Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 235: Mục đích của Diệp Trần




Tần Nguyệt Nga rõ ràng không có nhận ra thân phận của Diệp Trần, trong giọng nói lộ ra kính nể nói:

"Tôn giá có võ công kinh người! Không biết con trai ta có chỗ nào đắc tôi với tôn gia, có thể xem trên mặt mũi của Tần gia à Diệp gia tha cho hắn lần này hay không?"

Diệp Trần cười lạnh, "Nếu như ta nói, người đắc tội với ta không riêng gì con trai này của ngươi mà còn cả ngươi nữa thì sao?"

Tần Nguyệt Nga lập tức nhướng mày, "Lời này của tôn giá là có ý gì? tôi là một phụ nữ, ngày thường không ra khỏi cửa, xưa nay không kết thù kết oán với người, khi nào đắc tội qua ngươi?"

Diệp Trần cười ha ha một tiếng,

"Tần Nguyệt Nga, xem ra ngươi làm quá nhiều chuyện xấu, ngay cả mìn đã từng làm qua chuyện gì cũng quên cả rồi a! Vậy ta nhắc nhở một câu..."

Nói đến đây, hai mắt Diệp Trần nhìn thẳng vào Tần Nguyệt Nga, gằn từng chữ một:

"Mười tám năm trước!"

Oanh!

Tần Nguyệt Nga đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó nhìn qua Diệp Trần, gương mặt kia có mấy phần giống với Diệp Thiên Ca, vẻ mặt lập tức đột nhiên hoàn toàn biến đổi, "Ngươi ngươi...ngươi là..."

Tần Nguyệt Nga ngươi nửa ngày, sửng sốt không dám hộ lên cái tên Diệp Trần, cô ta ở hôm qua mới biết được, đại chiến với lão tổ nhà mình ở Thiên Giang kia đó là Diệp Cuồng Tiên, thế mà lại là con của người phụ nữ kia!

Tuy rằng nghe nói kẻ này đã đồng quy vu tận với lão tổ, nhưng Tần Nguyệt Nga vẫn sợ không thôi, không nghĩ tới bây giờ người này thế mà không biết từ chỗ nào lại xông ra!

Khóe miệng của Diệp Trần nhếch lên, lộ ra vẻ đùa cợt, "Rốt cuộc đã nhớ ta là ai rồi chứ? Năm đó ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ hủy đi thanh danh của mẹ ta, bắt mẹ ta buộc phải rời khỏi Kinh Đô, nhưng có từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay không?" Trong nháy mắt vẻ mặt của Tần Nguyệt Nga trắng bệch vô cùng, chợt trong đôi mặt hiện ra vẻ hận ý nồng đậm nói:

"Ta chỉ hận lúc trước không có trảm thảo trừ căn!"

Tần Nguyệt Nga nói đến đây, dừng lại một chút, sau đó tiến lên hai bước nói:

"Chuyện năm đó, tất cả đều là do một mình ta gây nên, ngươi cứ việc giết ta là được, việc này cùng với con của ta không liên qua, ngươi thả hắn, mệnh của ta cho ngươi!"

Diệp Trần cười lạnh, "Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách bàn điều kiện với ta sao?"

Tần Nguyệt Nga nghe được điều này, lập tức trở nên luống cuống, "Ta cũng đáp ứng giao mệnh của ta cho ngươi, ngươi còn muốn như thế nào nữa?"

Diệp Trần đang muốn mở miệng, thì lúc này.

Rầm rầm!

Theo một hồi tiếng xao động vang lên, sau khi tất cả mọi người của Diệp gia kịp phản ứng, cũng thi nhau từ bốn phương tám hướng chạy tới.

Diệp Thiên Ca dẫn đầu, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt vội vàng tiến lên nói:

"Tiểu Trần! Cha biết trong lòng con có oán khí, con hận cha, hận Nguyệt Nga, cha đây có thể hiểu được, thế nhưng nó là anh của ngươi..."

