bàn:cõi không sinh không diệt (Phật giáo)

"Viên gia ở liên bang thân phận đặc thù, những gì ta có thể cho hắn không nhiều lắm, mà an bình là không có khả năng nhất." Tựa hồ nhớ tới cái gì, trong mắt Viên Úc Thần có chút lạnh lẽo, nhưng rất liền nhanh chìm xuống. "Hắn nếu nguyện ý theo ta, ta chỉ có thể nỗ lực đối tốt với hắn, làm hắn an tâm ở bên cạnh ta."

"Hắn sẽ hiểu được khó khăn của nguyên soái." Trong lời nói Trọng Lân hoặc nhiều hoặc ít có chút an ủi.

"Hắn là hôn ước giả của ta, bạn lữ tương lai của ta, trách nhiệm của ta là không để hắn chịu ủy khuất dưới sự phù hộ của ta." Viên Úc Thần lạnh giọng mở miệng, trên mặt nghiêm túc nhiều thêm vài phần áp lực.

"Ta trung thành với hắn, không đơn giản chỉ vì một câu hứa hẹn kia, mà là ta thích hắn."

Trong mắt Trọng Lân có chút kinh ngạc, theo Viên Úc Thần nhiều năm như vậy, gã tự nhiên hiểu rõ ý tư trong lời Viên Úc Thần vừa nói.

Viên Úc Thần nguyện ý cùng Sân Mộc kết làm bạn lữ, không chỉ bởi vì Sân Mộc cứu y, giúp y khôi phục dị năng và thân thể, mà là thích.

Viên Úc Thần thích thiếu niên kia.

Thật lâu sau, Trọng Lân lui về phía sau một bước, cúi chào "Rõ!"

"Trọng Lân, lấy quân hồn thề, đem lòng trung thành giao cho với bạn lữ của ta, không rời không bỏ."

"...... Thân phận của hắn, giao cho ta đi."

"Phiền ngươi rồi."

"Làm phó tổng quan chỉ huy của Cửu Quân, vì nguyên soái giải ưu là đương nhiên."