Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 668: Vậy thì chiến đi!



Dưới chân đỉnh núi Hoa Sơn, "Diệp soái! Tất cả đội quân tinh nhuệ đã đóng quân ở ngoài trăm trặm, Thần Long vệ cũng được điều động toàn bộ, chỉ chờ ngài ra lệnh một tiếng!"

Nói chuyện, là một ông lão dáng người thẳng tắp, bỗng nhiên chính là Dịch Sơn Hà mà Diệp Trần đã lâu không gặp.

Sau lưng Dịch Sơn Hà, toàn bộ các đại cao thủ của Thần Long vệ cũng đã đếb đông đủ.

Diệp Trần liếc mắt nhìn mọi người, nhẹ gật đầu, "Trước khi động thủ phải đảm bảo an toàn cho du khách trên núi, các ngươi nhanh chóng đi tìm, cố gắng đưa người vô tội rời khỏi nơi đây!"

"Rõ!"

Diệp Trần ra lệnh một tiếng, người của Thần Long vệ thi nhau bắt tay vào hành động, bắt đầu đi tìm du khách trên núi.

Tuy nhiên, nửa giờ sau, tất cả mọi người đều có vẻ mặt ngưng trọng mà trở về, "Diệp soái, tất cả du khách trên núi đều không tìm thấy!"

Diệp Trần nghe được tin tức này thì lập tức khẽ chau mày, "Ta vốn cho là, những người này ở trong thần giới, tự giữ thân phận, chắc có lẽ không ra tay đối với phàm nhân thế tục, xem ra là suy nghĩ nhiều rồi, bọn họ là muốn dùng những người này đến để bức bách ta tiến vào trong đại trận!"

Hai mắt Dịch Sơn Hà trừng một cái, "Diệp soái, ngài cũng không thể đặt mình vào tình thế nguy hiểm, cùng lắm thì chúng ta chỉ vây không công, cuối cùng lấy vũ khí hạt nhân ra chấn nhiếp, ta còn không tin không dọa được bọn họ đi!"

Diệp Trần hít sâu một hơi, chậm rãi lắc đầu nói:

"Lão Dịch, ông quá coi thường những cao thủ Thần giới này! Vũ khí hạt nhân đối với bọn hắn căn bản không tạo thành uy hiếp quá lớn, nếu như ta không xuất hiện, bọn họ chắc chắn sẽ giết chết những con tin này, sau đó thong dong rời đi, quân đội căn bản không thể ngăn cản!"

"Cái gì!"

Nghe được lời này của Diệp Trần, đám người Dịch Sơn Hà ngay lập tức thi nhau thay đổi sắc mặt.

Nếu như thật sự là như thế, những người này đối với Hoa Hạ quốc mà nói, sẽ là một lần nguy cơ to lớn từ trước tới nay chưa từng có!

"Thế nhưng là, đã biết rõ đây là cạm bẫy thì ngài sao có thể..."

Dịch Sơn Hà còn muốn khuyên thì Diệp Trần khoát tay áo nói:

"Ta nếu đã là Nguyên soái của một nước, tự nhiên phải có trách nhiệm bảo vệ nơi này! Huống chi, chỉ bằng chút mánh khóe đó của bọn họ cũng chưa chắc giết được ta!"

Nói xong lời này, Diệp Trần ngược lại liếc mắt nhìn về phía mấy người Tiêu Nhược Hi ở bên cạnh, "Các ngươi bảo vệ tốt bạn bè của ta, ta đi chiếu cố bọn họ!"

Sưu!

Cùng lúc với lời này rơi xuống, mọi người còn chưa kịp phản ứng thì thân ảnh Diệp Trần đã biến mất ngay tại chỗ không thấy đâu nữa.

...

Mà ở một bên khác, trên đỉnh núi Hoa Sơn, "Đại Lệ Ti, ngươi đã nói muốn báo thù cho ta, các ngươi không đi bắt Diệp Trần lại đi bắt chúng ta tới làm cái gì?"

