Trùng Sinh Lại Làm Độc Phụ

Chương 36: Thành toàn




Edit: Diệp Nhược Giai

​trên bầu trời, mây chen lấn nhau, hoàng hôn trĩu nặng, một chiếc xe ngựa mộc mạc chạy chậm đến trước cửa Trấn phủ ty chiếu ngục. Sau khi xe ngựa dừng hẳn lại, phu xe bỏ ghế đỡ xuống, một người mặc áo choàng màu đen bước ra từ trong xe ngựa, nhìn thân hình nhỏ nhắn xinh xắn kia liền biết đó là một nữ nhân. Nàng xoay người lại, đỡ một người khác mặc áo choàng màu đỏ bước xuống xe ngựa, nhìn thân hình ấy, đại khái cũng là nữ.

Đây hẳn là một chủ một hầu.

Sau đó, từ bên trong xe lại có một nữ nhân khác bước ra. Sắc mặt nữ nhân này tái nhợt, xuống xe cũng gian nan.

“đi giúp nàng đi.”

“Vâng.” Nữ nhân mặc áo khoác đen lên tiếng, giọng nói tỏ ra không quá tình nguyện.

"Cám ơn."

"Hừ."

Đợi nữ nhân kia đứng ổn, nữ nhân mặc áo khoác đen lập tức bỏ tay ra, xoay người đưa lệnh bài cho Cẩm y vệ giữ cửa xem, chỉ một lát sau, Cẩm y vệ liền chắp tay cho đi.

Sau khi ba người đi vào, Lục Cửu mang theo sắc mặt trầm trầm hiện thân.

"Thiên hộ đại nhân tới đây có chuyện gì thế ạ?” Cẩm y vệ giữ cửa vội vã tiến lên hỏi thăm.

Lục Cửu khoát tay, “không có gì, chờ người thôi, không cần để ý đến ta.”

“Dạ.”

Chiếu ngục mà người đời đồn đãi giống như Tu La địa ngục cũng không có gì đặc biệt khủng bố, nhà giam cũng được xây bằng gỗ bình thường, chỉ là dụng cụ tra tấn nhiều hơn một chút, trên đó đều mang theo vệt máu tươi. Mộ Khanh Hoàng vừa đi vào liền ngửi thấy mùi máu tanh gay mũi, nhíu mày. Đến khi nghe được tiếng thét thê lương, Ninh Tú Ngọc đi sau lưng Mộ Khanh Hoàng lại lung lay sắp đổ.

"Ta cảnh cáo ngươi, ngươi đừng có mà xỉu ở đây. Xỉu rồi thì sẽ không gặp được biểu ca tốt của ngươi nữa đâu.” Ngọc Loan đang dìu Ninh Tú Ngọc uy hiếp.

Quan giám ngục vốn đang nhổ đầu lưỡi phạm nhân nghe thấy tiếng, vội vàng đặt kìm xuống, tiến lên chắp tay cúi chào. Mộ Khanh Hoàng đưa ngọc bài đại biểu cho thân phận của mình cho hắn xem một chút rồi lại thu hồi về, nói, "Lục Mạo bị nhốt ở đâu?”

“Hóa ra là Triều Dương quận chúa, hạ quan xin khấu đầu với ngài.”

Quan giám ngục trưng khuôn mặt tươi cười ra, nhanh nhẹn dập đầu bái Mộ Khanh Hoàng, khi đứng lên mới nói: “Quận chúa, xin mời ngài đi theo hạ quan, tiểu tử kia bị nhốt trong phòng giam chữ Địa, ở ngay phía trước không xa.”

đi theo quan giám ngục vòng qua một chỗ rẽ, phòng giam trên con đường này được đóng kín, giống như là một gian phòng độc lập. Quan giám ngục móc chìa khóa mở cửa ra, cung kính mời Mộ Khanh Hoàng đi vào, "Quận chúa, mời ngài. Có chuyện gì ngài cứ việc gọi một tiếng là được.”

"đi xuống đi."

Trong phòng giam, Lục Mạo ngồi trên giường gỗ, dựa vào tường, cái ót đập vào vách tường, chầm chậm từng cái từng cái một, đôi mắt ngây dại, dáng vẻ như thể cuộc đời này đã không còn gì để luyến tiếc nữa.

Ninh Tú Ngọc vừa nhìn thấy bộ dáng này của hắn, lập tức rơi lệ, khóc hô một tiếng, "Biểu ca."

