Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 521: Mọi người kinh ngạc đến ngây người



Mắt thấy một chưởng này của Diệp Vô Thương rơi xuống, Âu Dương Hàn chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Lúc này, Âu Dương Hàn đột nhiên cảm thấy được ở phía sau truyền đến một cỗ hấp lực cường đại!

Mà thân thể của hắn không tự chủ được hướng phía sau nhanh chóng lùi lại, hiểm mà lại hiểm né tránh được một chưởng này của Diệp Vô Thương.

Mà cùng lúc đó, giọng nói của Doãn Bách Xuyên đột nhiên vang lên, "Các hạ vừa ra tay đã muốn lấy tính mạng của người ta, không thể không quá độc ác chút đi!"

Cùng lúc giọng nói rơi xuống, Âu Dương Hàn cũng đã được Doãn Bách Xuyên kéo ra phía sau để bảo vệ.

Ầm ầm!

Một chưởng của Diệp Vô Thương cuối cùng rơi ở trên mặt đất, trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố sâu gần mười mét, dài mấy chục thước!

"Ừm?"

Diệp Vô Thương nhìn thấy Âu Dương Hàn trốn qua được một kiếp thì không thể không hơi sững sờ, ánh mắt cũng không thể không chuyển dời đến trên người của Doãn Bách Xuyên đang ở một bên, chợt cười lạnh nói:

"Lão già, ngươi chắc là Doãn trang chủ của Tiêu Dao sơn trang phải không? Không nghĩ tới ngươi hảo hảo làm thần tiên sống không làm, thế mà lại đến đây làm nô tài cho thằng con hoang kia! Thể diện gần ngàn năm qua của Tiêu Dao sơn trang các người nhưng toàn bộ đã để cho các ngươi phá mất hết rồi!!"

Nghe được điều này, sắc mặt của Doãn Bách Xuyên và các đệ tử khác trong Tiêu Dao sơn trang lập tức lộ ra vẻ tức giận.

Doãn Bách Xuyên cố nén lửa giận, lạnh lùng nói:

"Mời các hạ chú ý lời nói của mình! Bằng không cũng đừng trách lão phu không khách khí!"

Không nghĩ tới, Diệp Vô Thương lập tức cười ha hả, "Được! Ta ngược lại muốn nhìn xem, lão già như ngươi có thể có bản lãnh gì!"

Nói xong lời này, Diệp Vô Thương trực tiếp đánh tới một quyền!

Ầm ầm!

Lúc Diệp Vô Thương ra quyền, người còn đang ở cao trên không trung hơn trăm mét, nắm đấm rơi xuống, thì đã vượt qua mấy chục mét.

Đồng thời một đạo bóng mờ hình quả đấm to lớn, như là ngôi sao rơi xuống, hướng phía mấy người Doãn Bách Xuyên ở phía dưới hung hăng giáng xuống!

"Hừ!"

Doãn Bách Xuyên cũng không nghĩ tới, Diệp Vô Thương nói ra tay thì ra tay, lập tức cũng một quyền nghênh đón tiếp lấy, đồng thời hướng mọi người ở phía sau hét lớn, "Mọi người nhanh chóng lui lại!"

Ầm ầm!

Quyền kinh của hai ngươi ở trên không trung hưng hăng va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ vang rung trời, liên đới không gian xung quanh cũng rung động kịch liệt một trận!

Xung quanh như thể nhấc lên một cơn gió lốc, bụi đất dưới mặt đất cũng bị khuấy động lên, như dấy lên một cơn bão cát.

Tất cả mọi người đều lui lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì ngay lập tức mặt mũi của mọi người tràn đầy vẻ kinh hãi.

Nhất là Âu Dương hàn, y nguyên vẫn cảm thấy có chút khó mà tiếp nhận, "Diệp công tử đến cùng là trải qua những gì? Làm sao sẽ có được thực lực mạnh mẽ như vậy?"

Mọi người ở đây còn đang ở trong kinh ngạc.

Ầm!

Trong bão cát đầy trời kia có một bóng người bay ngược mà ra.

Mọi người vôi vàng nhìn vào xem xét, lập tức lại rung động tột đỉnh.

Chỉ thấy người bay ra ngoài kia bỗng nhiên chính là Doãn Bách Xuyên!

"Doãn trang chủ lại bị đánh bay?"

"Lão Doãn thế nhưng là cường giả cấp bậc Thần Cảnh đỉnh phong, chính là cũng có sức đánh một trận với tiến nhân!"

"Người anh trai này của Diệp tiên sinh vậy mà lại có thực lực kinh khủng như thế!"

...

Âu Dương Hàn càng là hai mắt trợn lên thật lớn, lúc này đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Thời gian hơn nửa năm, từ cảnh giới tông sư Hóa Kình, tăng lên tới cảnh giới Tiên Nhân?

Thiên phú bực này e là cho với Diệp Tướng quân còn lợi hại hơn a?

"Lão già, như thế nào?"

Sau khi Diệp Vô Thương một quền đánh bay Doãn Bách Xuyên, cũng không có vội vàng xuất thủ, trên mặt lộ ra vẻ khinh miệt, chậm rãi mở miệng nói.

"Hừ!"

Doãn Bách Xuyên cũng không nói chuyện, lập tức vỗ ở bên hông.

Sưu sưu sưu!

Liên tiếp năm thanh Linh khí phi kiếm từ bên trong Giới Tử đại nối đuôi nhau bay ra, rồi mới quay xung quanh trên dưới quanh người Doãn Bách Xuyên, sau đó cả người hắn cũng chậm rãi treo lơ lửng giữa trời mà lên, đi tới phía trên cao mấy chục thước, một mặt vẻ ngưng trọng, "Tu vi của các hạ kinh người, tuy nhiên lão già ta còn muốn lĩnh giáo một phen!"