Diệp Thiên Ca nói đên đây, Diệp Trần bỗng nhiên một lời cắt ngang, quát lạnh nói:

"Anh của ta ở đâu ra?!!"

Diệp Thiên Ca nghe được điều này, trong nháy mắt vẻ mặt trắng bệch, tuy nhiên vẫn lập tức lại nói:

"Được rồi! Coi như hắn không phải anh của con, nhưng mà chuyện năm đó không có liên quan gì tới hắn, con trước tiên thả Vô Thương có được hay không?"

Diệp Trần hừ nhẹ một tiếng,

"Không có liên quan gì với hắn sao? Diệp Thiên Ca, ngươi làm sao không hỏi con trai bảo bối này của ngươi, trước đó đã từng làm những chuyện gì với ta?"

Vẻ mặt Diệp Thiên Ca lộ ra không hiểu, Diệp Vô Thương thì sợ hãi không thôi, vội vàng nói:

"Thần Long Tứ Quân không phải ta phái đi!"

Nói xong lời này, Diệp Vô Thương lập tức hối hận, hận không thể hung hăng quất vào mặt mình mấy cái bạt tai.

Quả nhiên, Diệp Trần cười lạnh, "Ta có nói về chuyện Thần Long Tứ Quân sao? Ngươi thật đúng là chưa đánh đã khai a!"

Diệp Thiên Ca và Tần Nguyệt Nga thì sắc mặt kịch biến, đồng thời trong lòng thần mắng Diệp Vô Thương ngu xuẩn.

Lúc này, một lão giả đi tới, cười nói:

"Cháu chính là tiểu Trần cháu trai của ta sao? Ta là Diệp Huyền Lâm ông nội của cháu.."

Diệp Huyền Lâm gia chủ Diệp gia còn chưa nói hết, Diệp Trần trực tiếp một lời cắt ngang một lần nữa, "Hừ! Lại có một người nữa đến bấu víu quan hệ lung tung, ta và Diệp gia không có bất cứ quan hệ nào, ai còn dám ăn nói lung tung, đừng có trách Diệp Cuồng Tiên ta không khách khí!!"

Nói đến chỗ này, sát khí trên người Diệp Trần bỗng nhiên tăng vọt!

Đạp! Đạp! Đạp!

Diệp Huyền Lâm tuy rằng cũng là người trong giới võ đạo, nhưng tu vi còn lâu mới bằng Diệp Thiên Ca, làm sao có thể chống đỡ được khí thế áp bách của Diệp Trần, lập tức liên tục lùi lại, suýt chút nữa thì đặt mông té ngồi ở trên mặt đất.

Tất cả mọi người, ngoài Diệp Thiên Ca ra, đều bị cỗ sát khí cường đại này làm cho khiếp sợ, không tự chủ được thi nhau lui lại, trong lòng âm thầm cảm thán, thật mạnh!

Không hổ là tồn tại cấp bậc tiên nhân!

Mọi người thấy ngay cả Diệp Huyền Lâm gia chủ Diệp gia của bọn họ, Diệp Trần cũng không nể tình chút nào, trực tiếp đuổi đi, mọi người còn lại còn có ai dám tiến lên?

Cuối cùng, chỉ có Tần Nguyệt Nga nhớ tới sự an nguy của con trai mình, lần nữa tiến lên một bước, nói:

"Diệp Cuồng Tiên, lấy thực lực hôm nay của ngươi, muốn giết mẹ con chúng ta khẳng định đã sớm giết! Nói một chút đi, ngươi đến cùng muốn làm gì? Chỉ cần có thể bỏ qua cho con ta một mạng, ngươi muốn làm chuyện gì ta đều có thể làm cho ngươi!"

Hai mắt Diệp Trần khẽ híp lại một cái, thầm nói con đàn bà rắn rết này ngược lại còn thông minh!

