Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 384: Ba điều kiện!



Tuy Diệp Trần không phải loại người lương thiện gì, nhưng cũng không hi vọng loại tình huống này xảy ra.

Hơn nữa ngay cả khi cho dù hắn giết chết Quy Điền Tam Lang này thì chẳng mấy nhốc mà Đảo quốc sẽ bầu ra một Thủ tướng mới, thật ra thì giết đi cũng không có ý nghĩa gì quá lớn, chẳng bằng giữ lại tính mạng của người này.

Người này đã bị mình dọa cho sợ vỡ mật, nghĩ sau này hắn cũng không dám tùy ý khiêu khích chính mình, khiếu khích Hoa Hạ quốc.

Vừa nghĩ tới đây, khóe miệng Diệp Trần hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười lạnh nói:

"Muốn ta không giết các ngươi cũng được, nhưng phải đáp ứng ba điều kiện của ta thì ta mới tha cho các ngươi một mạng!"

Hô!

Nghe được lời này của Diệp Trần, mọi người nhất thời thi nhau âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quy Điền Tam Lang cũng đã khôi phục được mấy phần bình tĩnh của ngày xưa, tuy nhiên vẫn không dám buông lỏng, trầm giọng nói:

"Diệp tướng quân mời nói! Chúng ta nguyện ý rửa tai lắng nghe!"

Quy Điền Tam Lang cố ý xưng hô chức tước Diệp Trần trong quân đội, thật ra thì cũng đang nhắc nhở hắn, hãy nhớ kỹ thân phận của mình.

Chỉ cần Diệp Trần còn hơi cố kỵ đại cuộc một chút thì sẽ không giết chết nguyên thủ của một nước dễ dàng như vậy, khơi mào chiến tranh giữa hai nước!

Diệp Trần thản nhiên nói:

"Điều kiện thứ nhất, lúc đầu ta bị tổ chức Sam Khẩu treo thưởng ở thế giới ngầm trên toàn cầu là mười tỷ đô la Mỹ, nếu như các ngươi muốn mạng sống mỗi người nhất định phải xuất ra mười tỷ đô la mỹ!"

Mọi người nghe được điều này thì vẻ mặt tất cả đều hơi đổi.

Một người mười tỷ!

Bọn họ ở đây có khoảng hơn hai mươi người, vậy chẳng phải là phải lấy ra hơn hai trăm tỷ đô la mỹ!

Cho dù là người cầm lái của bốn tập đoàn, tất cả cũng phải cảm thấy đau lòng một trận.

"Được! Điều kiện thứ nhất ta thay mọi người đáp ứng ngươi!"

Quy Điền Tam Lang trực tiếp mở miệng đồng ý.

Hơn hai trăm tỷ đô la mỹ, tuy rằng không phải là một con số nhỏ, nhưng dùng để mua tính mạng của những người như bọn họ cũng xem như là rất có lời.

"Điều kiện thứ hai..."

Diệp Trần sớm biết bọn họ khẳng định sẽ đáp ứng, trực tiếp đưa ra điều kiện thứ hai, "Năm đó Đảo quốc các ngươi xâm lấn Hoa Hạ, hình như cho tới bây giờ cũng còn chưa có nói lời xin lỗi đi? Ta muốn ngươi..."

Nói đến đây, Diệp Trần chỉ vào Quy Điền Tam Lang, khóe miệng hiện ra nụ cười tinh quái, từ từ mở miệng nói: "Lấy thân phận Thủ tướng của Đảo quốc, công khai hướng Hoa Hạ quốc nói lời xin lỗi!"

"Cái gì!"

Nghe được điều kiện thứ hai này của Diệp Trần, tất cả mọi người ngay lập tức đều thi nhau biến sắc.

Mới nghe, cái điều kiện thứ hai này dường như dễ làm hơn so với điều kiện thứ nhất rất nhiều, thế nhưng vậy cũng phải xem ai là người đứng ra làm.

Nếu như là người bình thường, tự nhiên không sao cả, thế nhưng nếu để Quy Điền Tam Lang tới làm loại chuyện này, vậy ý nghĩa hoàn toàn không giống nhau!

