Trung Khuyển Nam Thần

Chương 4: Chế giễu lại



Editor: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)

Mã Duệ cũng không phát hiện Tần Uyên khác thường, lại vỗ vai anh nói: “Thật ra thế này cũng tốt, không phải cô ấy một mực đuổi theo cậu rất phiền sao? Hiện giờ cô ấy thích người khác cũng không có thời gian quấy rầy cậu, cậu cũng thoải mái, đi thôi!”

Ánh mắt thâm thúy của Tần Uyên thoáng thâm trầm gợn sóng, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh. Đến khi anh quay đầu lại,cái gì cũng chưa nói, trực tiếp xoay người dừng tại chiếc xe bên cạnh.

Bạch Hiểu Y sau khi lên xe Nghiêm Tiêu Cảnh lại không biết nên nói cái gì với anh ta. Mặc dù nàng hiện giờ thân thể chỉ có mười tám tuổi, nhưng tim và linh hồn bên trong cũng đã là một phụ nữ đã kết hôn, đối với Dương Tĩnh còn tốt, dù sao họ còn có chung ký ức thời nữ. Nhưng đối mặt một người trẻ tuổi phong nhã hào hoa, Bạch Hiểu Y đích xác không có tiếng nói chung với anh ta, không khí có chút lúng túng.

Nghiêm Tiêu Cảnh xoay tay lái, đuổi theo sau xe Trương Khải Tường mới nói: “Rất hân hạnh được biết Bạch đại tài nữ.”

Bạch Hiểu Y cũng cười cười với anh ta, “Em cũng rất hân hạnh được biết hoàng tử dương cầm.”

Ánh mắt Nghiêm Tiêu Cảnh hiện lên ý cười kín đáo, liếc cô một cái,“Anh thật lòng vui mừng được quen em mà, cũng không em là thật lòng hay không thật lòng vui mừng quen biết anh?”

Bạch Hiểu Y ngẩn người, “Sao anh lại nói vậy?”

”Nếu nói là em thật vui mừng quen biết anh, lúc nãy anh mời em lên xe, em sẽ không từ chối.”

Bạch Hiểu Y ngược lại không có nghĩ đến thiếu niên này lại để ý chuyện nhỏ như thế, lúc này bất đắc dĩ cười cười, “Dù sao chúng ta mới gặp lần đầu, lần đầu tiên gặp mặt liền không biết xấu hổ sẽ không tốt lắm đâu?”

Nghiêm Tiêu Cảnh chau mày, cố làm ra vẻ nghi ngờ nói: “Nhưng tại sao những cô gái khác lần đầu thấy anh lúc nào cũng theo thói quen không xấu hổ gì hết?”

“...” Bạch Hiểu Y cảm giác tại sao lời nói này có chút ái muội không rõ? Cô chuyển tròng mắt, dứt khoát tứ lạng bạt thiên cân, “Cái kia... Đại khái là tướng mạo khí chất của anh giống như trong ảo tưởng thiếu nữ của họ!”

Nghiêm Tiêu Cảnh lại xoay đầu ý tứ sâu xa nhìn cô một cái, “Chẳng lẽ em không tính là thiếu nữ sao?”

Bạch Hiểu Y bị anh ta hỏi lại ngẩn người, “Em... Nội tâm trưởng thành hơn.”

”À...” Nghiêm Tiêu Cảnh như có điều suy nghĩ gật đầu, đôi mắt phượng xinh đẹp híp lại, “Cho nên nói, thật ra anh không làm nội tâm chín chắn của Bạch tài nữ cảm thấy hứng thú được?”

“...” Tại sao lại nói đến việc này rồi? “Em...” Bạch Hiểu Y đột nhiên phát hiện cô bị thiếu niên này chặn họng, không biết nên nói cái gì. Nếu như nói cảm thấy hứng thú với anh ta thì quá ái muội, nếu như nói không có hứng thú với anh ta thì lại có chút đắc tội.

”Sao? Anh nói đúng rồi à?”

”Ặc, đúng rồi, anh thích gì?” Cô nhanh chóng đổi chủ đề, cô sẽ không tán gẫu chủ đề này nữa.

Nghiêm Tiêu Cảnh mím môi cười cười, khóe miệng cong ra nụ cười hình cung mê người, lại không trả lời.

Bạch Hiểu Y liền nói tiếp: “Anh đánh đàn dương cầm tốt như vậy, chắc là rất thích đàn dương cầm?”

