Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 335: Nhớ kỹ, ta gọi Diệp Cuồng Tiên!



Chẳng mấy chốc, mọi người nhìn thấy được cảnh tượng vô cùng quỷ dị, chỉ thấy, thức thần hình con Bát Kỳ Đại Xà khổng lồ kia, sau khi nuốt Diệp Trần, nhưng lại bắ đầu nhanh chóng thu nhỏ lại, trước đó to tới ba bốn mươi mét, dần dần biến thành khoảng hai mươi mét...mười mấy mét, bảy mét....

Cuối cùng thế mà...

Hoàn toàn biến mất không thấy!

Mà sau khi con Bát Kỳ Đại Xà kia biến mất không thấy đâu nữa, Diệp Trần tự nhiên cũng thoát khỏi bên trong bụng nó, chẳng những lông tóc không hư hại, ngược lại vẻ mặt sáng láng.

"Không! Điều này sao có khả năng! Ngươi đến cùng là người nào?"

Thức thần bị Diệp Trần thôn phệ, Bắc Môn Đa Do Dã cũng bị rơi vào trạng thái phản phệ, lập tức hét lớn một tiếng, vẻ mặt trắng bệch vô cùng, giống như lập tức lại già yếu đi mười mấy tuổi, giống như có thể chết đi bất cứ lúc nào.

"Ngươi còn chưa xứng biết tên của ta!"

Diệp Trần tiện tay vỗ vỗ ống tay áo, nhàn nhạt mở miệng nói:

"Nói một chút đi, trong Hoàng Bì Hồ Lô đến cùng là cất giấu cái bí mật gì? Nói ra, ta có lẽ có thể nể tình tuổi tác của ngươi, tha cho ngươi một cái mạng già!"

Vẻ mặt của Bắc Môn Đa Do Dã đầu tiên là hơi đổi, hiển nhiên không nghĩ tới, Diệp Trần thế mà nhanh như thế đã phát hiện được mục đích của hắn.

Tuy nhiên rất nhanh, Bắc Môn Đa Do Dã bình tĩnh lại một lần nữa, "Tiểu tử! Ta thừa nhận ta coi thường ngươi! Tuy nhiên, ngươi muốn giết ta cũng không có dễ dàng như vậy!"

Bắc Môn Đa Do Dã nói xong lời này, quải trượng nặng nề trọc xuống đất lần nữa!

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Bắc Môn Đa Do Dã thế mà hóa thành một đoán khói đen, trong nháy mắt chui xuống dưới đất, một người sống sờ sờ đang ở trước mắt thế mà đột nhiên biến mất không còn tăm hơi!

"Đây chính là pháp thuật Âm Dương sao? Quả nhiên lợi hại!" "Người tu đạo Âm Dương sư của Đảo quốc không hổ là khó dây dưa nhất, vô tung vô ảnh, ngay cả đuổi theo cũng không biết nên đuổi theo như thế nào!"

"Thiếu niên này coi như lợi hại hơn nữa, chỉ sợ lần này cũng bó tay toàn tập!"

...

Trong tiếng nghị luận của mọi người, Diệp Trần lại cười lạnh, "Ngũ Hành Độn thuật sao? Đáng tiếc a, ngay cả da lông đều không có học được cũng dám lôi ra để mất mặt xấu hổ!"

Nói xong, Diệp Trần bỗng nhiên đưa tay nhấn xuống mặt đất một cái, "Ngũ Hành Tỏa Thiên Trận! Khóa!"

Theo tiếng quát khẽ của Diệp Trần, xung quanh toàn bộ Tiêu gia lập tức dâng lên một màn sáng nhàn nhạt!

Một lát sau, "A!"

Trên bầu trời truyền tới một tiếng kêu thảm thiết!

Sao đó mọi người nhìn thấy, Bắc Môn Đa Do Dã vốn đã biến mất tại chỗ, xuất hiện ở phía xa trên không trung, hơn nữa dường như vừa đâm vào màn ánh sáng xung quanh Tiêu gia ngay lập tức bị bắn ngược trở về.

"Chết đi!"

