Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 138: Hắn là thần!



Xoạt!

Diệp Trần vừa mới nói ra lời kia, những tên tiểu đệ của tập đoàn Đông Tinh ở xung quanh, sắc mặt của mọi người lập tức đại biến, thậm chí có một số người đã giận tím mặt, chỉ chờ lão đại của bọn họ ra lệnh một tiếng, lúc nào cũng có thể động thủ.

Đây chính là lão đại của bọn hắn, chủ nhân tập đoàn Đông Tinh, đại lão có tiếng tăm lừng lẫy ở Vân Châu!

Thiếu niên này, chẳng lẽ ăn gan hùm mật gấu, lại dám làm nhục nhã loại tồn tại này ở trước mặt mọi người như thế!

Cho dù hắn là một công tử của một gia tộc lớn nào đó, ở đây dù sao cũng là Vân Châu, cường long còn không ép địa đầu xà a! Chẳng lẽ hắn sống ngán rồi hay sao?

Tuy nhiên, cảnh tượng sau đó xảy ra, lập tức để mọi người cả kinh, tròng mắt đều nhanh muốn rớt xuống.

"Phù phù!"

Vu Đông Tinh gần như chỉ là hơi do dự một lát, lúc này quỳ rạp xuống đất, đồng thời trên người toát ra mồ hôi lạnh.

Lúc này, coi như là đồ ngu cũng nên kịp phản ứng, vị Diệp tien sinh này đột nhiên cho gọi hắn tới, rõ ràng là muốn hưng sư vấn tội a!

Tào Khôn này!

"Diệp...Diệp tiên sinh, không biết ta có chỗ nào làm không chu toàn, mạo phạm tới ngài? Còn xin ngài chỉ rõ!"

Vẻ mặt Vu Đông Tinh kinh sợ nói xong lời này, trên lưng đã sớn ướt đẫm toàn bộ.

Người thiếu niên trước mắt này, thế nhưng là tồn tại mà ngay cả nhân vật lớn như Vũ nhị gia, cũng dám nói giết là giết, chứ đứng nói Vu Đông Tinh hắn!

Đối phương nếu như muốn giết hắn, đoán chừng so với nghiền chết một con kiến còn muốn dễ dàng hơn!

Hai mắt Diệp Trần khẽ híp lại một cái, chỉ vào nhóm người xung quanh, thản nhiên nói:

"Vu Đông Tinh, những người này đều là tiểu đệ của ngươi phải không? Vừa rồi thế nhưng là có người nói, muốn để ta chết không có chỗ chôn!"

Nghe được điều này, vẻ mặt Vu Đông Tinh lập tức trở nên tái mét, lúc này mới đột nhiên nhận ra, xung quanh quả nhiên đều là tiểu đệ của tập đoàn Đông Tinh hắn.

"A Hoành! Đây là có chuyện gì? Ta không phải để các ngươi đi xử lý chuyện hàng mới sao? Các ngươi vì sao chạy tới nơi đây làm khó dễ với Diệp tiên sinh? Là ai cho các ngươi lá gan này!!" Vu Đông Tinh quay đầu hướng về phía Hoành ca, gầm thét.

Hoành ca đã khiếp sợ đễn nỗi ba chân loạn chiến một hồi, há to miệng, cũng không biết nên nói gì cho phải.

Lúc này, Tào Khôn ở một bên, lập tức lại nặng nề hừ lạnh một tiếng, nói:

"Dám can đảm mạo phạm Diệp tiên sinh, là ngán sống rồi hay sao?"

Vị Hoành ca kia, nhìn thấy lão đại nhà mình quỳ rạp xuống đất, ngay cả Tào Tứ Gia cũng nổi trận lôi đình, lập tức suýt chút nửa bị dọa té đái cả ra quần, lập tức cũng không nhịn được nữa, "Phù phù" một tiếng, cũng ngã quỵ dưới đất,

"Lão đại! Tào Tứ Gia! Ta...ta thật không biết, vị tiên sinh này là...Trương Mãnh, mấy người các ngươi mẹ nó muốn hại chết ta sao?"

Hoành ca nói đến một nửa, bỗng nhiên nhớ tới còn có năm con dê thế tội, lập tức hướng về năm tên tiểu đệ trước đó ở trên tàu lửa quát lớn.

Năm người kia cũng sớm đã bị dọa cho khiếp sợ không thôi, nghe được điều này, lập tức trực tiếp bị dọa cho nước chảy rò rò, lập tức toàn bộ cũng quỳ xuống, chỉ có thể hô to một tiếng tha mạng.

Hồi tưởng lại trước đó, thiếu niên này ở trên tàu lửa đã nói, lúc ấy bọn họ đều coi tiểu tử này là đang giả bộ, không ngờ rằng, người ta thực sự trâu bò tới vậy a!

Một câu là có thể để lão đại tập đoàn Đông Tinh bọn hắn phải quỳ xuống, ngay cả Tào Tứ Gia đại lão đứng đầu ở Vân Châu, cũng phải khúm núm lấy lòng!

"Chẳng lẽ thiếu niên mặc quần áo bình thường này, lại có bối cảnh lớn bằng trời hay sao?"

Nghĩ đến đây, năm người dũng nghĩ muốn tự tử cũng có.

Mắt thấy động tĩnh bên này quá lớn, có rất nhiều người thi nhau hướng về phía bên này vây xem, Diệp Trần không thể không nhướng mày,

"Thôi! Đều lên hết cho ta!"

Cùng lúc nói xong lời này, Diệp Trần tiện tay vung lên, bảy người đang quỳ trên mặt đất này, lập tức cảm giác được thân thể của mình, không tự chủ được đã đứng thẳng lên, hoàn toàn không nhận khống chế của mình.