Lục Mạo chợt ngừng lại, nâng mí mắt lên. Khi nhìn thấy Mộ Khanh Hoàng, hắn theo bản năng dùng tay chải chải mớ tóc rối bời của mình, nhưng mới vừa chải được một cái, hắn liền chán nản buông tay, tự giễu nói: “Ngươi đến để chế nhạo ta à?”

"Biểu ca." Ninh Tú Ngọc ôm bụng, từng bước từng bước lung lay đi qua, "Biểu ca, muội tới thăm huynh."

Lục Mạo nắm tay thành quyền, đứng dậy đỡ Ninh Tú Ngọc đến trên giường gỗ ngồi, “Muội không nên tới đây.”

"Quận chúa đến đón muội.” Ninh Tú Ngọc liếc trộm sang Mộ Khanh Hoàng một cái, sợ hãi nhỏ giọng nói.

“Ừ, là ta sai người đi đón nàng ta, đón nàng đến đây để đoàn tụ với ngươi một lát, ngươi không vui à?” Mộ Khanh Hoàng khẽ cười nói.

Nhìn thái độ điềm nhiên như không của Mộ Khanh Hoàng, trong lòng Lục Mạo lại sầu lo, "Quả nhiên là ngươi đến đây để bỏ đá xuống giếng."

Lục Mạo châm chọc cười một cái, “Trước khi tổ mẫu hôn mê có nói, là ngươi dẫn dụ bà ấy. Tất cả mọi chuyện chắc đều nằm trong vòng khống chế của ngươi phải không. Chỉ vì muốn khiến ta thân bại danh liệt, Mộ Khanh Hoàng, ngươi thật là nhẫn tâm. Nhưng mà, Mộ Khanh Hoàng, ngươi yêu ta, ta sẽ phải yêu ngươi sao? Ta không yêu ngươi, ngươi sẽ phải phá hủy ta sao?"

Nhìn Lục Mạo cả người tràn đầy dáng vẻ thất bại, Mộ Khanh Hoàng mỉm cười, “Đến tận bây giờ mà ngươi vẫn quy mọi lỗi lầm về phía ta, có thể thấy được ngươi vẫn chưa nghĩ thông suốt. Tổ mẫu ngươi có tật xấu là hay tự kỷ rằng mình là người bị hại, ta thấy ngươi cũng bị mắc bệnh này không nhẹ. Chẳng qua, qua việc này, ta coi như đã rõ cái gì gọi là có tật giật mình, ác nhân cáo trạng trước."

Mộ Khanh Hoàng nhìn lướt qua Ninh Tú Ngọc đang tựa người trong lòng Lục Mạo, "Nếu không phải chính các ngươi tự vạch trần ra, ta nghĩ ta vĩnh viễn cũng sẽ không biết, cái thai mà Ninh Tú Ngọc mang lại là của ngươi."

Khó trách đời trước sau khi đứa bé này chết đi, Lục Mạo cùng Ninh Tú Ngọc cho rằng nàng hạ độc thủ, hận nàng đến thế.

"Ngươi rất giận rất hận ta phải không, hận bọn ta lừa ngươi gạt ngươi?" Lục Mạo cố ý chọc giận Mộ Khanh Hoàng, nói.

"Hận sao, cảm xúc này quá mãnh liệt, thật sự chưa đến mức đó. Nhưng tức giận thì đúng là có một chút." Mộ Khanh Hoàng thản nhiên, "Cho nên bây giờ ta đưa Ninh Tú Ngọc đến với ngươi, thuận tiện cũng đến ngắm ngắm bộ dáng phải làm tù nhân của ngươi một chút.”

“Ngắm cũng ngắm rồi, quận chúa có hài lòng không?” Lục Mạo lạnh mặt nói.

“không xấu.” Mộ Khanh Hoàng cười nhẹ.

Lục Mạo nắm chặt nắm tay rồi chợt buông ra, ôm Ninh Tú Ngọc vào trong lòng, lại hôn lên đỉnh đầu nàng một cái, "Như vậy, quận chúa còn cười được chăng?"

"không tệ." Mộ Khanh Hoàng cười một tiếng.

Sắc mặt Lục Mạo thoáng chốc xám như tro tàn, buông Ninh Tú Ngọc ra, lạnh lùng nhìn Mộ Khanh Hoàng, “Ta mà chết rồi ngươi sẽ vui lắm phải không.”

"không, ngươi sẽ không chết."

