Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 89: Cút, hoặc là chết!



"Ngươi còn chưa xứng biết danh hào của ta!"

Sắc mặt Diệp Trần vẫn vô cùng bình tĩnh như trước,

"Người ta muốn giết, ngươi cứu không được, nhanh chóng cút đi, bằng không ngay cả ngươi ta cũng giết!"

Ông lão mặc áo đen này, theo như người khác nghĩ thì rất thần bí khó lương, nhưng đối với Diệp Trần mà nói, liếc mắt là có thể khám phá ra lai lịch của hắn.

Người này và Cổ Thuần Dương, Tang Mộc đạo nhân như nhau, cũng là người tu đạo, thậm chí tu vi chân nguyên còn ở trên Diệp Trần, cảnh giới ước chừng là Luyện Khí tầng bảy, chỉ có điều người tu đạo ở trên trái đất đều quá yếu, cho dù là Luyện Khí đỉnh phong, thậm chí cả người tu đạo có cảnh giới Trúc Cơ, Diệp Trần cũng có lòng tin chiến thắng.

Lão giả áo đen nghe được lời này của Diệp Trần, lập tức tức giận đến không chịu được, lần nữa phát ra một tiếng người gian bén nhọn khó nghe,

"Tiểu tử, ngươi quả nhiên đủ cuồng! Quý U Hồn ta tung hoàng ở Tây Tạng hơn mười năm, cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp người dám nói với ta như vậy!"

"Quý U Hồn!"

Cổ Thuần Dương và Tang Mộc đạo trưởng, nghe được lão giả áo đen tự báo ra danh hào của mình, sắc mặt lập tức thay đổi lớn, không thể không thất thanh nói:

"Quý U Hồn Đại hộ pháp của Quỷ Linh tông!"

"Khặc khặc!"

Quý U Hồn lập tức cười tà tà một tiếng,

"Xem ra vẫn còn có người biết tới danh hào của lão phu a! Ta còn tưởng rằng bế quan vài năm, trên giang hồ đã không còn có ai nhớ rõ tên tuổi của lão phu nữa chứ!"

Quý U Hồn trong lúc đang nói chuyện đồng thời lật bàn tay một cái, thế mà lấy ra một lá cờ nhỏ màu đen!

"Ông ~ "

Lá cờ nhỏ màu đen kia sau khi được Quý U Hồn rót chân nguyên vào, sau đó bay lên phía trên đỉnh đầu của hắn, phát ra một luồng ánh sáng màu xanh lam rất quỷ dị!

"Hưu ~ hưu ~ hưu ~ "

Cùng lúc đó từng tiếng kêu thảm thiết, phát ra từ trong lá cờ nhỏ màu đen này.

Sau đó, từ bên trong cái cờ nhỏ đó, vậy mà từng đoàn từng đoàn quỷ ảnh màu đen bay ra!

Những quỷ ảnh kia, gầm thét, kêu thảm, gào thét, trong nháy mắt đã xuất hiện đầy ở xung quanh trong phạm vi vài trăm mét!

Mọi người chỉ cảm thấu không khí xung quanh trong nháy mắt trở nên u ám vô cùng, với cả ở trên không có u hồn bay tới bay lui, như là rơi vào trong địa ngục, vẻ mặt của mọi người biến đổi nhanh chóng,

"Đây là vật gì?"

"Chẳng lẽ là quỷ?"

"Thật là khủng khiếp!"

"Pháp khí kia, chắc là....Chiêu Hồn Phiên trong truyền thuyết!"

Tang Mộc đạo trưởng thân thanh nói lần nữa.

"Kiệt kiệt kiệt! Không sai không sai! Thế mà ngay cả pháp bảo của lão phu cũng nhận ra được! Đã biết thủ đoạn của lão phu, còn không quỳ xuống cầu xin tha thứ, chẳng lẽ muốn trở thành tế phẩm cho những con ác quỷ này của ta hay sao? Khặc khặc!"