Trong lòng mọi người lập tức hoảng sợ một trận, nhất là Vu Đông Tinh, lúc trước hắn chỉ là nghe lời đồn đãi, nghe người ta thổi tông sư Hóa Kinh vô cùng kỳ diệu, hôn nay tự mình được trải nghiệm, mới hiểu được tồn tại bậc này kinh khủng ở chỗ nào, thế là vẻ mặt lập tức càng trở nên cung kính.

"Diệp tiên sinh! Là ta không có cách quản giáo, gây rắc rối cho tiên sinh, chỉ cần có thể để tiên sinh nguôi giận, ta sẵn sáng tiếp nhận bất kỳ xử phạt nào!"

Vu Đông Tinh đã hạ quyết tâm, coi như đập nồi bán sắt, cũng nhất định phải chiếm được niềm vui của vị Diệp tiên sinh này, chỉ cần có thể làm cho vị Diệp tiên sinh này cao hứng, sau đó đại kế mở rộng của hắn là có chỗ dựa rồi, mất đi là luôn có thể kiếm lại được.

Không nghĩ tới, Diệp Trần cười lạnh,

"Trừng phạt thì không cần!"

Vu Đông Tinh nghe được điều này, đầu tiên là vui mừng, tuy nhiên sau đó Diệp Trần nói ra lời, lập tức triệt để đánh hắn rơi vào vực sâu vạn trượng,

"Từ nay về sau, trong Vân Châu, không được xuất hiện buôn bán ma túy, người vi phạm, tự gánh lấy hậu quả!"

Quẳng xuống một câu nói kia, Diệp Trần trực tiếp nghênh ngang rời đi, nhóm người của Tào Khôn cũng vội vàng bước nhanh đi theo, Vu Đông Tinh ở lại mắt hoàn toàn trợn tròn, đứng ở nơi đó, thật lâu không nói ra được một câu nào.

Trong Vân Châu, không được xuất hiện buôn bán ma túy!

Này bằng với, muốn nhổ tận gốc toàn bộ tập đoàn Đông Tinh a!

Xong!

Xong hoàn toàn!

Trực phạt này, quả thực sơ với giết hắn còn phải tàn nhẫn hơn!

Cắt đường kiếm cơm của người, giống như giết cha mẹ người!

Thế nhưng, Diệp Trần hết lần này tới lần khác vẫn cứ làm như vậy!

Sau khi vẻ mặt Vu Đông Tinh dao động một hồi, thậm chí có tới vài lần dâng lên một cỗ nộ khí, nhưng cuối cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài nặng nề.

Ngay cả Vũ gia cũng không dám đắc tội người này, hắn chỉ là một cái tập đoàn Đông Tinh nho nhỏ, thì phải làm thế nào đây?

...

Ta khỏi nhà ga, đi tới trước chiếc xe Rolls-Royce kia của Tào Khôn, Liễu Mộng còn đứng ở đằng xa sau lưng Diệp Trần, đoán chừng là bị cảnh tượng trước đó hù dọa, nhưng lại thực sự rất tò mò, cho nên chỉ có thể đi theo sau từ đằng xa.

Diệp Trần suy nghĩ một chút, cuối cùng nghiêng đầu sang chỗ khác,

"Về nhà đi thôi! Sau này nếu có gặp được rắc rối gì, có thể đi tìm Tào Tứ Gia!"

Quảng xuống một câu, Diệp Trần trực tiếp leo lên xe.

Tào Khôn nghe được lời này của Diệp Trần, lập tức từ trong ngực, móc ra một tấm danh thiếp làm bằng vàng ròng, bước nhanh đi tới trước mặt Liễu Mộng, nở ra nụ cười hiền hòa,

"Cô giá, người thật đúng là có phúc lớn a! Diệp tiên sinh cũng đã lên tiếng, sau này ở Vân Châu, thậm chí toàn bộ tỉnh Thiên Nam, không còn ai dám tìm cô gây rắc rối!"

Nói xong câu đó, Tào Khôn cũng đang chuẩn bị lên xe, Liễu Mộng cuống lên, vội vàng kéo cánh tay của Tào Khôn lại,

"Vậy, Tào Tứ Gia, hắn...hắn rốt cuộc là ai vậy?"

Mặc dù biết hỏi như vậy có chút vô lễ, nhưng Liễu Mộng thực sự không kím nén được lòng hiếu kỳ mãnh liệt của mình, nhịn không được mở miệng hỏi.

Tào Khôn đầu tien là sững sờ, sau đó nở ra nụ cười thần bí, chậm rãi nói:

"Hắn không phải người thường, hắn là thần! Là vị thần không có gì làm không được!"

Nói xong lời này, Tào Khôn trực tiếp quay người hướng xe đi tới.

Liễu Mộng nghe được điều này, ngẩn ra một lúc, chờ đến khi kịp phản ứng, lúc muốn tiếp tục hỏi, chếc xe Rolls-Royce biển bốn số tám kia, đã khởi động, chậm rãi rời đi.

Xe càng đi càng xa, qua lúc lâu, Liễu Mộng mới lẩm bẩm nói ra một câu,

"Chẳng lẽ trên đời này thực sự có thần sao? Nếu không, làm sao ngay cả Tào Tứ Gia đại danh đỉnh đỉnh, ở trước mặt của hắn, đều cung kính như nô bộc vậy..."

P/S: Diệp Trần nhờ ta nói với các đạo hữu, click ta thích nào...=)) ủng hộ đi các đạo hứu ơi....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.