Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 469: Hồ Tộc nội loạn



Coi như đồ ngu cũng có thể nhìn ra được, tên thanh niên A Ba Lỗ của Hồ tộc này rõ ràng là đang ngấp nghé bảo bối bên trong Càn Khôn Trạc của Diệp Trần!

A Ba Lỗ nghe được lời này của Diệp Trần, lập tức mở miệng, lạnh lùng nói:

"Tiểu tử! Việc này nhưng không phải do ngươi đồng ý hay không!"

Nói xong, A Ba Lỗ đánh về phía Diệp Trần, rồi mới bỗng nhiên hướng chỗ cổ tay của hắn chộp tới.

"Diệp Trần ca ca cẩn thận!"

Thanh Bảo Nhi lo lắng vội vàng nhắc nhở một tiếng.

Tuy nhiên, Diệp Trần ngay mả mí mắt nhấc cũng không có nhấc, trực tiếp cong ngón búng ra, "Muốn chết!"

Phốc!

Một đạo khí kình vô hình, trực tiếp rõ ràng đánh bay A Ba Lỗ có dáng người to con bay ra ngoài, sau khi rơi xuống đất thì điên cuồng phún ra một ngụm máu tươi rồi cái cổ nghẹo cổ ngất đi.

"Cái gì!"

Máy người còn lại thấy thế thì tất cả lập tức đều giật nảy cả mình.

Phải biết, A Ba Lỗ này thế nhưng là thiên tài kiệt xuất nhất trong số thế hệ tuổi trẻ bây giờ của Thanh Hồ tộc bọn họ, tuổi còn trẻ đã đạt tới cấp Tướng!

Chính là ở toàn bộ Yêu giới cũng đều thuộc về hạng người có tư chất thượng thừa.

Mà bây giờ, lại bị một tên gia hỏa so với hắn còn phải trẻ hơn rất nhiều, trực tiếp một chỉ bắn bay!

Thực lực của người này đến cùng là mạnh bao nhiêu?

"Diệp Trần ca ca ngươi..."

Thanh Bảo Nhi ở một bên cũng là một mặt kinh ngạc, khuôn mặt nhỏ tinh xảo hơi trắng bệch.

Mấy ngày trước, lúc nàng ta bị Đằng Khôn của Đằng Xà Tộc khi dễ, Diệp Trần xuất thủ cứu nàng, khi đó thực lực Diệp Trần biểu hiện ra, giống như cũng tương đương với A Ba Lỗ.

Thế nhưng bây giờ thế mà một chỉ thuận tay đã đánh bay cao thủ trong thế hệ tuổi trẻ của Thanh Hồ tộc bọn họ!

Mọi chuyện vừa xảy ra trước mắt đối với Thanh Bảo Nhi có lực trùng kích thực sự quá lớn, đến mức mà nàng ta ở trong lúc nhất thời có chút khó mà tiếp nhận nổi.

Diệp Trần thuận tay giải quyết A Ba Lỗ, hướng về phía Thanh Bảo Nhi mỉm cười, "Yên tâm, xem ở trên mặt mũi của ngươi, ta chỉ đánh hắn ngất xỉu mà thôi!"

"A, vậy thì tốt rồi..."

Thanh Bảo Nhi nghe được điều này thì ngay lập tức dùng tay nhỏ vỗ vỗ vào trong bộ ngực cao vút, thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Trần ngược lại lại đưa ánh mắt quét về phía mấy người khác, "Như thế nào? Mấy vị còn muốn cản ta sao?"

Mọi người nhất thời bị dọa đến liên tục lùi lại, ngay cả vẻ mặt của Cửu trưởng lão cũng trở nên trắng bệch, vội vàng cười theo nói:

"Tiền bối nói đùa! Là chúng ta có mắt không tròng, nào dám động thủ với tiền bối?"

Chỉ một chiêu thuận tay vừa rồi của Diệp Trần thì Cửu trưởng lão cũng đủ vững tin rằng ngay cả Tộc trưởng Thanh Hồ tộc bọn họ cũng không làm được!

