Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 627: Đột phá Kim Đan!



Oanh!

Dưới kích thích của Thống Khổ Chi Nguyên, lý trí của Diệp Trần đã gần như bị đánh mất hoàn toàn, dường như không biết phòng ngự, lại bị một tên cao thủ trong đó đánh lén chém trúng một kiếm trên lưng.

Tuy nhiên, thực lực Diệp Trần lúc này thực sự quá mạnh, lại thêm tác dụng của Lưu Ly Kim Thân, một kiếm này cũng chỉ lưu lại một đạo vết máu ở trên người hắn, cũng không có tạo thành thương thế quá lớn.

Nhưng cho dù là như thế cũng làm cho tinh thần của tất cả đám người phải chấn động, "Hắn đã là nỏ mạnh hết đà, lợi trạng thái này không có khả năng duy trì quá lâu, mọi người thêm chút sức a!"

Vân Thiên Thu càng là nhịn không được hứng phấn hô to lên.

Tuy nhiên:

"Rống!"

Thân thể Diệp Trần trúng một kiếm lập tức phát ra một tiếng gào thét của mãnh thú, huyết quang trong hai mắt gần như muốn phun ra!

"Giết!!"

Một cỗ sát ý vô cùng mênh mông, trán ngập khí tức hủy diệt kinh người, đột nhiên từ trên người Diệp Trần phóng thích ra ngoài.

Oanh!

Tốc độ Diệp Trần vậy mà tăng vọt thêm lần nữa, công kích của cả đám người đều không lọt vào mắt, thẳng đến tên cao thủ chém trúng hắn một kiếm kia không muốn sống vọt tới!

Người kia lập tức giật nảy cả mình, lập tức nhanh chóng lùi lại.

Mà những cao thủ khác bị sát ý kinh người trên người Diệp Trần làm cho chấn kinh, trong lúc nhất thời vậy mà quên đi cứu.

Bạch!

Một đạo kiếm quang sáng chói bay xẹt qua ở trên không trung, trong nháy mắt chém hai người kia thành hai nửa!

"Tê!!"

Những người khác thấy cảnh này thì tất cả lập tức đều hít vào một ngụm khí lạnh, đồng thời cũng phản ứng lại lúc này mới bắt đầu tiếp tục thi nhau phát động công kích.

Ầm!

Lại có một tên trưởng lão của Thái Ất Môn, thừa dịp Diệp Trần chưa sẵn sàng, chém xuống một kiếm vào trên cánh tay của hắn, suýt chút nữa nguyên cả cánh tay hắn bị chặt đứt!

"Rống!"

Diệp Trần lập tức phát ra tiếng gầm lên giận dữ một lần nữa, ngược lại lại hướng về phía vị trưởng lão của Thái Ất Môn kia lao tới.

Rầm rầm rầm!

Trưởng lão Thái Ất môn kia nhanh chóng lùi lại, các cao thủ khác ở xung quanh cũng thi nhau ra tay giúp đỡ.

Diệp Trần lại mạnh mẽ chống đỡ công kích của mấy tên cường giả, đồng thời một kiếm giết chết tên trưởng lão của Thái Ất môn kia.

Ầm ầm!

Chiến đấu ở trên bầu trời rất nhanh đã tiến vào trạng thái gay cấn.

Diệp Trần đã hoàn toàn giống như điên, một khi xác định mục tiêu thì không thể không giết.

Dần dần, đám người cũng ý thức được, muốn bắt sống người thiếu niên trước mắt này gần như là không thể nào, hơn nữa chạy trốn chỉ sợ cũng không được, bọn họ chỉ có thể tử chiến đến cùng hoặc là bọn họ bị Diệp Trần giết chết, hoặc là bọn họ giết chết Diệp Trần.

Chẳng mấy chốc, sau khi những tên cường giả này cũng bắt đầu liều mạng thì vết thương trên người Diệp Trần cũng càng ngày càng nhiều, khí tức rõ ràng đang ở trên xu thế yếu đi.

Oanh!