Cong ngón tay vúng ra, phong bế kinh mạch toàn thân của Diệp Vô Thương, chân đạp vào trên người hắn dịch ra chỗ khác, lúc này Diệp Trần mới chậm rãi mở miệng nói:

"Những gì ta muốn rất đơn giản, cho các ngươi thời gian một tiếng, mời toàn bộ danh lưu thượng tầng ở Kinh Đô tới đây cho ta, sau đó ngươi..."

Nói đến đây, Diệp Trần chỉ vào Tần Nguyệt Nga, lạnh lùng nói:

"Kể lại mọi chuyện năm đó, ngươi hủy đi thanh danh của mẹ ta như thế nào, buộc mẹ ta phải rời khỏi kinh đô như thế nào, về sau lại phái người hạ độc hại chết mẹ ta như thế nào, những gì đã làm, toàn bộ nói rõ ràng ra cho ta!"

Oanh!

Lời kia của Diệp Trần vừa nói ra, hai mắt của Tần Nguyệt Nga lập tức trợn lên thật lớn, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên tái mét.

Ngay cả Diệp Thiên Ca ở một bên, trong nháy mắt hai con ngươi cũng đỏ ngầu, chỉ vào Tần Nguyệt Nga, lạnh lùng nói:

"Tần Nguyệt Nga! Tiểu Trần nói đều là thật? Cô phái người hạ độc hại chết Uyển Dung là sự thật sao?"

Tần Nguyệt Nga im lặng không nói.

Diệp Thiên Ca lập tức nổi giận, hai mắt gần như muốn phun ra lửa, "Không phải cô đã đáp ứng với ta sẽ không tổn thương mẹ con bọn hắn sao? Ta thực sự muốn giết cô a!"

Trong cơn giận dữ Diệp Thiên Ca giơ chưởng lên muốn đánh về phía Tần Nguyệt Nga.

Không nghĩ tới, Diệp Trần trực tiếp vung tay lên, thay Tần Nguyệt Nga đỡ được một chưởng này, chấn Diệp Thiên Ca liên tục lùi lại.

Mọi người còn đang không hiểu, Diệp Trần đã chậm rãi mở miệng, "Mạng của bà ta là của ta! Ai cũng không có quyền xử trí!"

Nói đến đây, bàn tay Diệp Trần bỗng nhiên nắm lại, trong nháy mắt tu khí thành đao, chậm rãi đặt ở trên cổ Diệp Vô Thương, sau đó lúc này mới nhìn về phía Tần Nguyệt Nga chậm rãi mở miệng nói:

"Điều kiện mà ta vừa nói, nếu ngươi đáp ứng, hôm nay ta có thể không giết con trai của ngươi, bằng không, ta sẽ từng đao từng đao cắt từng miếng thịt trên người hắn cho chó ăn!"

Diệp Vô Thương nghe được điều này, lập tức bị dọa cho mất hồn mất vía, nhịn không được hét lên, "Mẹ! Cứu con! Cứu con a!"

Tần Nguyệt Nga nhìn thấy tình cảm bi thảm của con trai mình, lập tức tâm loạn như ma, tuy nhiên dưới tình thế cấp bách, bỗng nhiên suy nghĩ một chút đã nảy ra ý hay, thế là hít sâu một hơi nói:

"Được! Ta đáp ứng điều kiện của ngươi, tuy nhiên muốn mời toàn bộ danh lưu thượng tầng ở Kinh Đô tới, một giờ không đủ, ít nhất cũng phải hai giờ!"

Diệp Trần đã nhìn ra suy nghĩ của Tần Nguyệt Nga, nhưng hắn không quan tâm chút nào, trước thực lực tuyệt đối, bất kể âm mưu quỷ kế nào đều chỉ là nói suông.

Hắn muốn, là công khai chân tướng chuyện năm đó ra, trả lại công đạo cũng như sự trong sạch của mẹ hắn!

"Được! Ta cho ngươi hai giờ!"

P/S: Ta thích nào.....KP TLT Đề Cử 90 - 100 nếu thấy hay, từ qua đến h nhờ mọi người đề cử mà khó a...