Toàn bộ du khách trên Hoa Sơn đều đã bị người của Thần giới bắt được toàn bộ, mà Đào Uyển Thanh kia tự nhiên cũng ở trong đó, lúc này đã hoàn toàn choáng váng.

"Ha ha ha~"

Đại Lệ Ti mỹ nữ người da trắng với vẻ đẹp quyến rũ ngay lập tức cười khúc khích một trận, sau đó nói với giọng nói lộ ra vẻ lạnh như băng nói:

"Cô gái xinh đẹp nhỏ bé, cô còn không biết xấu hổ đến chất vấ ta? Chuyện mà ta để cho cô làm, cô nhưng đã làm được sao? Thậm chí ta cũng hoài nghi có phải người tiết lộ bí mật này với tiểu tử kia hay không, bằng không hắn làm sao lại phát giác được cạm bẫy mà chúng ta đã dày công trù tính?"

"Không! Ta không có! Ta hận không thể phanh thây xé xác hắn ra, làm sao có thể đi giúp hắn chứ?

Đào Uyển Thanh lập tức phủ nhận.

Hai mắt Đại Lệ Ti đảo một cái cười khanh khách nói:

"Được, bản tọa tạm thời tin tương những gì ngươi nói là thật, vậy ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa!"

Đào Uyển Thanh nhướng mày, "Ngươi lại muốn để cho ta làm cái gì?"

Đại Lệ Ti cười nói:

"Rất đơn giản, ta muốn để ngươi đi tìm tiểu tử họ Diệp, mang lời của ta truyền đi qua, trong vòng nửa giờ, nếu như hắn không đến, chúng ta sẽ giết sạch tất cả mọi người ở nơi này!"

"Cái gì!"

Mấy trăm tên du khách, tất cả lập tức đều thi nhau thay đổi sắc mặt, "Các ngươi dựa vào cái gì mà làm như thế?"

"Các ngươi đây là phạm pháp!"

"Ta không tin các ngươi có thể giết tất cả chúng ta!"

...

Trong đám người sôi sùng sục, một số người đã bắt đầu ngo ngoe muốn động, chuẩn bị phản kháng chạy trốn.

"Tất cả đều ngậm miệng cho ta!"

Đại Lệ Ti khẽ kêu một tiếng, đồng thời thuận tay vỗ ra một chưởng:

Bành!

Một tảng đá lớn cao tới gần hai mét ở phía xa, bị Đại Lệ Ti nhẹ nhàng vỗ ra một chưởng, trong nháy mắt nổ tung nát bấy.

"Tê ~~~ "

Phần lớn mọi người đều là người bình thường, cho dù bây giờ thế giới đã tiến vào thời đại tu luyện võ đạo, thế nhưng bọn họ chưa từng gặp qua thủ đoạn cường hãn như thế, lập tức tất cả đều thi nhau hít sâu một hơi, dọa đến lùi lại liên tục, không còn dám nói thêm lời nào nữa.

Thấy mọi người đã được chấn nhiếp, Đại Lê Ti lúc này mới khôi phục lại dáng vẻ quyến rũ, đưa tay nắm lấy cái cằm của Đào Uyển Thanh, cười khanh khách nói:

"Cô gái xinh đẹp nhỏ bé, nếu như ngươi còn muốn báo thù cho tình nhân của ngươi mà nói thì ngoan ngoãn dựa theo những gì ta nói mà đi làm, mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, chỉ cần ngươi có thể dẫn dụ hắn tới nơi này, bản tọa tha tính mạng của ngươi cùng với những con kiến hôi này, như thế nào?"

Sắc mặt Đào Uyển Thanh lập tức càng trở nên khó coi, cô ta lại không ngốc, Diệp Trần đã biết được âm mưu của cô ta, há lại sẽ đến đây chịu chết, lúc này mình lại đi tìm hắn, chỉ sợ sẽ bị một chưởng của đối phương vỗ chết!