Diệp Trần lại một kiếm giết chết một tên cường giả cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ, đến tận bây giờ hắn đã giết được gần mười tên cường giả, mà ở trên người hắn thì chằng chịt vết thương, múa tươi đã nhuộm quần áo toàn thân thành màu đỏ, giống như ác ma bò ra từ trong địa ngục!

"Ha ha ha! Hắn đã sắp không chịu nổi được nữa rồi! Mọi người tuyệt đối không nên buông lỏng a!"

Vân Thiên Thu một mực trốn ở phía sau đám người, mở miệng cao giọng hô lên lần nữa.

Trên mặt nhiều cường giả cũng thi nhau lộ ra nụ cười khoái trá, giống như thắng lợi đã nắm chắc trong tay.

"Diệp Cuồng Tiên! Tới đón một kích mạnh nhất của ta!"

"Lôi Thần Chi Nộ!"

Thượng Quan Vân Khuyết tông chủ Thiên Lôi tông bỗng nhiên bay lên cao, truyền tới một tiếng quát to.

Chỉ thấy trong tay hắn cầm một cái quyền trượng, mà ở trên quyền trượng thì đang tập trung một đoàn lôi quang kinh khủng xông thẳng lên trời!

Thượng Quan Vân Khuyết lúc này đang tắm rửa trong lôi quang, giống như Lôi Thần từ trên chín tầng trời hạ phàm, như thể muốn thôn phệ toàn bộ trời xanh.

Người này trước đó, hiển nhiên một mực bảo lưu thực lực, thẳng đến khi trông thấy thực lực của Diệp Trần bắt đầu suy yếu, lúc này mới sử xuất ra một kích mạnh nhất của chính mình.

"Chết đi!"

Ầm ầm!

Lôi quang kinh khủng đến mức làm cho người ta phải sợ hãi, giống như một con Lôi Long có thể hủy diệt vạn vật, hướng Diệp Trần ở phía dưới gào thét mà tới, tốc độ càng nhanh đến đáng sợ, vượt gấp mười lần vận tốc của âm thanh.

Bành!

Không có bất kỳ lo lắng gì, trong nháy mắt Diệp Trần bị lôi quang này đánh trúng, cả người ngay lập tức chìm ngập vào bên trong đoàn lôi quang kinh khủng kia.

"Đánh trúng! Đây chính là tuyệt kỹ mạnh nhất của Thiên Lôi tông, Lôi Thần Chi Nộ sao?"

"Tiểu tử này đã là nỏ mạnh hết đà, lại trúng một chiêu Lôi Thần Chi Nộ như vậy, coi như không chết thì cũng phải trọng thương a?"

"Hắn chết chắc!"

...

Ngũ đại tông môn, hơn ba mươi tên cường giả cảnh giới Nguyên Anh ở xung quanh đã chết gần một phần ba, những người còn lại này đều nghiến răng nghiến lợi đối với Diệp Trần, hận không thể nghiền xương hắn thành tro.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc, đám người lại khiếp sợ khi thấy cảnh tượng không thể tin nổi!

Chỉ thấy đoàn lôi quang đầy khí tức hủy diệt kia vậy mà nhanh chóng tiêu tán!

Cuối cùng vậy mà hoàn toàn chui vào trong thân thể của Diệp Trần biến mất không thấy đâu nữa.

"Cái gì!"

Cả một đám người nhìn thấy cảnh này mà cảm thấy choáng váng, bọn họ làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Trần chẳng những không có bị làm sao lại còn nuốt chửng hoàn toàn cỗ năng lượng kinh khủng kia vào trong cơ thể của mình!

"Không! Điều này làm sao có thể? năng lượng cuống bạo như thế lại bị hắn hấp thu? Hắn dùng yêu thuật gì!"

Tất cả mọi người đều bị sốc và sợ hãi, mặt mũi mọi người đầy vẻ khó có thể tin nổi.

Cảnh tượng tiếp theo lại càng khiến cho đám người kinh ngạc nói không nên lời.

