Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 55: Không ai bì nổi!



Không ai bì nổi!

"Con mẹ nó còn đứng ngây ra đó làm gì? Cùng tiến lên! Giết chết thì ta chịu trách nhiệm!"

Lưu Tử Minh hiển nhiên cũng không nghĩ tới, một học sinh trung học vậy mà lại có thân thủ lợi hại như thế, lập tức hướng về phía mấy người khác quát lo, khuôn mặt tràn đầy vẻ dữ tợn.

Còn lại ba người lần lữa liếc nhau, sau đó không hẹn mà cùng rút ra một con dao găm ở bên hông, nhanh chóng vây quanh Diệp Trần vào giữa.

Những người khách uống rượu xung quanh, nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức dọa đế nhao nhao trốn sang một bên, bắt đầu khe khẽ bàn luận.

"Người kia ta biết, hắn gọi là Lưu Tử Minh, anh trai hắn tên là Lưu Tử Long, thế nhưng trên đường phố nổi danh là loại người hung ác, gần đây trở thành tâm phúc của Tào Tứ Gia, rất khó dây vào!"

"Xem ra đứa bé kia gặp phải xui xẻo!"

"Nhìn cảnh tượng này, thiếu niên này ít nhất phải chảy máu, thậm chí nói không chừng phải gãy tay gãy chân!"

"Ai! Trêu chọc ai không tốt, làm gì mà cứ nhất định phải đi trêu chọc tên sát tinh này!"

...

"Lên cho ta!"

Theo Lưu Tử Minh ra lệnh một tiếng, ba tên cầm dao găm trong tay, lấy phương hướng khác nhau, cùng lúc nào tới Diệp Trần.

Bạch! Bạch! Bạch!

Một người nhằm đâm về cánh tay phải của Diệp Trần, một người nhằm đâm vào đùi chân trái của Diệp Trần, một người thì đâm vào phía phai sau lưng Diệp Trần.

Rất rõ ràng, ba người này đều từng trải qua việc đánh nhau trên đường phố, nhìn như hung ác, thực sự tất cả đều tránh đi chỗ hiểm.

Tuy rằng có Lưu Tử Mình làm hậu trường, nhưng loại chuyện giết người này, bọn họ cẫn không có can đảm đi làm, dù sao đây cũng là nơi công cộng.

Diệp Trần thấy thế khóe miệng không thể không nhếch lên, đứng ở đó cũng chưa hề có hành động gì.

Đến khi con dao găm của ba người này sắp đâm trúng vào thân thể của hắn, lúc này dưới chân mới nhẹ nhàng di chuyển một bước, nhẹ nhàng thoát khỏi công kích của ba người, đồng thời ý niệm thúc giục chân nguyên, kéo ba người lao vào nhau ở một chỗ.

Cuối cùng, ba người lập tức đâm sầm vào nhau, và con dao găm trong tay họ đâm vào nhau, như thể là họ đang muốn tự giết lẫn nhau.

Toàn bộ người trong quán bar nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này, tất cả lập tức trợn tròn mắt há hốc mồm.

"A!!"

Sau một khoảnh khắc im lặng, ba người đâm nhau, đột nhiên phát ra tiếng kêu như heo đang bị cắt tiết, rồi nhanh chóng che lấy vết thương trên người, chạy vội ra ngoài quán bar.

Dễ dàng giải quyết ba người này, Diệp Trần lại từ từ đi tới trước mặt Lưu Tử Minh, vẻ mặt từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh vô cùng.

"Mày mày...mày muốn làm gì? Mày đừng tới đây! Mày có biết anh của tao là ai không? Có tin tao gọi điện cho anh trai của tao hay không, khiến ngươi không thấy được mặt trời mọc vào ngày mai!"

Lưu Tử Minh ở dưới khí thế uy hiếp của Diệp Trần, vừa nói, không tự chủ lui lại phía sau, rất nhanh lui đến bàn quầy bar, đằng sau đã không còn đường để lùi lại, Diệp Trần vẫn như cũ không nhanh cũng chẳng chậm đí tới phía hắn.

"Mẹ nó!"

Lưu Tử Minh đã không còn đường lui nữa, trực tiếp cầm một bình rượu đỏ ở trên quầy bar giơ lên, sau đó hét lớn một tiếng mạnh mé đánh tới trước người Diệp Trần, hiển nhiên có ý định đập nồi dìm thuyền liều chết đến cùng, liều mình một đòn.

Đáng tiếc, hắn quá đề cao chính mình, cũng đánd giá đối thủ của hắn quá thấp.

"Hừ!"

Diệp Trần lạnh lùng hừ một cái, trực tiếp tiện tay vung lên một cái, dễ dàng tóm được cổ tay của Lưu Tử Minh, sau đó văn vẹo, bình rượu đỏ kia mạnh mẽ đập vào trên đầu của Lưu Tử Minh, lập tức máu chảy ồ ạt, hòa lẫn vơi rượu đỏ ở trong bình rượu, chảy xuống toàn bộ cơ thể, nhìn qua vô cùng thê thảm.

Ngay sau đó, Diệp Trần lại trở tay uốn éo nhấn một cái, Lưu Tử Minh vốn đầu óc còn đang choáng váng, lại bị Diệp Trần đặt ở trên một cái ghế gần bên.

Lại ngay sau đó, Diệp Trần nhậm rãi nhấc chân, trực tiếp giẫm lên cổ của Lưu Tử Minh, làm cho hắn nằm im ổn định trên ghế không có cách nào động đậy.