Quý U Hồn kia lúc này, ở dưới tác dụng của Chiêu Hồn Phiên, thân thể thế mà chậm rãi bay lên, lơ lửng ở trên không trung, giống như Diêm La phán quan trong địa ngục có thể điều khiển được quỷ hồn.

"Truyền thuyết về Chiêu Hồn Phiên này, có thể khống chế ác quỷ, nuốt hồn phách của con người, chính là vật tà ác nhất trong thiên hạ! Mọi người cẩn thận, ngàn vạn không thể để cho ta vật này gần với người của mình!"

Cổ Thuần Dương mở miệng nhắc nhở.

Mọi người nghe được điều này, toàn thân lập tức rùng mình một cái.

Cổ Thuần Dương nói xong lời này, ngược lại lại nhìn về phía Diệp Trần ở một bên, thấp giọng nói:

"Diệp sư, Quý U Hồn này tinh thông thuận khống chế quỷ, chính là kẻ hung ác nổi danh trong những người tu đạo, nghe nói ngay cả tông sư Hóa Kính, chết ở trong tay hắn không chỉ một..."

Tang Mộc đạo nhân nói theo:

"Đúng vậy! Diệp...Diệp tông sư, một khi khai chiến chỉ sợ phải lưỡng bại câu thương, nếu không...hay là giảng hòa đi a?"

Không nghĩ tới, Diệp Trần cười lạnh,

"Chẳng qua chỉ là một số bàng môn tà đạo bất nhập lưu mà thôi, trong chớp mắt ta có thể phá đi!"

Quý U Hồn ở trên không trung, nghe được điều này, lập tức nặng nề hừ lạnh một tiếng,

"khẩu khí thật lớn, ta ngược lại phải nhìn xem, ngươi phá giả Vạn Quỷ trận cảu ta như thế nào!"

"Đi!"

"Hưu!" "Hưu!" "Hưu!"

Từng đoàn từng đoàn bóng đen, theo đó từng đạo từng đạo tiếng kêu thê thảm vang lên, đánh về hướng mọi người, lúc bổ nhào về trước mặt, rõ ràng từng cái đầu người hư ảnh há ra miệng to như chậu máu!

"Mọi người cẩn thận! Đây đều là quỷ nô sau khi trải qua Chiêu Hồn Phiên luyện hóa, tuyệt đối không nên để bọn chúng nhập vào cơ thể, nếu không sẽ đánh mất tâm chí!"

Cổ Thuần Dương hét lớn một tiếng, nhắc nhở với mọi người, đồng thời không quên lấy ra pháp khí ngọc bội ở bên hông mình, bắt đầu ra sức ngăn cản.

Tang Mộc đạo nhân thì lấy ra từng cái phù lục màu vàng, liên tiếp ném vào những con quỷ nô kia.

Mà Quách Bình Xương cũng thúc giục nội kính, vung vẩy nắm đấm không ngừng, để những con quỷ nô kia không có cách nào tới gần.

Duy chỉ có Diệp Trần đứng ở nơi đó, không nhúc nhích chút nào, nhưng là cho dù những con quỷ nô kia tiến công như thế nào, chỉ cần tới gần bên canh hắn trong phạm vi một mét sẽ tự động bị bắn bay.

"A!"

A Hổ kia sơ ý một chút, đột nhiên bị một con quỷ nô nhập vào cơ thể, lập tức hét thảm một tiếng, sau đó hắt trở nên đỏ bừng bừng, vậy mà tự mình bóp lấy cổ mình, nằm trên mặt đất liều mạng giằng co, giống như là bị lên cơn động kinh.

"A Hổ!"

Quách Bình Xương hét lớn một tiếng, muốn đi cứu đồ đệ của mình, nhưng lại bị bảy tám con quỷ nô cuấn lấy, căn bản không có cách nào phân thân.