Bởi vì bọn hắn phát hiện, khí tức của Diệp Trần trước đó đã bắt đầu suy yếu đi nhanh chóng, chẳng những bắt đầu dần dần khôi phục lại vậy mà tăng vọt lên một lần nữa!

"Không đúng! Hắn đây là muốn đột phá!"

"Điều này sao có thể? Hắn rõ ràng đã trúng Thống Khổ Chi Nguyên, thế mà còn có thể tự hành đột phá?"

"Nhanh! Ngăn cản hắn! Tuyệt đối không thể để cho hắn hoàn thành đột phá!"

...

Nhiều cường giả lập tức đã bắt đầu luống cuống.

Bọn họ lại làm sao biết được rằng, Diệp Trần trước đó tuy rằng gần như đã đánh mất lý trí, thế nhưng ở vào thời khắc sống chết cuối cùng, rốt cuộc khôi phục lại mấy phần ý thức, lập tức liên tiếp nuốt vào hai quả Phù Dao tiên quả, chế trụ Thống Khổ Chi Nguyên.

Đồng thời vận chuyển Thôn Thiên thần công thôn phệ đoàn lôi quang cuồng bạo kia vào trong cơ thể, lại thêm tác dụng của Thôn Thiên đỉnh, Diệp Trần thừa thế xông lên, vọt thẳng xông phá bích chướng tu vi, vậy mà phá rồi lại lập, một lần hành động bước vào cảnh giới Kim Đan!

Ngay cả Chúc Minh Phi thấy cảnh này đồng dạng hai mắt trừng lên một cái, "Hắn vậy mà...trong lúc chiến đấu cưỡng ép đột phá! Hắn đây là không muốn sống nữa sao?"

Lúc này, Vân Thiên Thu một mực trốn ở đằng sau đám người, lúc này đã lao tới sau lưng Diệp Trần, nhân cơ hội hắn vừa mới đột phá, chuẩn bị phát động một kích trí mạng đối với hắn.

"Không ổn! Ta nhất định phải giúp hắn một chút!"

Chúc Minh Phi hiểu rõ, một khi Diệp Trần xảy ra chuyện, ba người bọn họ cũng khó thoát khỏi cái chết, lập tức không kịp nghĩ nhiều, dưới chân bỗng nhiên giẫm một cái trực tiếp phá không mà lên, sau đó song chưởng bỗng nhiên đẩy ra:

"Hỏa Thần Long!"

Oanh!

Một chiêu Hỏa Thần Long có khí thế hào hùng, trực tiếp ngăn cản đường đi của Vân Thiên Thu.

"Muốn chết!"

Kế hoạch của Vân Thiên Thu bị Chúc Minh Phi phá hỏng, lập tức tức giận đến phát điên lên, lập tức hung hăng vỗ ra ngoài một chưởng.

Ầm ầm!

Chúc Minh Phi tuy rằng là thiên tài bất thế của Bồng Lai Tiên giới, thế nhưng thực lực cũng chỉ ngang với Vân Thiên Thanh, thậm chí còn kém hơn một chút mang ra so với Vân Thiên Thu thì tự nhiên kém xa tít mù tắp.

Hỏa Thần Long trong nháy mắt vỡ vụn, mà cả người của Chúc Minh Phi cũng bị một chưởng này của đối phương trực tiếp đánh bay ra ngoài, nặng nề ngã ngừa vào trên mặt đất, điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi!

Tuy nhiên được Chúc Minh Phi ngăn trở một lát như vậy, Diệp Trần cuối cùng cũng mới từ trong trạng thái đột phá vô thức mà tỉnh táo lại.

Đôi mắt bỗng nhiên mở ra, huyết sắc điên cuồng trước đó đã tiêu tán hơn phân nửa, tuy nhiên rất nhanh lại được một cỗ hàn ý nồng đậm thay thế:

"Cũng nên kết thúc!"

Diệp Trần nhìn đám người ở xung quanh một vòng, chậm rãi mở miệng, giọng nói lạnh lung lạnh thấu xương.

P/S: Ta thích nào....chương 3

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.