”Cũng không phải...”

”A?” Cuối cùng anh ta cũng thuận theo cái đề tài này, Bạch Hiểu Y thở phào nhẹ nhõm, không ngừng cố gắng, “Vậy anh thích gì?”

”Anh thích được nghe người khác ca ngợi mình. Đàn dương cầm lại vừa vặn có thể mang đến ca ngợi cho anh, hơn nữa anh cũng có thiên phú đánh đàn dương cầm, cho nên một mực học đàn.”

“...” Quả nhiên suy nghĩ của thiên tài đều hiếm thấy.

”Cho nên mới nói bạn học nữ, nhanh dùng tài hoa của em ca ngợi anh một chút đi!”

Bạch Hiểu Y đột nhiên phát hiện này người có chút tự kỷ, nhưng mà có thể bỏ qua đề tài vừa nãy làm người lúng túng cũng là chuyện tốt. Lúc này cô nghiêm túc đánh giá cao thấp của anh ta, “Anh đánh đàn dương cầm rất tốt, lớn lên rất đẹp trai. Ngón tay vừa nhỏ vừa dài rất đẹp mắt, kỹ thuật lái xe của anh cũng rất tuyệt.”

Bạch Hiểu Y nói hết lời, anh ta lại quay đầu kinh ngạc nhìn cô, “Vì sao anh có nhiều ưu điểm như vậy, em lại không hứng thú?”

Bạch Hiểu Y quẫn cái quẫn 囧, tại sao lại kéo đến đề tài phía trên nữa?

“... Đã có nhiều người cảm thấy hứng thú với anh như vậy, cần gì phải thêm em. Hơn nữa nếu em có hứng thú với anh thì anh sẽ cảm thấy thành tựu à? Cho nên em không đáng kể!”

Nghiêm Tiêu Cảnh không trả lời, lặng yên trong chốc lát lại hỏi: “Em cũng nói một chút em thích gì đi!”

Anh đổi chủ đề ngược lại làm Bạch Hiểu Y thở phào nhẹ nhõm. Theo đề tài này cẩn thận suy nghĩ một chút, phát hiện cho tới bây giờ cô hình như cũng không đặc biết thích cái gì, trước kia Tần Uyên đưa cái gì thì cô thích cái đó. Cho nên hiện tại...

Cô lắc lắc đầu, trên mặt mang theo một chút phiền muộn, “Em cũng không có sở thích đặc biệt nào.”

Nghiêm Tiêu Cảnh nhíu mày lại, ánh mắt ý tứ sâu xa nhìn sang, “Em có biết bộ dáng hiện tại của em giống gì không?”

”Cái gì?”

Trong mắt anh ta không có hảo ý cười, “Một bà thím không yêu thích gì.”

“...”

Bạch Hiểu Y quay đầu trừng mắt liếc anh ta một cái, thiếu niên này nói gì vậy? Bất quá cẩn thận ngẫm lại, lại cảm thấy hình như anh ta cũng không sai, cô cũng có chỗ nào không giống bà thím đây? Về phần không yêu thích cái gì, Bạch Hiểu Y lắc lắc đầu, “Em cũng không phải không yêu thích cái gì, em ôm rất nhiều hy vọng tương lai, em cũng tràn trề nhiệt tình với cuộc sống.”

”À...” Anh ta như có điều suy nghĩ gật đầu, “Vậy thì bỏ qua phần sau, ừm, em nhìn qua giống như một bà thím.”

“...” Bạch Hiểu Y híp mắt quét qua anh ta, “Người trẻ tuổi không cần nói chuyện quá trực tiếp!”

Nghiêm Tiêu Cảnh lại cười đến vui vẻ, “Dùng loại giọng điệu này để nói chuyện, càng giống bà thím.”

“...”

Cứ như vậy một đường trò chuyện, bất tri bất giác xe đã chạy đến nhà cô và Dương Tĩnh ở trên thị trấn. Bởi vì cô và Dương Tĩnh không ở cùng một khu trong thị trấn nên Nghiêm Tiêu Cảnh và Trương Khải Tường sau khi hẹn địa điểm gặp lại liền chia làm hai đường khác nhau hộ tống Bạch Hiểu Y và Dương Tĩnh về nhà.

Xe rất nhanh đã đến cửa nhà Bạch Hiểu Y, mặc dù suốt một đường bị thiếu niên này làm tổn thương, sau khi xuống xe Bạch Hiểu Y vẫn nói vài tiếng cảm ơn.