"Diệp tông sư! Cầu ngài...cầu ngài nhanh cứu đồ nhi của ta!"

Rơi vào đường cùng, Quách Bình Xuyên đành phải hướng người có thực lực mạnh nhất trong bọn họ mà lúc này đang thoải mái nhất cầu cứu rồi.

Nếu dựa theo tính tình lúc đầu của Diệp Trần, a Hổ này ba phen mấy bận khiêu khích hắn, không có một chưởng vỗ chết, cũng đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, há lại sẽ đi cứu hắn?

Tuy nhiên suy nghĩ kỹ một chút, sư đồ Quách Bình Xương này, dù sao bây giờ cũng đang ở trong một trận doanh với hắn, nếu như thấy chết không cứu, chung quy có hơi không còn gì để nói.

Vừa nghĩ tới đây, Diệp Trần tiện tay hướng a Hổ còn đang giãy dụa trên mặt đất, cong ngón tay búng ra,

Sưu!

Một tia ngọn lửa màu đỏ thắm, trực tiếp được đánh vào trong thân thể của hắn.

Tam Muội chân hỏa!

Chính là khắc tinh cảu tất cả tà vật!

"Hưu!!"

Quỷ nô nhập vào trong người a Hổ, lập tức phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, sau đó vị Tam Muội chân hỏa kia, đốt cháy không còn dấu vết.

Làm xong tất cả, Diệp Trần lại từ từ tiến lên hai bước, ngẩng lên bầu trời nhìn Quý U Hồn còn đang điều khiển Chiêu Hồn Phiên, lạnh giọng nói:

"Đại hộ pháp đúng không? Ta cho ngươi thêm một cơ hôi cuối cùng, cút! hay là chết!"

Quý U Hồn nhìn thấy quỷ nô của chính mình, thế mà ngay cả hộ thân cương khí của Diệp Trần cũng không thể công phá, cũng vừa sợ lại ngạc nhiên.

Thế nhưng, hắn dù sao cũng là Đại hộ pháp địa vị gần với tông chủ Quỷ Linh tông nhất, không nói đến, Vũ công tử kia là đồ đệ của tông chủ, hắn không thể không để ý tới, nếu để cho người ngoài biết, mình bị một lời của một tên thiếu niên đuổi mà sợ chạy, sau này còn ngẩng mặt làm người như thế nào?

Nghĩ tới đây, trong lòng Quý U Hồn xoau chuyển,

"Tiểu tử khá lắm! Ta thừa nhận, ta chính xác là đã coi thường ngươi! Tiếp theo, ta sẽ để cho ngươi mở mang kiến thức một chút một kích mạnh nhất của ta đi!"

Trong lúc nói chuyện, hai tay của Quỷ U Hồn cũng đồng thời kết ấn thật nhanh, sau đó đột nhiên hướng về phía trên lá cờ Chiêu Hồn Phiên, phun ra một ngụm máu!

"Dựa vào máu của ta, tế thần thông của ta!"

Oanh!

Quý U Hồn rõ ràng là đang thi triển bí pháp nào đó, sau khi ở trên là cờ Chiêu Hồn Phiên thôn phệ máu của hắn, vậy mà đột nhiên biến lớn hơn mấy lần, quỷ khí ở trên Chiêu Hồn Phiên cũng theo đó mà tăng vọt!

"Hưu!!!"

Cùng lúc đó, những con quỷ nô kia ở xung quanh trên không trung, cũng cùng ngửa đầu gào thét một tiếng, thế mà cũng thay đổi thành màu đỏ như máu, thân hình cũng theo đó mà to lên hơn hai lần!

"Vạn quỷ thôn phệ!"

"Đi!"

Sau khi Quý U Hồn quát to một tiếng, những con quỷ nô mạnh lên mấy lần này, giống như điên, điên cuồng lao về phía Diệp Trần!

P/S: Ta thích nào....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.