"Khốn kiếp! Mày cũng dám...dám đổi với tao làm như vậy! Anh tao...anh tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua mày!"

Lưu Tử Minh liều mạng giãy dụa, đáng tiếc căn bản không thể làm ra chuyện gì.

Hắn đã lớn như vậy, cho tới bây giờ còn chưa có bị người làm nhục qua như vậy, trước mặt mọi người bị người giẫm chân lên cổ, đây quả thực còn khó chịu hơn là giết hắn.

Đúng lúc này, trong đám người xao động một lúc, đột nhiên chạy ra một đám người cao lớn mặc áo đen, dẫn đầu bởi một thanh niên khôi ngô khoảng ba mươi tuổi, tức giận nói:

"Ai dám gây sự ở trong quán bar, không muốn sống sao?"

Nghe được giọng nói này, Lưu Tử Minh lập tức mừng rỡ trong lòng, vội vàng hô to,

"Anh Mãnh! Nhanh! Nhanh cứu ta! Cứu ta!"

Hóa ra, thanh niên khôi ngô này, là Trương Mãnh, là một vị tướng thủ một dưới tay của Lưu Tử Long anh trai của Lưu Tử Minh, ngày bình thường chủ yếu phụ trách bảo an cho quán bar Lam Dạ này.

Trương Mãnh đi tới đám người trước đó, lập tức nhìn thấy được cảnh tượng Diệp Trần giẫm lên cổ Lưu Tử Minh nằm trên ghế, lông mày không thể không nhíu mày một cái,

Tuy rằng, ngày thường hắn rất không thích Lưu Tử Minh, nhưng cái tên này dù sao cũng là em trai của đàn anh hắn, nếu như ở nơi mà hắn phụ trách xảy ra chuyện, khẳng định không tiện bàn giao.

"Mẹ nó đều đứng ngây ngốc ở đó làm gì? Còn không tranh thủ thời gian cứu Minh thiếu sao!"

"Vâng vâng!"

Đám người cao lớn mặc áo đen kia, lúc này lao về phía Diệp Trần.

Tuy nhiên,

Mười giây sau,

Ầm! Ầm! Ầm!...

Bảy tám tên cao lớn mặc áo đen, toàn bộ bị Diệp Trần đánh ngã trên mặt đất, liên tục kêu rên!

Thậm chí ngay cả bọn hắn cũng không có hiểu rõ, chính mình bị đối phương đánh bại như thế nào, chỉ cảm thấy rằng khi những người có tài năng như bọn hắn tiếp cận thiếu niên kia, cả người liền bay ra ngoài.

Thấy cảnh này, mọi người nhất thời xì xào bàn tán,

"Tiểu tử này thật là lợi hại!"

"Khó trách dám khiêu chiến với Lưu Tử Minh, thật là có chút tài năng!"

"Nếu bây giờ hắn rời khỏi đây, thù không có người ngăn cản được hắn, chứ đợi Lưu Tử Long tới, hắn sẽ gặp rắc rối!"

...

Bạch Nhược Băng ở một bên, nhìn thấy Diệp Trần đại triển thần uy, sớm đã sợ tới choáng váng, nghe này nghe được tiếng nói chuyện của mọi người, rốt cuộc lấy lại tinh thần, vội vàng đi tới bên cạnh Diệp Trần, lo lắng nói:

"Diệp Trần, em cũng đã đánh người, đã giúp cô giáo huấn hắn, chung ta vẫn nên nhanh rời khỏi đây đi! Ở đây đợi một lúc nữa chỉ sợ sẽ có chuyện xảy ra!"

Diệp Trần thầm nghĩ Bạch Nhược Băng ngây thơ, khóe miêng hơi nhếch lên,

"Cô Bạch, nếu như hôm nay chúng ta cứ đi như vậy, sau này chắc chắn hắn sẽ còn tìm tới cô gây rắc rối, thậm chí còn có thể trả thù cô một cách điên cuồng! Đến lúc đó cô định làm như thế nào?"

"Ta..."

Bạch Nhược Băng lập tức không phản bác được.

Không thể không nói, Diệp Trần nói rất có lý, đối với tính cách của Lưu Tử Minh cô hiểu rõ, hôm nay Diệp Trần đánh Lưu Tử Minh, sau này Lưu Tử Minh khẳng định sẽ tính món nợ này ở trên người của cô, đến lúc đó những gì chờ đợi cô, sẽ chỉ là điên cuồng trả thù!

"Thế nhưng mà..."

Bạch Nhược Băng còn muốn nói thêm gì nữa, Diệp Trần khoát tay áo, lao thẳng về phía Trương Mãnh sớm đã sợ tới choáng váng nói:

"Ta cho ngươi năm phút, gọi lão đại của các ngươi tới đây, nói cho hắn biết, năm phút không đến, thì nhặt xác thay đệ đệ của hắn!"

Suy nghĩ của Diệp Trần rất đơn giản, chỗ dựa của Lưu Tử Minh không phải là anh trai của hắn sao? Vậy hắn chỉ cần giải quyết anh trai của Lưu Tử Minh, cam đoan sau này Lưu Tử Minh cũng không dám gây sự với Bạch Nhược Băng.

Nói xong lời này, Diệp Trần không tiếp tục để ý tới phản ứng của mọi người, ở trên quầy bar lấy xuống một cái ly rượu, tự mình rót một chén rượu, sau đó từ từ thưởng thức.

Bá khí! Phách lối! Không ai bì nổi!

Tại thời điểm này, Diệp Trần mang đến cho mọi người trong quán ba cảm giác như vậy...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.