Lục Mạo giễu cợt nhìn Mộ Khanh Hoàng, “Chỉ vì một chữ viết sai trên tấu chương mà lập tức bị hoàng đế lão nhân chém đầu, ta làm những thứ thơ từ kia, lão bỏ qua cho ta được à?”

“Biện pháp đó chỉ dùng khi mới lập quốc, vừa thoát khỏi loạn thế, chẳng qua chỉ là giết gà dọa khỉ, mau chóng để cho dân chúng cùng quan lại phục tùng hoàng đế mới mà thôi. hiện thời đế quốc ổn định, những năm gần đây ngươi có còn thấy hoàng tổ phụ ta chém người vì lý do này nữa không? Sống chết của ngươi chỉ phụ thuộc vào một ý nghĩ của hoàng tổ phụ ta thôi.”

"Hoàng đế là tổ phụ của ngươi, đương nhiên ngươi sẽ nói đỡ cho ông ta.”

"Ta vẫn muốn nói với ngươi một vài lời, hôm nay là một thời cơ tốt. Người ở vị trí nào thì làm công việc đó, hoàng tổ phụ của ta là hoàng đế, ông ấy ngồi nơi cao nhất, những gì trong mắt ông nhìn thấy là cả đế quốc, những suy tính trong lòng cũng là lợi ích được mất của đế quốc. Mà ngươi, ngươi chỉ là một quan lại nho nhỏ trong đế quốc. không, ngươi không được tính là quan lại chân chính, ngươi nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là một tên thư sinh hành động theo cảm tính, cho rằng đọc nửa bộ luận ngữ liền có thể thật sự quản lý cả thiên hạ, cái này nhìn không vừa mắt, cái kia nhìn cũng không vừa mắt mà thôi. Sở dĩ ta nói như thế, là vì tầm mắt của ngươi hạn hẹp, ngươi chỉ thấy được lợi hại trước mắt, chứ không thấy nổi những thứ ở xa hơn, bởi vì ngươi chỉ là thư sinh tầm thường, mà hoàng tổ phụ ta là hoàng đế, ông ngồi nơi cao nhất, nhìn xa nhất rộng nhất. Vì vậy, đừng dùng tầm mắt của ngươi để so đo với người đứng cao hơn ngươi, nhìn rộng hơn ngươi.”

"Ngươi đang chửi ta là người có tầm mắt hạn hẹp?" Khuôn mặt Lục Mạo mắc cỡ đỏ bừng.

Mộ Khanh Hoàng cười mà không nói.

"Lão là hoàng tổ phụ của ngươi, là người cho ngươi vinh hoa tôn quý, đương nhiên ngươi phải đề cao lão, hạ thấp ta. Nhưng cho dù ngươi có che đậy khuyết điểm đến thế nào đi nữa thì cũng không che giấu được sự thật là vào năm Kiến Nguyên thứ mười, vì án mưu nghịch của Hồ Dung mà lão đã một hơi chém hết hơn ba vạn người. Hồ Dung mưu nghịch quả thật là đáng chết, nhưng chẳng lẽ ba vạn người này đều đáng chết? Lão chính là một kẻ thích giết chóc thành tính." Lục Mạo sang sảng cãi lại.

Ninh Tú Ngọc nhìn Lục Mạo một chút, lại nhìn Mộ Khanh Hoàng một chút, đôi mắt đầy vẻ mờ mịt không hiểu, nhưng nàng lại nghe hiểu những lời bất kính mà Lục Mạo nói về hoàng đế, sợ hãi kéo tay áo Lục Mạo, "Biểu ca, huynh đừng nói nữa, tai vách mạch rừng."

“Huynh sắp chết rồi, còn phải sợ gì nữa, chẳng lẽ trước khi chết cũng không cho huynh nói cho thống khoái sao?!" Lục Mạo tức giận nói.

"Ngươi không chết được, bởi vì ta không để cho ngươi chết. Ta không những không để cho ngươi chết, ta còn muốn thành toàn cho đôi uyên ương số khổ các ngươi nữa.” Mộ Khanh Hoàng xoay người, dùng khóe mắt liếc Lục Mạo, "Lục Mạo, ta muốn nhìn xem, ngươi không có Triều Dương quận chúa ta, cưới tình cảm chân thành của ngươi làm vợ, rốt cuộc có thể sống được thế nào! Tốt nhất là đừng để cho ta phải thất vọng."

Mộ Khanh Hoàng rời đi, Lục Mạo ngây người, Ninh Tú Ngọc ôm Lục Mạo vui mừng đến phát khóc.