Trung Khuyển Nam Thần

Chương 25-3: Yêu thương (3)



Edit: Tô Huyền Ann

Sau khi Tần Uyên ngồi vào xe, sắc mặt càng trầm hơn, thính lực của anh không tệ, cho nên câu nói vừa rồi “Đương nhiên, tôi sẽ dốc hết khả năng giúp chị.” bên đầu kia điện thoại của Trương Văn Văn tất nhiên cũng lọt vào trong tai anh.

Anh đột nhiên nhớ đến lúc anh lên cấp 3,cô nói trong lớp cô có vài bạn nữ nói bóng gió hỏi về sở thích của anh, anh còn nhớ rõ vẻ mặt của cô lúc đó.

Cô chống cằm, chu cái miệng nhỏ nhắn, lạnh lùng hừ một tiếng nói:“Còn lâu em mới nói! Họ còn nghĩ là em không biết, họ muốn biết sở thích của anh từ miệng em, Uyên Ca của em yêu thích cái gì, chỉ có một mình em có thể biết rõ, sao phải nói cho họ.”

Nhưng bây giờ thì sao... Cô lại dốc hết khả năng giúp người phụ nữ khác theo đuổi anh.

Tần Uyên không kìm nổi sự khó chị trong ngực, anh nhắm mắt lại, cố gắng nhịn xuống sự khó chịu không ngừng cuồn cuộn dâng lên, cũng không biết qua bao lâu anh mới mở mắt ra, sau một lát điều chỉnh, thần sắc trong mắt anh đã khôi phục như thường.

Anh lấy điện thoại di động ra bấm số Bạch Hiểu Y, đầu kia rất nhanh đã nghe máy.

Anh sâu hít sâu một hơi, làm cho giọng nói của mình nghe bình tĩnh một chút, “Muốn ăn món gì, anh mua về nấu.”

Nghe Tần Uyên nói, Bạch Hiểu Y lại có chút kinh ngạc, vừa rồi cô còn nghĩ nếu Trương Văn Văn đã làm cơm cho anh, vậy hẳn là anh sẽ không trở lại ăn cơm. Cô vốn còn dự định tự giải quyết cơm trưa, không nghĩ anh lại nói muốn trở về nấu cơm.

Bạch Hiểu Y ngược lại không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nói: “Không sao cả, anh nấu món gì cũng được.”

”Được.” Anh đáp nhẹ một tiếng liền cúp điện thoại.

Bạch Hiểu Y chờ một lát Tần Uyên đã trở lại, cô ra khỏi phòng, định chào hỏi anh, lại phát hiện sắc mặt Tần Uyên khó coi, nhưng thấy giữa lông mày anh hiện một tầng khói đen, môi mỏng cũng mím chặt, toàn thân lộ ra một loại cảm giác chớ lại gần.

Nhìn qua bộ dáng này của anh, Bạch Hiểu Y dừng động tác chào hỏi lại, cô hít sâu một hơi, cẩn thận hỏi: “Có tôi giúp gì không?”

Anh vừa cầm lấy thức ăn đi vào trong, vừa nhàn nhạt ném lại một câu: “Không cần.”

Bạch Hiểu Y cũng không biết Tần Uyên đến tột cùng lại trúng gió gì, nhưng anh đã không cần cô hỗ trợ thì cô cũng không muốn tự làm mất mặt, dứt khoát quay người lại, tiếp tục quản lí cửa hàng nhỏ của mình.

Chưa được bao lâu Tần Uyên đã làm xong thức ăn, gọi cô một tiếng, Bạch Hiểu Y liền ra khỏi phòng, sắc mặt Tần Uyên ngược lại tốt hơn vừa nãy rất nhiều, Bạch Hiểu Y thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống bàn ăn.

Ngày hôm qua vẫn còn thừa một món xào, anh làm thêm một món măng xào thịt, cũng là món cô thích ăn. Bạch Hiểu Y gắp lên một miếng nếm thử, hương vị thật sự rất ngon.

”Em nói sở thích của anh cho Trương Văn Văn biết?”

Bạch Hiểu Y đang ăn rất ngon miệng, không ngờ Tần Uyên lại hỏi một câu như thế.

Bạch Hiểu Y định thần lại, ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt anh vốn sắc bén, lúc này lông mày nhíu lại, làm cho người ta cảm thấy một loại cảm giác ngột ngạt, mặc dù nói sở thích của anh cho Trương Văn Văn vốn không phải là việc gì lớn, nhưng dáng vẻ anh như vậy, Bạch Hiểu Y lại không khỏi cảm thấy chột dạ, cũng chỉ nhỏ giọng trả lời một câu, “Đúng... Tôi nói cho chị ấy biết.”

