Trung Khuyển Nam Thần

Chương 20-2: Ôm sau lưng (2)



Edit: Tô Huyền Ann

Đối với chuyện của Tần Uyên, Bạch Hiểu Y cũng không hỏi nhiều, hai người liền im lặng một đường đi tới nhà họ Tần. Nhà Tần Uyên đường Nhạc An, đường Nhạc An có tiếng là khu nhà giàu ở thành phố Sông Hoài, người có thể ở bên trong, không giàu sang thì cũng cao quý.

Tổ tiên và bố Tần Uyên đều đảm nhiệm chức vụ trong quân đội, hơn nữa nghe nói ông nội anh còn từng lập chiến công. Thật ra bố Tần Uyên vốn hy vọng Tần Uyên vào quân đội, nhưng từ nhỏ anh đã không có hứng thú tham gia quân ngũ, nhiều lần khuyên bảo không có kết quả nên đành tùy theo anh.

Lúc xe tới cửa nhà Tần Uyên, Tần Hoài Mặc bố Tần Uyên đã chờ ở cửa. Tần Hoài Mặc là cấp bậc Thiếu tướng, ở trong quân đội ông là một thủ trưởng nghiêm túc thật lòng, nhưng ra khỏi quân đội lại là một người hòa nhã dễ gần, hơn nữa xưa nay ông không tự cao tự đại với ai. Đời trước Bạch Hiểu Y rất kính trọng ông, nhưng Tần Uyên và Tần Hoài Mặc lại không hợp nhau, bởi vì Tần Hoài Mặc đối với ai cũng đều hòa nhã dễ gần, còn chỉ có một biểu cảm đối với Tần Uyên (cái phần này không hiểu đang nói nam chính hay bố nam chính nữa), mà Tần Uyên từ nhỏ cũng không quá thân cận với bố.

Khương Chấn Hải chờ mọi người xuống xe hết rồi mới xuống, Tần Hoài Mặc đã nhiệt tình tiến lên đón, nói: “Ai da lão Khương, đã lâu không thấy ông, hồi tết gọi điện mời ông tới nhà tôi uống rượu cũng không được.”

Khương Chấn Hải và Tần Hoài Mặc đã là người quen cũ, cũng không khách khí, “Chẳng qua năm nay bận bịu quá mà!”

Bạch Hiểu Y và Tần Uyên cùng xuống xe, cô vội vàng đi tới hỏi thăm Tần Hoài Mặc, Tần Hoài Mặc thấy cô cũng cười ha ha đáp lời, lúc ánh mắt chuyển hướng nhìn Tần Uyên cố ý lườm anh một cái, cũng không đợi anh phản ứng đã tự lôi kéo Khương Chấn Hải đi vào.

Ngược lại dáng vẻ này Tần Uyên và bố cũng không làm mọi người thấy kinh ngạc, vừa nói chuyện vừa đi vào trong phòng.

Cơm tối ăn ở nhà họ Tần, sau khi cơm nước xong, Khương Chấn Hải theo thường lệ muốn uống chút rượu cùng Tần Hoài Mặc. Tuy nói địa vị xã hội hai người này chênh lệch khá nhiều, nhưng Khương Chấn Hải rất có phong độ, có cái nhìn của riêng mình, huống chi hai người cũng không có mối bất hòa về lợi ích, vì lẽ đó Tần Hoài Mặc cũng rất thích tán gẫu với ông, mỗi lần vừa gặp liền uống đến nửa đêm.

Mắt thấy sắc trời dần muộn, Khương Chấn Hải và Tần Hoài Mặc vẫn còn chưa xong, Bạch Hiểu Y liền không nhịn được thúc giục bên tai mẹ: “Hiện tại thời gian cũng không còn sớm, nên về nhà chứ mẹ?”

Cũng không biết Trình Bình tai thính như vậy, vừa vặn nghe thấy câu nói này, lập tức nói: “Đi cái gì mà đi? Hôm nay đều ở lại đây, thím và mẹ con cũng đã lâu chưa nói chuyện, chúng ta còn phải ôn chuyện nữa chứ?”

“...” Bạch Hiểu Y nghe nói vậy cũng không tiếp tục mất hứng nữa.

Trình Bình lại nói: “Hiểu Y mệt mỏi à?”

Bạch Hiểu Y vẫn chưa trả lời, Trình Bình như đã kêu thím Ngô giúp việc: “Thím Ngô, phòng của Hiểu Y đã thu xếp xong chưa?”

Thím Ngô ở trên tầng lập tức trả lời một câu: “Đã thu thập xong hết rồi.”

Trình Bình liền quay đầu nói với cô: “Nếu con mệt mỏi thì lên nghỉ ngơi trước, đừng giục mọi người về nữa. Con cũng đâu phải lần đầu tiên tới nhà dì? Cứ coi như nhà con nhé, rõ chưa?”

Dì Trình đã nói vậy, Bạch Hiểu Y cũng không nói gì nữa, lập tức liền gật gù, “Rõ ạ.” Nghĩ cô ở chỗ này cũng không chen mồm vào giữa họ được, hơn nữa còn có Tần Uyên ngồi ở bên kia, Bạch Hiểu Y cũng không quá tự nhiên, liền đi lên lầu.