Nói cách khác, thiếu niên trước mắt này ít nhất cũng có cảnh giới cấp Tướng đỉnh phong, thậm chí có thể là cấp Hậu!

"Thiên phú và thực lực của kẻ này, chính là ở bên trong bảy đại tộc, chỉ sợ cũng là nhân vật cấp thiên tài, làm sao lại sẽ chạy tới Thanh Hồ tộc chúng ta nơi mà ngay cả cứt chim cũng không có?"

Cửu trưởng lão đang khiếp sợ không gì sánh nổi, cũng âm thầm buồn bực.

Diệp Trần hướng về phía Thanh Bảo Nhi hơi gật một cái, đang định rời khỏi, thế nhưng vào đúng lúc này thế mà phát sinh dị biến, "Cửu trưởng lão mau nhìn! Là Lang Yên! Có ngoại địch xâm lấn!"

Một tên thanh niên khác của Hồ tộc chỉ vào nơi xa, lớn tiếng mở miệng nói.

Diệp Trần cũng không thể không thuận theo hướng chỉ của người kia mà nhìn lại, quả nhiên, ở ngoài hơn mười dặm, tứ bề báo hiệu bất ổn, sau đó lại truyền tới tiếng từng trận đánh nhau.

Cửu trưởng lão lập tức thay đổi sắc mặt, "Không tốt! Chắc là người của Hắc Hồ tộc đánh tới! Chúng ta ngay lập tức trở về hỗ trợ!"

"Rõ!"

Sau khi Cửu trưởng lão ra lệnh một tiếng, mọi người cũng không đoái hoài tới chuyện đi quản Diệp Trần nữa mà thi nhau hướng về bộ tộc Hồ tộc vọt tới.

Thanh Bảo Nhi cũng là lòng nóng như lửa đốt, không thể không lại liếc mắt nhìn Diệp Trần bên cạnh mình, há to miệng cuối cùng cắn răng nói:

"Diệp Trần ca ca, ngươi đi nhanh lên đi! Ta cũng phải trở về giúp một tay á!"

Nói xong lời này, Thanh Bảo Nhi cũng lập tức hướng đám người Cửu trưởng lão mà đuổi theo.

Diệp Trần thấy thế thì hơi do dự một lát, cuối cùng không thể không lắc đầu, "Thôi! Nha đầu này cũng coi như là có duyên với ta, trước khi rời đi, ta cũng nên bảo đảm an toàn của nàng mới được!"

"Huống chi, ta ở Yêu giới đã hơn một tháng, cũng không cần phải vội vàng trở về!"

Vừa nghĩ đến đây, thân thể Diệp Trần nhoáng một cái lập tức cũng lặng lẽ đi theo.

Nhỡ rõ trước đó Thanh Bảo Nhi đã từng kể, ở Yêu giới, gần như mỗi ngày đều xảy ra đấu tranh.

Tuy nhiên chuyện này cũng không khó lý giải.

Người Yêu tộc vốn có tính tình nóng nảy, mà bên trong Yêu giới này lại là nơi rất thiếu tài nguyên, mà chủng tộc thì lại có rất nhiều, xung đột đấu tranh tự nhiên cũng không thể tránh được.

Khôn thì sống mà ngu thì chết, mạnh thì tồn tại mà yếu thì bị tiêu diệt, vô luận là ở thế giới nào cũng vậy, đây đều là quy tác sinh tồn từ trước tới nay.

...

Đợi đến lúc Diệp Trần lặng lẽ đi theo đám người Thanh Bảo Nhi trở lại Thanh Hồ tộc thì đấu tranh dường như đã tiến vào phần cuối.

Một đám mặc trang phục giống y hệt như Thanh Bảo Nhi bị một đạo nhân mã khác vây khốn ở giữa.

Rất rõ ràng, Thanh Hồ tộc chắc là bị đối phương tập kích, trực tiếp để người ta gói bánh bao.