”Tại sao?” Giọng nói anh bình thản, nghe không ra vui giận, chỉ là lông mày vẫn nhíu chặt.

”Bởi vì...” Bạch Hiểu Y cũng không biết Trương Văn Văn chưa thổ lộ với Tần Uyên, ngược lại cũng không dám nói lỡ miệng, “Bởi vì chị ấy nói anh không biết chiếu cố mình, cho nên muốn giúp anh một chút...”

”Ừ.” Anh nhẹ nhàng lên tiếng không nói lời gì nữa.

Kỳ thật Bạch Hiểu Y cảm thấy Trương Văn Văn rất tốt, hiện tại cô đã buông tay Tần Uyên, ngược lại rất hi vọng anh có thể tìm tới hạnh phúc. Trương Văn Văn rất xứng đôi với anh, mà cô cũng muốn nói tốt giúp Trương Văn Văn.

Bạch Hiểu Y suy nghĩ một chút, liền thăm dò nói: “Thật ra tôi cảm thấy Trương Văn Văn rất tốt, biết quan tâm chăm sóc, lại có năng lực làm việc, rất xứng với anh, sao anh không...”

Nghe lời này, Tần Uyên chỉ cảm thấy trái tim như bị hung hăng đâm một cái, trong nháy mắt sự đau đớn bén nhọn lan tràn qua toàn thân, anh đau đến mức không thể nhúc nhích, đau đến nỗi anh phải nhắm chặt mắt lại.

Chính tai nghe thấy người vợ mình yêu đẩy mình cho người khác, loại khó chịu này thật đúng là không có cách nào diễn tả được bằng lời, nhưng anh không có tư cách gì để phẫn nộ, bởi vì hiện tại bọn họ không có bất cứ quan hệ nào, bởi vì ngày hôm qua anh vừa mới đồng ý coi cô như em gái.

Anh không có tư cách để đau đớn, không có tư cách tức giận, chỉ có thể khẩn cầu trong lòng cô hãy thương xót anh một lần, đừng nói gì nữa, đừng tàn nhẫn đẩy anh đến bên người phụ nữ khác.

Bạch Hiểu Y đang nói chuyện, vừa ngẩng đầu phát hiện sắc mặt Tần Uyên khác lạ, hai mắt anh nhắm nghiền, môi mỏng mím lại, đôi mày nhíu chặt và thân thể run rẩy giống như là đang kìm nén cái gì. Bạch Hiểu Y gặp tình huống như vậy cũng biết là mình lắm mồm, dứt khoát ngoan ngoãn câm miệng ăn cơm.

Tần Uyên nhịn một hồi lâu mới đè được sự khó chịu xuống, lúc này mới mở mắt cố làm ra vẻ điềm nhiên như không rồi ăn cơm.

Bạch Hiểu Y đoán chừng do lời nói của cô làm anh không thoải mái, nhưng thấy sắc mặt anh hơi khá hơn một chút liền nói: “Nếu như anh không thích tôi nói sở thích của anh cho người khác thì lần sau tôi sẽ không nói nữa.” Dù sao Tần Uyên vẫn là người trong cuộc, cô phải hỏi ý kiến của anh.

”Ừ.”

“...” Xem ra, anh thật sự không thích.

Ăn cơm xong Bạch Hiểu Y tranh rửa bát, vừa mới đi ra liền nhận được điện thoại của mẹ, Bạch nữ sĩ nói cho cô biết có thể về rồi, Bạch Hiểu Y đoán là bố cô đã thỏa hiệp.

Ngược lại không nghĩ tới hiệu quả nhanh như thế, cô mới đi một ngày bố cô đã thỏa hiệp.

Bạch Hiểu Y nói việc này cho Tần Uyên, Tần Uyên ngược lại không cảm thấy kinh ngạc, chỉ nói muốn đưa cô về nhà, Bạch Hiểu Y vốn không muốn anh đưa về, nhưng Tần Uyên nhất quyết kiên trì, Bạch Hiểu Y cũng không từ chối nữa.

Tần Uyên đưa cô về đến tận cửa nhà, bởi vì công ty anh còn có việc, đưa cô về liền trực tiếp rời đi, trước khi xuống xe, Bạch Hiểu Y vẫn không quên nói một tiếng cảm ơn anh.

Cửa chính không khóa, Bạch Hiểu Y trực tiếp đẩy ra, đã thấy giờ phút này tất cả mọi người ở trong phòng khách, giống như đang đợi cô trở về.

Rất tốt, tất cả mọi người đều ở đây, xem ra đã đến lúc dễ dàng giải quyết chuyện của Khương Nghiên Kỳ và Lâm Thục Phương rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.