Diệp Trần vẫy tay một trảo, trực tiếp bắt bắt lấy đệ nhất Âm Dương sư của Đảo quốc này, rồi mới đột nhiên bóp một cái.

Bành!

Nhục thân của Bắc Môn Đa Do Dã, trong nháy mắt bị Diệp Trần bóp nát.

Tuy nhiên, Bắc Môn Đa Do Dã này dù sao cũng là đệ nhất Âm Dương sư của Đảo quốc, sớm đã tu luyện ra nguyên thần.

Sau khi nhục thân bị diệt, trong nháy mắt nguyên thần thoát ly khỏi thân thể, muốn tiếp tục chạy đi, nhưng lại bị Diệp Trần bắt lấy lần nữa, kéo tới trước mặt.

Bóng người của Bắc Môn Đa Do Dã ở trong nguyên thần ngay lập tức lớn tiếng cầu khẩn, "Không được! Đừng để hồn vía của ta hồn phi phách tán! Cầu tiền bối tha cho ta đi! Ta nguyện ý trở thành thức thần của tiền bối!"

Trong Âm Dương sư của Đảo quốc, cũng có rất nhiều người lấy hồn phách của người ra để luyện chế thức thần.

Chỉ có điều, thức thần được luyện chế từ hồn phách của người, còn kém rất xa so với thức thần được luyện chế từ yêu thú, chỉ có thể xử lý một số việc vặt mà thôi.

Tay Diệp Trần cầm nguyên thần Bắc Môn Đa Do Dã, lạnh lùng cười một tiếng, "Ngươi cảm thấy ta cần loại người phế vật như ngươi sao? Trả lời vấn đề trước đó của ta, ta có thể cân nhắc không tiêu diệt nguyên thần của ngươi!"

"Vâng vâng vâng!"

Bắc Môn Đa Do Dã nghe được điều này, vội vàng gật đầu nói vâng, lúc này mới nói ra tình huống cho Diệp Trần.

Tuy nhiên, hai người là thông qua giao lưu thần hồn, những người khác căn bản không nghe được.

Hóa ra, Nam Dã Trần Bát sư đệ của Bắc Môn Đa Do Dã, sở dĩ tới Hoa Hạ lần này, thật ra là nghe theo lệnh của người sư huynh của hắn này, đến tìm kiếm một đồ vật vô cùng quan trọng!

Mà vật này, nghe nói ghi lại phương pháp tiến vào Bồng Lai tiên đảo!

Bắc Môn Đa Do Dã thân là đệ nhất Âm Dương sư của Đảo quốc, tu vi đã đạt tới bình cảnh, hơn nữa sống hơn một trăm tuổi, thọ nguyên cũng đã còn không nhiều, cho nên muốn tìm biện pháp tiến vào Bồng Lai tiên đảo để đánh cược một lần cuối cùng...

Sau khi hiểu rõ nguyên nhân, trong lòng Diệp Trần cũng mừng rỡ, đây có thể coi là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn mấy công sức, hắn vừa mới buồn ngủ đã có người đưa cho gối đầu.

Bây giờ hắn đã tìm được Thất Diệp Hồi Tiên thảo, sao đó cần phải tìm Thần Long Chi Huyết, mà nơi có khả năng có Thần Long Chi Huyết nhất chính là Bồng Lai tiêu đảo kia!

Hơn nữa, từ trong miệng của Hạ Hầu Phương trước đó, Diệp Trần có thể suy đoán ra, người sống ở trên Bồng Lai tiên đảo, có thể là tu tiên giả thượng cổ còn lưu lại trên Trái Đất!

Thậm chí hơn, Diệp Trần còn mơ hồ có một loại dự cảm, tu tiên giả thượng cổ ở trên Bồng Lai tiên đảo, chắc phải biết bí mật chân chính của tiên mộ kia, thậm chí biết phương pháp tiến về Tu Chân giới!

Cho nên, Bồng Lai tiên đảo này, không phải hắn không thích đi thì thôi mà là buộc phải đi!

...