Nói xong lời này, song chưởng của Doãn Bách Xuyên bỗng nhiên đẩy, "Ngũ Linh Quy Tông!"

Rầm rầm rầm!

Năm thanh linh kiếm, năm loại màu sắc khác nhau, năm loại khí tức khác biệt, trên không trung xét quan năm đạo kiếm mang kinh người, giống như năm sao băng, bắn hướng về phía Diệp Vô Thương, có thể nói là khí thế như cầu vồng!

Mọi người thấy Doãn Bách Xuyên sử xuất ra một chiêu này thì lập tức tinh thần của tất cả mọi người trở nên phấn chấn.

Năm thanh Khi khí phi kiếm này, phân biệt thuộc về kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, thông qua nguyên lý tương sinh tương khác, hợp thành một cái Ngũ Hành kiếm trận cỡ nhỏ, uy lực so với một cái linh kiếm cường đại hơn ít nhất là gần mười lần!

"Ngũ Hành kiếm trận cỡ nhỏ này chính là công pháp vô thượng của Tiêu Dao sơn trang, không nghĩ tới Doãn sư huynh đã tu luyện tới mức lô hỏa thuần thanh như thế!"

Khương trưởng lão của Tiêu Dao sơn trang nhìn thấy Doãn Bách Xuyên sử xuất ra một chiêu này thì nhịn không được mà mở miệng tán dương, đồng thời trên mặt lộ ra vẻ tự tin,

"Dựa vào một chiêu này thì coi như là cường giả cảnh giới Nhân Tiên, Doãn sư huynh cũng có khả năng giết chết!"

Mọi người nghe được điều này, tinh thần của tất cả mọi người đều trở nên phấn chấn, "Có lão Doãn ở đây chúng ta có thể không cần phải lo!"

"Trừ khi thực lực của người này biến thái giống như Diệp tiên sinh bằng không tuyệt đối không có khả năng đánh bại lão Doãn!"

"Người giống như Diệp tiên sinh thì trên đời này chắc là gần như không tồn tại, không có khả năng có người thứ hai!"

...

Mọi người thi nhau nghị luận.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc bọn họ đã nhận ra, chuyện này cũng không có đơn giản như bọn họ nghĩ.

Chỉ thấy, năm thanh Linh khí phi kiếm ở trên bầu trời kia giống như năm con rồng kiêu ngạo!

Kiếm hệ kim sắc bén, kiếm hệ mộc khó chơi, kiếm hệ thủy thì âm nhu, kiếm hệ hỏa thì to lớn, Kiếm hệ thổ thì đôn hậu...

Ngũ Linh phi kiếm ở dưới sự điều khiển của Doãn Bách Xuyên vây khốn Diệp Vô Thương vào chính giữa, trong nháy mắt phong bế tất cả đường lui của hắn, Doãn Bách Xuyên giống như đang ổn định chiếm cứ thượng phong!

"Người trẻ tuổi! Ngoan ngoãn bó tay đầu hàng, lão phu xem ở phía trên quan hệ máu mủ với môn chủ của chúng ta, có thể tha cho ngươi khỏi chết!"

Mắt thấy Ngũ Hành Kiếm trận này sẽ giảo sát Diệp Vô Thương trong Ngũ Hành đại trận, Doãn Bách Xuyên bỗng nhiên mở miệng nói.

Không nghĩ tới, Diệp Vô Thương nghe được điều này thì lập tức cười lạnh, "Lão gia hỏa! Kiếm pháp này của ngươi hoàn toàn chính xác tinh diệu! Đáng tiếc a, đối với ta mà nói thật sự quá yếu!"

Nói xong lời này, Diệp Vô Thương vậy mà không né cũng chẳng tránh, mặc cho năm thanh Linh khí phi kiếm kia đánh tới hắn.

Rồi mới, xuất hiện ra một cảnh tượng vô cùng quỷ dị!

Khanh khanh khanh!

Linh khí phi kiếm chém ở trên người Diệp Vô Thương lại giống như chém trúng thứ kim loại cứng nhất trên thế gian.

Vậy mà không làm cho nhục thể của hắn dích phải một chút tổn thương nào!

Thậm chí ngay cả để cho hắn lui lại một bước cũng không làm được!

"Cái gì!"

Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt của tất cả mọi người hoàn toàn thay đổi.

Lấy nhục thân mạnh mẽ chống lại Linh khí!

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì bọn họ thực sự khó có thể mà tin nổi.

"Điều này sao có khả năng! Chẳng lẽ...ngươi là người của Ma tộc?"

Doãn Bách Xuyên lại điều khiển năm thanh Linh khí phi kiếm, sau khi công kích Diệp Vô Thương mấy lần nữa cũng không có kết quả thì vẻ mặt đã trở nên trắng bệch.

"Ta nói rồi, kiếm pháp của ngươi không tệ, đáng tiếc, ngươi quá yếu!"

Diệp Vô Thương nói xong lời này, bỗng nhiên thân hình lắc lư một hồi.

Ngay sau đó, hắn vậy mà cầm toàn bộ năm thanh Linh khí phi kiếm kia vào trong tay!

Sau đó, hai tay Diệp Vô Thương khép lại, hung hăng chà xát một lúc, trực tiếp vò năm thanh Linh khí phi kiếm này thành một đống sắt vụn!

Mọi người thấy thế thì lập tức hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người...

P/S: Ta thích nào.....Chương 3

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.