Boss Yêu Nghiệt Chớ Mập Mờ

Chương 111: Hạ Tử Vi, còn có thể cao trào sao? 2



Đầu đối phương bị Hạ Tử Vi kẹp ở phía dưới cô, hắn nhẹ nhàng ngửi, cũng không có mùi khai khác thường, thậm chí có một chút mùi thơm thanh thanh đạm đạm.

Cả người hắn tản ra một cỗ xung động, nhẹ nhàng lè lưỡi, hoạt động qua lại quanh thân cô, nhẹ nhàng liếm cắn, tuyệt không sốt ruột.

"A... Đáng chết... Um... A..." Hạ Tử Vi vươn tay nhẹ nhàng che đầu của mình, tên đàn ông chết tiệt này, muốn hành hạ chết cô sao? Cho một chút lại rời đi một chút, khiến cho cô không nhịn được muốn nhiều hơn, khát vọng sâu hơn, cô đã thật lâu không có loại nhu cầu khẩn cấp này rồi.

Cô tự nói với mình nhịn chút nữa, chờ thân thể mình bốc cháy lên toàn bộ, cao trào sẽ không xa.

Một hồi, một hồi thanh âm xông ra khi đầu lưỡi của hắn và chỗ bí mật của cô kết hợp, hắn đang nhẹ nhàng cắn mút tiểu kết của cô, động tác này kích thích thân thể Hạ Tử Vi hơi co quắp lên

"Um... Trời ạ...Đi vào chút nữa... Đi vào một chút..." Hai chân của cô kẹp chặt hơn, tay của cô càng thêm đè đầu của hắn, không muốn cho hắn ngẩng lên.

Thân thể của cô hơi nâng lên trên, đôi môi cắn, đó là một hồi khoái ý khó nhịn.

Người kia dùng cái trán nhẹ nhàng cọ mở hai mảnh của cô, lè lưỡi, tiến quân thần tốc

"A... Sâu hơn một chút...Sâu một chút...Thật là giỏi..." Hạ Tử Vi cảm thấy từng da thịt của mình đều muốn bốc cháy lên rồi, loại cảm giác giày vò này khiến cho lần đầu tiên cô muốn đè lại người đàn ông đáng chết này, hung hăng mạnh mẽ đòi lấy.

Đầu lưỡi của người kia từng chút từng chút bao phủ ở chỗ sâu nhất của cô, thậm chí da thịt mềm mại của cô có thể cảm giác được hàm răng của hắn đụng phải chỗ nhạy cảm của cô, nhẹ nhàng mà thong thả cùng cấp bách, lại mang một chút xíu đau nhói khi hàm răng cắn, mang cho cô nhiều hưởng thụ không đồng dạng.

"Ô...Ừ... A a..."

Đầu lưỡi của hắn vừa vào vừa ra quấn quýt bên trong của cô, đầu của hắn cũng đung đưa giữa hai chân của cô.

"A a... A a... Em, em cảm giác sắp... Sắp... Không được..." Thân thể Hạ Tử Vi hơi lắc lư, trong cơ thể cô có một trận sóng nóng trào ra.

Đầu đối phương càng động nhanh hơn, tần số hoạt động của đầu lưỡi cũng tăng nhanh.

"A... Không được... Mau cho em... Em muốn... Em muốn..." Hạ Tử Vi mê sảng như trong mộng, cô đã không còn muốn chỉ thoả mãn thế này, cô muốn gì đó lớn hơn bổ sung cho mình, thỏa mãn trống không trong cơ thể cô.

Cô buông hai chân cô ra, hai tay nắm đầu của hắn, để cho hắn nâng lên, cô lật người, đem thân thể cưỡi trước ngực của hắn.

Theo thân thể của hắn tuột xuống, cho đến cảm giác được mình đi tới nóng bỏng của hắn.

Chẳng qua là dựa vào nó, thân thể của Hạ Tử Vi đã không ức chế được kích động, cô đã thật lâu không có loại cảm giác này, hai tay của cô nhẹ nhàng chống trước ngực của hắn.

Vịn chỗ nhạy cảm của hắn, để cho mình nhắm ngay nó, dùng sức ngồi xuống.

"Um... A..."

"A... Ừ..."

Trong cơ thể Hạ Tử Vi bị một món đồ khổng lồ nhồi vào, thật rất lớn, cảm giác rất phong phú, rất phong phú.

Tay của cô đặt ở trên ngực của hắn, để cho mình từ từ tiếp nhận to lớn có chút khác người thường của hắn, chỉ chốc lát sau, cảm giác được mình đã đón nhận to lớn của hắn, liền bắt đầu nhẹ nhàng lắc thân thể của mình.

"Ừ..." Cô cắn môi, muốn cho mình gọi ra chậm một chút, cô muốn từ từ lâu dài hưởng thụ cảm giác có thể để cho thân thể cô vui vẻ này.