Bởi vì hành động của hắn sẽ đại biểu cho cả một quốc gia và toàn bộ chính phủ Đảo quốc!

Quy Điền Tam Lang cũng thay đổi sắc mặt, sau khi trải qua do dự một lúc, bỗng nhiên cười theo, nhỏ giọng cẩn thận nói:

"Diệp tướng quân! Thật ra thì sớm tại vài thập niên trước, lúc Đảo quốc và Hoa Hạ thiết lập quan hệ ngoại giao, Thủ tướng trước của nước ta đã hướng quý quốc nói ra lời xin lỗi rồi a!"

"Ồ? Thật sao?"

Diệp Trần nghe được điều này, lông mày không thể không hơi nhíu lại, ngay vào lúc Quy Điền Tam Lang tưởng Diệp Trần sẽ bỏ qua việc này, nhưng câu nói sau của Diệp Trần ngay lập tức khiến cho tâm tư của Quy Điền Tam Lang trong nháy mắt chìm vào đáy nồi.

"Nếu là như vậy, vậy làm lại lần nữa đi a, có mất đi đâu a! Dù sao lấy tội ác của các ngươi năm đó, coi như xin lỗi một ngàn lần cũng không quá đáng chút nào!"

"Cái này...cái này..."

Sắc mặt Quy Điền Tam Lang khó coi đến nỗi giống như kiểu ăn phải ruồi a.

Diệp Trần nhìn thấy Quy Điền Tam Lang chần chừ, vẻ mặt đột nhiên phát lạnh, sát khí trên người phóng ra!

"Làm sao? Ngươi dám không đáp ứng sao?"

Quy Điền Tam Lang lập tức bị dọa đến toàn thân run nhu cầy sấy, cuối cùng thì hắn cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, lấy đấu ra sức để mà chống lại sát khí cường đại như thế, vì mạng sống, sau khi cắn răng một cái thì gật đầu đáp ứng, "Được, ta đáp ứng nói lời xin lỗi là được rồi!"

Lúc này Diệp Trần mới thu hồi sát khí, thản nhiên nói:

"Nếu như ngươi dám can đảm đổi ý, ta sẽ để cho ngươi sống không bằng chết!"

Nói xong lời này, Diệp Trần không còn để ý tới Quy Điền Tam Lang sớm đã toàn thân run rẩy, tiếp tục nói:

"Còn về điều kiện thứ ba..."

Nói thật, Diệp Trần mở miệng đưa ra ba cái điều kiện này, chỉ là tạm thời nảy ra ý nghĩ, hai điều kiện trước đã nói xong, điều kiện thứ ba này trong lúc nhất thời vẫn còn không có nghĩ ra.

Trái tim yếu ớt của đám người Quy Điền Tam Lang lập tức bị nâng lên tới cổ họng, sợ ác ma này lại nói ra điều kiện quá phận gì đó.

Diệp Trần hơi trầm ngâm một lát, bỗng nhiên tâm niệm vừa động, chậm rãi nói:

"Điều kiện thứ ba này, ta muốn Đảo quốc các ngươi trong vòng ba ngày nhất định phải rút khỏi đảo Thùy Điếu! Chỉ cần các ngươi rút quân thì ta sẽ rời khỏi Đảo quốc!"

Mọi người nghe được điều này, rõ ràng đều thở phào nhẹ nhõm, duy chỉ có vẻ mặt của Quy Điền Tam Lang hiện ra vẻ khó khăn, "Ai! Diệp tướng quân, ngài đây thật sự là làm khó cho ta rồi! Thật sự không dám dối gạt ngài a, tất cả các hành động quân sự của Đảo quốc chúng ta đối ngoại thật ra thì đều bị Mỹ quốc quản chế! Cho dù là trên quyết sách về chính trị cũng không phải chính chúng ta có thể làm chủ được..."

Diệp Trần cười lạnh, "Đây là chuyện giữa Mỹ quốc và các ngươi, ta không cần biết!"