Bởi vì từ nhỏ dì Trình đã yêu thương cô, vì lẽ đó thường thường đưa cô đến nhà chơi, nên Bạch Hiểu Y cũng có phòng riêng ở nhà họ Tần, gian phòng ngay sát vách phòng Tần Uyên, hơn nữa để cho tiện hai đứa bé chơi đùa, hai người cũng mở cả cửa sân thượng.

Sau khi Bạch Hiểu Y vào phòng, quả nhiên thấy giường chiếu cũng đã được xông hương rồi, mở cánh cửa gỗ sân thượng ra, Bạch Hiểu Y đi tớicạnh hàng rào bảo hộ, nhìn muôn vàn đèn đuốc xa xa trong nội thành, hít một hơi thật sâu.

Địa thế ở đường Nhạc An hơi cao, đứng ở chỗ này có thể nhìn thấy hết cảnh quang thành phố sông Hoài trong mắt. Không thể không nói, nơi này là một nơi ngắm cảnh thật đẹp, hơn nữa ở đây thảm thực vật rậm rạp, không khí cũng trong lành, đứng ở chỗ này, hít thở không khí trong lành, nhìn đèn đuốc óng ánh phía xa, cũng thật là một loại hưởng thụ dễ chịu.

Bạch Hiểu Y đứng ở chỗ này một lúc liền theo bản năng quay đầu nhìn cánh cửa gỗ sát vách trên ban công, đã thấy trên cửa gỗ viết vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo:

”Bạch Hiểu Y không được vào!”

Bạch Hiểu Y đi tới, nhìn mấy chữ này, đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng khi còn cô hay tới đây chơi đùa. Khi còn bé cô cực kỳ thích bám dính lấy Tần Uyên, vì lẽ đó buổi tối ngủ không được liền thường xuyên từ đây đi vào phòng anh chơi. Nhưng Tần Uyên lại không thích chơi với cô, mặc kệ cô nói gì anh đều coi như cô không tồn tại. Bạch Hiểu Y nói nửa ngày không được đáp lại cũng cảm thấy tẻ nhạt, liền trực tiếp leo lên giường anh, vừa đọc truyện manga vừa ăn đồ ăn vặt. Trong lúc vô tình Tần Uyên ngẩng đầu nhìn thấy ga giường bị cô làm dính một đống vật thể không rõ thì gương mặt đen lại. Tần Uyên là người thích sạch sẽ, lúc này liền không thể nhịn được nữa, trực tiếp tóm cổ áo cô ném ra ngoài, hơn nữa còn dùng bút màu nước viết mấy chữ này trên cửa.

Mỗi chữ đều ghì bút rất nặng, nhìn là đoán được ngay lúc đó thiếu niên ấy có bao nhiêu phẫn nộ.

Bạch Hiểu Y lắc đầu một cái, đang định xoay người rời đi, cánh cửa gỗ lại “Két” một tiếng bị người mở ra từ bên trong. Cô còn chưa kịp xoay người đi, đột nhiên liền đối mặt Tần Uyên.

Bạch Hiểu Y cũng không ngờ Tần Uyên sẽ mở cửa vào lúc này, anh sẽ không hiểu lầm chứ, hơn nửa đêm không ngủ lại chạy đến đây, nghĩ sao cũng thấy khả nghi!

Tần Uyên vừa mở cửa nhìn thấy cô đứng đây đúng là kinh ngạc, đôi mắt đen đầy nghi hoặc nhìn cô. Bạch Hiểu Y bị anh nhìn chằm chằm cũng cảm thấy lúng túng muốn chết, con ngươi chuyển động, động não muốn nói gì đó hóa giải sự lúng túng, không ngờ Tần Uyên lại nói với cô: “Em muốn đi vào không?”

Bạch Hiểu Y ngẩn người, lập tức lắc đầu một cái, chỉ mấy chữ trên cửa, “Quên đi, trên đó viết Bạch Hiểu Y không được vào.”

Đang định xoay người rời đi như không có chuyện gì xảy ra, lại nghe Tần Uyên vội vàng nói một câu: “Em chờ một lát.”

Bạch Hiểu Y dừng bước chân lại, sững sờ nhìn anh, đã thấy anh trực tiếp xoay người vào nhà cầm một cái bút neon đi ra, xóa hai chữ “Không được” thay thế thành “Được”, viết xong những chữ này, anh mới quay đầu nhìn cô, “Bây giờ có thể vào rồi.”

Bạch Hiểu Y thực sự không nghĩ tới Tần Uyên đã lớn như vậy rồi còn quá ấu trĩ, cô nhún vai không phản đối, “Tuy rằng tôi có thể vào, nhưng tôi lại không muốn vào.”

Nói xong lời này cũng không chờ anh trả lời, trực tiếp xoay người rời đi, nhưng mới vừa đi được hai bước lại đột nhiên cảm giác bụng bị ôm lấy, một giây sau, cô liền rơi vào một lồng ngực cường tráng ấm áp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.