"Thanh Nham, ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng! Giao Yêu Vương lệnh ra, thần phục Hắc Hồ tộc chúng ta, bổn Tộc trưởng có thể tha cho tộc nhân của ngươi khỏi chết!"

Người nói chuyện là một người đàn ông trung niên cao gầy mặc áo da thú màu đen, lúc này đang có vẻ mặt đắc ý, cao cao tại thượng nhìn qua một người đàn ông trung niên cầm đầu Thanh Hồ tộc bị bọn họ vây quanh bên trong.

Người đàn ông trung niên này trong tay cầm một cây trường thương, vết máu loang lổ trên người, rõ ràng trước đó đã trải qua một phen khổ chiến.

"Mặc Thiên Hà! Không nghĩ ra ngươi vì muốn đạt được Yêu Vương lệnh của Hồ tộc chúng ta thế mà cấu kết với người của Đằng Xà tộc! Liệt tổ liệt tông Hồ tộc ta, nếu như ở trên trời có linh thì chắc chắn sẽ trừng phạt ngươi! "

Người đàn ông trung niên tên là Mặc Thiên Hà kia nghe được điều này thì lập tức cười khặc khặc một tiếng, "Thanh Nham, ngươi mau tỉnh lại đi! Nghĩ tới Hồ tộc chúng ta thân là một trong thập đại Yêu Vương tộc, năm đó uy phong bực nào!"

"Chính là ở dưới sự lãnh đạo của Thanh Hồ tộc các ngươi, lúc này mới suy bại cho tới tình trạng như bây giờ!"

"Bây giwof toàn bộ Hồ tộc đã sụp đổ, biến thành bộ tộc nhị lưu ở Yêu giới, Thanh Hồ tộc các ngươi cũng không thể trốn tránh trách nhiệm!"

"Ngươi đã không có năng lực thống nhất các bộ tộc lớn, phát dương quang đại Hồ tộc chúng ta, vậy chuyện này giao lại cho Mặc Thiên Hà ta tới làm đi!"

"Ta nhắc lại một lần cuối cùng, ngoan ngoãn giao Yêu Vương lệnh ra thì ta tha cho các ngươi khỏi chết! Bằng không, ngươi cũng đừng trách ta vô tình!"

...

Diệp Trần ở phía xa nghe đối thoại của hai người một lúc thì cũng đã đại khái làm rõ ràng tình huống.

Hồ tộc, vốn là một truong mười đại bộ tộc của Yêu giới, mà bên trong bộ tộc lại có hơn mười tộc chi nhánh, Thanh Bảo Nhi bọn họ chính là Thanh Hồ tộc, là Vương tộc trong bộ lạc Hồ tộc, vẫn luôn là người lãnh đạo của toàn bộ bộ tộc Hồ tộc.

Đáng tiếc trăm năm gần đây, bộ tộc Hồ tộc bị suy bại hết sức nhanh chóng, nhất là Thanh Hồ tộc càng là nhân tài tàn lụi, trực tiếp dẫn tới sự sụp đổ của toàn bộ Hồ tộc.

Mà Hắc Hồ tộc này trong mấy chục năm gần đây thì tình thế phát triển rất mạnh, cường giả trong tộc xuất hiện lớp lớp, tự nhiên không cam tâm cứ mãi ở dưới người khác, thế là liên hợp với Đằng Xà tộc kẻ thù từ trước tới nay của Thanh Hồ tộc, phát động lần tập kích ngày hôm nay.

Mục đích thì chính là muốn Thanh Hồ tộc giao Yêu Vương lệnh ra, thay thế địa vị của Thanh Hồ tộc để thống nhất toàn bộ Hồ tộc.

Thanh Nham lạnh lùng hừ một cái, trực tiếp từ chối, "Mặc Thiên Hà! Ngươi quên cái ý nghĩ này đi! Yêu Vương lệnh ta tuyệt đối sẽ không đưa cho ngươi!"

Mặc Thiên Hà rõ ràng cũng không còn kiên nhẫn, "Được! Ngươi đã không biết tốt xấu, vậy thì chết đi!"

P/S: Ta thích nha, chương thứ 5

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.