Tuy nhiên, đối mặt với sự uy hiếp của Đại Lệ Ti, Đào Uyển Thanh căn bản không có sự lựa chọn nào khác.

Ngay vào lúc cô ta chuẩn bị miễn cưỡng đáp ứng, bỗng nhiên một giọng nói lạnh lùng đột nhiên từ trên chín tầng trời vang lên, "Không cần phải phiền phức như vậy, ta đến rồi!"

Bạch! Bạch! Bạch!

Các cao thủ của Thần giới nghe được giọng nói này thì tất cả đều thi nhau chấn động, tất cả mọi người đều theo hướng nơi phát ra âm thanh nhìn lại, chỉ thấy, trên trời cao kia, một đạo thân ảnh thon gầy ở trong bầu trời tuyết rơi, chậm rãi đạp không mà tới!

"Diệp Trần!"

Các sinh viên khoa Công nghệ sinh học thi nhau kinh hô lên.

Đôi mắt đẹp của Đào Uyển Thanh càng là trợn lên thật lớn, quả thực không thể tin vào được cảnh tượng đang diễn ra ở trước mắt.

Cô ta vốn cho rằng, Diệp Trần nếu như đã biết được âm mưu của mình thì chắc chắn sẽ không đi đến đây chịu chết, không nghĩ tới hắn vậy mà đến rồi!

"Chẳng lẽ hắn là tới cứu chúng ta?"

Đào Uyển Thanh nhìn qua thân ảnh ở trên không trung kia, tâm tình lập tức đủ các vị, trong lòng sinh ra một loại cảm giác không nói được.

"Ha ha ha ha!"

Thần Vương của Thần giới hơi sửng sốt một chút, sau đó thì cười ha ha, "Thật tốt! Diệp Cuồng Tiên, xem ra truyền ngôn không giả, ngươi ngược lại là người trọng tình trọng nghĩa!"

Diệp Trần cố ý cười lạnh, "Ngươi suy nghĩ nhiều! Một bầy kiến hôi chết sống, Diệp Cuồng Tiên ta há lại sẽ quan tâm? Ngươi thân là Thần giới chi chủ, dùng tính mạng của một bầy kiến hôi đến huy hiếp ta, khó tránh khỏi có chút không coi ra gì!"

"Ừm?"

Thần Vương nghe được điều này thì lập tức nhướng mày, sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ giật dữ, tuy nhiên rất nhanh lại cười ha ha một tiếng, "Rất tốt! Được ngươi cái Diệp Cuồng Tiên! Ngươi cố ý nói như vậy, thật ra thì đúng là chứng minh ngươi quan tâm tới sự sống chết của những người này, tuy nhiên bản Thần Vương cũng không phải loại tiểu nhân bỉ ổi, ngươi bây giờ đã hiện thân, vậy ta liền thả bọn họ!"

Thần Vương ra lệnh một tiếng, mấy trăm tên du khách kia lập tức thi nhau hướng phía dưới núi chạy như điên.

Duy chỉ có Đào Uyển Thanh vẫn còn đang đứng im tại chỗ, cắn môi, mặt mũi đầy vẻ xấu hổ.

Cô ta trợ giúp người ngoài, trù tính ám toán Diệp Trần, lại không nghĩ rằng cuối cùng chính mình lại được Diệp Trần cứu!

"Còn chưa cút! Ở lại nơi này là muốn tìm cái chết sao?"

Diệp Trần nhàn nhạt liếc qua Đào Uyển Thanh, lạnh lùng mở miện nói.

Đào Uyển Thanh lập tức càng cảm thấy xấu hổ, cuối cùng cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Sau khi đợi mọi người rời đi toàn bộ, Diệp Trần cũng âm thầm thở dài một hơi, ngược lại nhìn về phía mấy tên cường giả Thần giới ở trước mắt, khí thế trên người bắt đầu từ từ kéo lên, "Các ngươi đã muốn chiến vậy thì chiến đi!"

P/S: Ta thích nào....chương 3

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.