Trúc Mã Là Ông Xã Tương Lai

Chương 3: Mặt Dày Đi Tỏ Tình




Ứng Dĩ Mạn thấy Tiếu Sam không nói gì nữa liền đứng dậy

" Đi lên phòng tắm rửa đi, mẹ đi nấu chút đồ ăn, chốc nữa con đem đồ ăn qua cho ba mẹ Hàn "

Tiếu Sam vẫn đang đau khổ ngây ngốc vâng dạ một tiếng, sau đó đau khổ lê lết lên phòng.

Tắm xong là cả người thoải mái hẳn, Tiếu Sam phụng lệnh mama đại nhân đem đồ ăn tối qua cho ba mẹ Hàn.

Cô bước vào căn nhà to lớn, chân không chạm lên sàn nhà bằng đá lạnh lẽo, Tiếu Sam khẽ gọi

" Mẹ Hàn! Con mang đồ ăn tối qua "

Nói về chuyện gọi bằng ba mẹ này, kỳ thực đúng ra Tiếu Sam nên gọi bọn họ là chú dì, nhưng lúc cô sinh ra, càng ngày càng vô cùng đáng yêu, Lạc Giản Khê liền đề nghị kết thông gia, ông bà Tiếu suy nghĩ một chút, thằng nhóc nhà họ Hàn từ nhỏ đã thông minh đẹp trai, mà hai nhà lại thân thiết với nhau, sau này có gả Tiếu Sam đi cũng ngay bên cạnh nhà, không sợ con gái bảo bối phải chia xa, liền hào hứng đồng ý. Chính vì thế mà, lúc Tiếu Sam tập nói, bốn người bọn họ một mực bắt cô gọi ông bà Hàn là ba mẹ, cô thì ngây ngô, không biết gì cả, đáng yêu gọi theo, gọi thành thói quen, sửa cũng không được, cũng chẳng để ý, càng suy nghĩ có thêm một ba mẹ thương yêu mình hơn mà thích thú.

Cho nên nói trắng ra, Tiếu Sam chính là con dâu nuôi từ bé của nhà họ Hàn.

Lạc Giản Khê từ trong chạy ra, đón lấy thức ăn trong tay cô, kéo cô ngồi xuống sopha trong phòng khách cười nói

" Cám ơn con nhé! Tiểu Sam, sáng nay đi học có thấy Tiểu Thần không? Con với nó có học chung lớp không? Có chung bàn không? "

Khóe miệng Tiếu Sam giật giật, mẹ Hàn vẫn không thay đổi chút nào

" Mẹ Hàn, sáng nay con có thấy Hàn Mặc Thần, kỳ thực, con cũng không nhận ra là cậu ấy, với cả cậu ấy cũng... không học chung lớp với con ạ "

Lạc Giản Khê hơi sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ, ngay cả cách xưng hô cũng đổi rồi, ngày trước con bé thích Tiểu Thần như vậy, bây giờ nói chuyện khách khí như thế...

Không được! bà không thể để con dâu tương lai và con trai bất hòa được!

Lạc Giản Khê nắm tay Tiếu Sam, ôn nhu mở miệng

" Tiểu Sam, chúng ta mới trở về, tối mai mẹ Hàn muốn tổ chức một bữa tiệc chúc mừng, con về nhắc lại với ba mẹ con nhé "

" Vâng ạ! ". Tiếu Sam ngoan ngoãn gật đầu, sau đó trở về nhà ăn tối.

Lăn lộn trên giường, bên tai vang lại câu nói của baba đại nhân

" Tiểu Thần bảo sáng mai đợi thằng bé đi học chung đấy! "

Đợi.... đợi Hàn Mặc Thần đi học chung sao?!!

Phi phi phi!!

Mặt mũi đâu mà đợi chứ!

Năm đó, trước ngày sinh nhật cô, cô mặt dày đi tỏ tình với hắn, hắn chẳng nói câu nào chỉ cười cười xoa đầu cô.

Cô còn không hiểu hắn cười cái gì nữa. Chỉ là thấy hắn cười, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm vì hắn không từ chối.

Vậy mà ngày hôm sau, đúng vào ngày sinh nhật cô, hắn lại rời đi, chín năm trời không một lần liên lạc.

Nhớ lại ngày hôm đó, cô đã khóc nháo lật trời lật đất lên, ngày sinh nhật năm bảy tuổi đó, tệ hại, không vui vẻ.

Giờ hắn quay về, cô lúng túng, chín năm, cô không hận, cô không giận, cũng chẳng còn buồn nữa, chỉ là không biết nên đối mặt thế nào?

Chín năm, cũng không phải thời gian ngắn, đoạn kí ức bảy năm đó đã sớm được cô đè xuống, chỉ sợ mỗi lần nhớ đến, không kìm được mà buồn bã....

***

Sáng sớm, một Tiếu Sam phá lệ dậy sớm chuồn đi học rất rất sớm, mama đại nhân hỏi, cô liền lấy lí do trực nhật đáp lại.

Đúng giờ, Hàn Mặc Thần chậm rãi dắt xe đạp màu đen vô cùng ngầu qua cửa nhà Tiếu Sam liền nghe được Tiếu Sam đã đến trường, hình như trực nhật.

Hàn Mặc Thần chỉ nhướn mày một cái, sau đó lễ phép chào mẹ Tiếu rồi rời đi.

Lúc hắn tới trường đã đúng giờ vào lớp, đi ngang qua lớp B, Hàn Mặc Thần chỉ nhẹ nhàng lướt mắt tới bàn cuối rồi đảo mắt đi thẳng vào lớp A.

Bạn học Tiếu Sam đang ngồi giải đề anh chợt lạnh sống lưng một đợt, quay mặt ra liền bắt gặp ngay ánh mắt kia của hắn, chột dạ gục mặt xuống.

Tô Tô đi học trễ vội vàng lao tới ngay bên cạnh Tiếu Sam, khuôn mặt kinh hãi, hai tay lắc mạnh Tiếu Sam

" Này này, soái...soái ca... chính là... là... Hàn Mặc Thần!! "

Bạn học Tiếu Sam thê lương gật đầu. Tớ đã biết rồi 5555 T.T

Tô Tô sửng sốt, cẩn thận hỏi

" Thế... "

" Thôi cậu đừng nhắc tới, tớ đang rất buồn phiền "

" Buồn phiền gì chứ? Soái ca mà cậu thích chính là thanh mai trúc mã của cậu đó! "

" Haha, cậu bảo tớ phải đối mặt với cậu ấy thế nào đây? Tớ còn chưa quên chuyện tỏ tình chín năm trước đâu. Ôi... cái đầu ngu ngốc này, sao lại tỏ tình cơ chứ? Cậu ta còn trở về làm cái gì? Sao không đi luôn đi?.... "

Tô Tô giật giật khóe miệng nhìn Tiếu Sam ngốc nghếch ôm đầu đập bàn.