Nghiêm Tiêu Cảnh lại nhíu mày, “Anh lái xe một đường xa như vậy vẫn rất mệt. Cảm ơn có lợi gì?”

Bạch Hiểu Y ngẩn người, lập tức nói: “Lần sau em mời anh đi ăn cơm!”

Nghiêm Tiêu Cảnh nhếch môi cười với cô, “Nói rồi đừng quên đấy.”

”Sẽ không quên, yên tâm đi!”

Lúc này Nghiêm Tiêu Cảnh mới hài lòng quay xe. Bạch Hiểu Y vẫn nhìn anh ta đi xa mới thu hồi ánh mắt, nghĩ tới vừa rồi bị gọi là bà thím, Bạch Hiểu Y bất đắc dĩ cười cười, thiếu niên này, thật đúng là không hiểu chuyện.

Thu hồi suy nghĩ, đang muốn vào nhà, quay người lại đã thấy Tần Uyên đang đứng ở trước cửa nhà anh. Đèn đường tối mờ, chiếu vào mặt anh càng lộ vẻ âm trầm.

Bởi vì Trương Khải Tường cũng không phải đặc biệt quen thuộc đường đi, cho nên phải luẩn quẩn một hồi, Tần Uyên về trước cô một bước cũng không kỳ quái.

Bạch Hiểu Y đã được thể nghiệm sự vui sướng sau khi triệt để buông tha Tần Uyên, bây giờ lại hạ quyết tâm không muốn gặp mặt hay có cái gì cùng người này. Chỉ nhìn anh một cái, lạnh nhạt gật đầu xem như chào hỏi, liền đi đến cửa nhà.

Đang móc ra chìa khóa để mở cửa, không nghĩ tới ngược lại Tần Uyên đột nhiên hỏi một câu: “Người vừa nãy là ai?”

Bạch Hiểu Y nghe vậy lại kinh ngạc, Tần Uyên từ khi nào lại tò mò chuyện của cô? Nên biết, ngày xưa lúc nào cũng cô nàng nhiệt tình dính trên người anh, bất kể là thành tích thi hay cái gì, lúc nào cũng là cô nhiệt liệt chia sẻ cùng anh. Còn anh, vĩnh viễn đều lạnh nhạt, cho tới bây giờ cũng sẽ không chủ động hỏi đến việc của cô, hôm nay lại xảy ra loại tình huống chủ động hỏi thăm cô ở cùng ai, cũng là lần đầu tiên.

Bạch Hiểu Y cảm thấy kỳ quái, càng cảm thấy châm chọc. Chẳng qua bởi vì đột nhiên cô lãnh đạm đối với anh, cho nên anh bắt đầu không biết làm thế nào? Giống như là một con mèo nhỏ luôn thân mật với anh đột nhiên có một ngày không để ý tới anh, anh cũng sẽ cảm thấy kỳ quái.

Cô quay đầu nhìn anh, đèn tự động trên cửa chiếu xuống đỉnh đầu anh, cái mũi cao thẳng tạo thành một cái bóng trên mặt anh, làm cho ngũ quan của anh nhìn qua lại càng thâm thúy. Một đôi mắt sâu không lường được cứ nhìn cô như vậy, loại ánh mắt không mang theo bất cứ tia cảm tình nào làm cô nhớ tới tình cảnh đã từng bị anh lãnh đạm gây thương tích. Bạch Hiểu Y chỉ cảm thấy một cỗ bực bội tràn ra trong ngực, thật sự cô càng nhìn anh càng thấy khó chịu.

Ánh mắt cô nhìn anh lạnh dần, giọng nói cũng lộ ra sự không kiên nhẫn, “Anh ta là ai, hình như tôi cũng không có nghĩa vụ phải khai báo với anh đâu?”

Biểu cảm trên mặt anh không thay đổi, chỉ là câu nói này của cô dường như làm cho đôi mắt sâu tĩnh mịch vụt lóe lên một ánh kỳ lạ rồi biến mất.

Bạch Hiểu Y cũng không để ý, càng không trông cậy vào câu trả lời của anh, bỏ lại lời nói này, liền trực tiếp mở cửa vào nhà. Hoàn toàn để anh đứng ở ngoài cửa, như là ở nói cho anh biết, cô không có bất kỳ hứng thú nào muốn nói chuyện với anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.