Sau khi nghe xong lời của Bắc Môn Đa Do Dã, tuy Diệp Trần hận không thể lập tức mở cái Hoàng Bì Hồ Lô kia ra, tìm vật mà lão quỷ này nói lấy ra xem xét rốt cuộc là như thế nào, thế nhưng ở trước mắt bây giờ còn có nhiều người như vậy, dù sao cũng không tiện lắm.

Thế là tiện tay lấy ra khay ngọc phệ hồn, trực tiếp nhét nguyên thần của Bắc Môn Đa Do Dã vào trong đó.

A!

Trong khay ngọc lập tức phát ra tiếng kêu thê thảm.

Trong cái khay ngọc phệ hồn này, còn nuôi dưỡng một số ác quỷ, hơn nữa Diệp Trần đối với con đường luyện hồn không có hứng thú, cho nên những con ác quỷ này vẫn luôn ở trong trạng thái đói bụng, bây giờ nhét nguyên thần của Bắc Môn Đa Do Dã vào, những con ác quỷ kia đương nhiên sẽ không buông tha một tảng mỡ dày như thế.

Tuy nhiên, lấy nguyên thần cường đại của người này, chắc là không đến mức sẽ bị những thứ ác quỷ này thôn phệ, cho nên Diệp Trần cũng không lo lắng chút nào.

...

Sau khi làm xong tất cả, mọi người ở bên trong sân tất cả lập tức đều rùng mình một lúc, ánh mắt nhìn về phía Diệp Trần đầy vẻ sợ hãi nồng đậm.

"Hắn thế mà... còn tinh thông đạo pháp?"

"Vừa rồi ta không có bị hoa mắt chứ? Đó là...linh hồn....của Bắc Môn địa sư sao?"

"Ngay cả linh hồn đều không thể chạy thoát, đây chẳng phải là nói ngay cả cơ hội làm quỷ cũng không có sao?"

"Quá kinh khủng!"

...

"Phù phù!"

Đằng Dã Nhất Lang phó tổ trưởng tổ chức Sam Khẩu ngay lập tức bị dọa tới tè cả ra quần, đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, suýt chút nữa thì ngất đi.

Đánh chết hắn cũng không nghĩ tới, chuyện thế mà lại phát triển tới nước này!

Tam đại thần của tổ chức Sam Khẩu, cùng với đệ nhất Âm Dương sư của Đảo quốc, đây là đội hình cường đại cỡ nào!

Thậm chí có lúc hắn còn cho rằng, bằng vào đội hình lần này của bọn họ, đủ để quét ngang giới võ đạo Hoa Hạ.

Nhưng bây giờ, vào lúc này mới chỉ ngắn ngủi trong chốc lát, thế mà tất cả đều chết ở trong tay thiếu niên thần bí trước mắt này!

Đằng Dã Nhất Lang biết, tai kiếp ngày hôm nay của hắn khẳng định khó thoát, cầu xin tha thứ cũng vô dụng, ngược lại sẽ bôi nhọ thanh danh của tổ chức Sam Khẩu bọn họ.

Vừa nghĩ tới đây, Đằng Dã Nhất Lang đột nhiên đứng dậy, hai mắt nhìn thẳng vào Diệp Trần, chậm rãi nói:

"Tu vi của các hạ để cho người ta phải thán phục! Có thể chết trong tay cường giả như ngài, ta chết cũng coi như có ý nghĩa, tuy nhiên ở trước khi chết có thể để cho ta biết tên của các hạ được hay không?"

Diệp Trần nghe được điều này, lông mày không thể không hơi nhíu lại, đối với Đằng Dã Nhất Lang này có phần nhìn với cặp mặt khác xưa.

Tuy nhiên, kẻ đáng giết vẫn phải giết!

"Được rồi! Giống như ngươi mong muốn, nhớ kỹ, ta gọi Diệp Cuồng Tiên!"

Cùng lúc nói chuyện, Diệp Trần đã nắm khí thành đao một lần nữa, chém về phía mấy người Đằng Dã Nhất Lang...

P/S: Ta thích nào, có gì thì ủng hộ nha các đạo hữu, Kim Phiếu giữ lại đợi tháng sau nha:D Chương thứ 3

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.