"Dù sao hôm nay ta nói ra ba cái điều kiện ở đây, hoàn thành ba cái điều kiện mà ta nói ra, ta sẽ lập tức rời khỏi Đảo quốc, nếu như không làm được, hắc hắc!"

Nói đến đây, Diệp Trần trực tiếp vẫy tay một trảo, Liễu Sinh Chính Bình vẫn luôn trốn ở trong góc, trong nháy mắt bị Diệp Trần hút kéo tới trước mặt.

Ngay sau đó Diệp Trần tiện tay vỗ một cái. Ầm!

Liễu Sinh Chính Bình trong nháy mắt bị một chưởng của Diệp Trần đập thành thịt vụn, sau đó khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười tà ác, từ từ nhìn mọi người ở xung quanh, lạnh lùng nói:

"Trong vòng ba ngày, nếu không làm được ba điều kiện mà ta nói, người này chính là tấm gương của các ngươi!"

Nói xong lời này, thân thể Diệp Trần nhoáng một cái, người đã như là thuấn di, đang ở trong nhà ngay lập tức biến mất không thấy đâu nữa, giống như từ trước cho tới bây giờ chưa từng tới.

Nhóm người Quy Điền Tam Lang im lặng một lúc lâu mới phản ứng lại là có chuyện gì xảy ra, nhìn qua một vũng máu trên đất kia, vẻ mặt của tất cả mọi người đều trắng bệch, lộ vẻ sầu thảm.

...

Sau khi rời khỏi trụ sở của lực lượng cảnh sát đặc công, Diệp Trần cùng với Tuyết Cơ đang cõng theo Giang Khẩu Anh Tử nhẹ nhõm vượt qua phòng tuyến mà cảnh sát đặc công bày ra, trực tiếp theo hướng Kinh Đô mà chạy đi.

Tuy nhiên, vừa mới chạy đi ra ngoài được hơn mười dặm, lông mày Diệp Trần hơi nhíu, bỗng nhiên ngừng lại.

Tuyết Cơ ở bên cạnh cũng vội vàng đứng lại, "Chủ nhân, có chuyện gì sao?"

Diệp Trần mỉm cười, "Có người quen đến rồi!"

Giọng nói rơi xuống không lâu, năm thân ảnh từ trên cây cối ở xung quanh nhảy ra.

Hóa ra chính là năm người Âu Dương Hàn.

"Diệp thiếu tướng! Chúng ta cuối cùng cũng tìm được ngài!"

Năm người bước nhanh đi tới trước mặt Diệp Trần, thi nhau một mực cung kính chào theo quân lễ tiêu chuẫn.

Một trận chiến trước đó ở tổng bộ tổ chức Sam Khẩu với trận chiến ngày hôm nay, sau khi năm người chính mắt nhìn thấy thực lực của Diệp Trần, vào lúc này trong lòng đối với thiếu niên trước mắt này đã kính như kính thần linh!

Diệp Trần cười nhạt một tiếng, "Là lão Dịch phái các ngươi tới sao?"

Năm người lập tức gật đầu nói phải.

Lấy tư cách và sự từng trải của Dịch Sơn Hà, cho dù là đại thủ trưởng cũng phải xưng hô một tiếng là Dịch lão tướng quân, phóng tầm mắt trong toàn bộ quân đội của Hoa Hạ, chỉ sợ cũng chỉ có thiếu niên trước mắt này mới dám xưng hô như thế.

Tuy nhiên, năm người cũng không có cảm thấy có gì không ổn cả, nhất là sau khi trải qua chuyến đi Đảo quốc lần này, địa vị của Diệp Trần ở trong lòng quân đội Hoa Hạ, sợ rằng sẽ trực tiếp vượt qua Diệp Thiên Ca, trở thành chiến thần mới của Hoa Hạ!

P/S: Ta thích nào....chương thứ 4 nha....ủng hộ đi mọi người, những đạo hữu nào đề cử điểm có 50 mà lại nói chuyện hay thì đề nghị nâng điểm lên 80 - 90 nha......YY cao độ nha......Kim phiếu nha....:D

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.