Tay người đàn ông kia đưa về hai luồng phía trước cô, dùng sức vuốt ve.

"Tiểu mỹ nhân, không nhìn ra em lẳng lơ như vậy... Vội vã như vậy..." Người kia nhìn vẻ mặt xinh đẹp của cô, tâm thần nhộn nhạo.

"Em thích lẳng lơ... Thích như vậy... Anh có thể làm liên tục ba giờ không?" Hạ Tử Vi khẽ nâng mông của mình bắt đầu giãy dụa.

Khuôn mặt đối phương liền hơi có chút vặn vẹo.

"Thật chặt... Nóng quá... Thật buốt..." Phía dưới của hắn cảm giác được một hồi khó chịu, cảm giác dao động khiến cho hắn lập tức muốn giải thoát đạt tới cao trào.

"Ừ... Anh thật lớn... Thật phong phú... Em muốn nhiều hơn..." Hạ Tử Vi bắt đầu lắc lắc eo thon nhỏ, cái mông nhanh chóng động lên, bên trong cô càng ngày càng ướt, cô cảm giác được tối nay cô sẽ tìm về loại cao trào đó rồi, cô mong đợi nhắm mắt lại, cô muốn thân thể của cô đi theo cảm giác, muốn nhanh thì nhanh, muốn chậm thì chậm một chút.

"Ừ... Tiểu yêu tinh... Em thật mạnh..." Người đàn ông miệng tuy ca ngợi nhưng hắn cảm giác được mình sắp không nhịn được, hắn muốn phun, to lớn của hắn không chịu nổi bên trong quá nhanh quá gấp, đã muốn giải phóng lâu rồi.

"A... Thật thoải mái... Em thích loại cảm giác này... A a... Um..." Tay Hạ Tử Vi xoa xoa tóc của mình, đung đưa lên xuống nhanh hơn nữa.

"A...Anh sắp không chịu nổi...Không chịu nổi...Mau...Mau..." Thân thể của người kia cũng bắt đầu dùng sức, hắn cầm giữ không được, đệ đệ không gánh nổi nữa rồi, đánh lâu dài không phải sở trường của hắn, huống chi còn gặp phải loại phụ nữ dáng người cực phẩm này.

"Um... Em cũng sắp... Lập tức... Lập tức đã tới rồi... Lại một chút... Mau hơn một chút..." Hạ Tử Vi bắt đầu dùng sức lắc lên xuống, khí lực càng lớn càng thoải mái, thanh âm kết hợp một tiếng so với một tiếng dễ nghe hơn.

Người đàn ông không tự chủ run lên, không còn kiên trì nữa tiết ra.

Hạ Tử Vi đứng ở phía trên vẫn còn ở dùng sức lắc lắc, khi cô cho là mình sắp tới cao trào rồi, phía dưới lại từng chút từng chút mềm nhũn xuống.

Tay của cô không nhịn được dùng sức nắm đầu, thời khắc mấu chốt đã sắp tới cư nhiên người nọ lại quá không có lực rồi, cô từ từ đè xuống tức giận, thân thể từ từ nghiêng người đi xuống.

"Em quá mạnh mẽ... Thân thể của em quá chặt... Chặt đến mức anh có chút không chịu nổi... Cho nên mới phải như vậy..." Người đàn ông nghĩ mình đã cho cô một lý do rất tốt, cái cớ hoàn mỹ này nghe vào thật êm tai.

Trong lòng Hạ Tử Vi có chút muốn mắng chửi người, TMD năm phút đồng hồ cũng không chịu được, thân thể của cô có chặt hơn nữa, cũng không chặt đến khiến cho hắn mười phút cũng không kiên trì nổi chứ.

"Chúng ta có thể lại lần nữa..." Thân thể Hạ Tử Vi không cam lòng, mắt thấy cao trào đã tới rồi, người đàn ông này lại mềm nhũn xuống.

"Này... Phải để đệ đệ của anh nghỉ ngơi một chút chứ..." Người đàn ông có chút lúng túng nhỏ giọng nói xong, nói thật ra, hắn am hiểu nhất chính là nhạc dạo, bàn về thực chiến, hắn không có thân thể mạnh mẽ, không có lực kiên trì và sự cường đại lớn.

"Không sao... Em có thể giúp đệ đệ của anh." Thân thể Hạ Tử Vi nằm xuống.

Người kia vội vàng xoay người, xử lý sạch sẽ phía dưới của mình.

Hạ Tử Vi biết, giờ phút này ít nhất nên để cho hắn giải quyết những thứ trong mũ, mặc dù cô không bài xích những thứ đó, nhưng bảo cô tự mình hôn sạch sẽ thay họ, cô tuyệt sẽ không làm như vậy.

Người kia che hạ thân của mình, đi về phía phòng rửa tay bên cạnh, cỗ lửa trong cơ thể Hạ Tử Vi căn bản không giảm xuống, giờ phút này, cô so bất kỳ lúc nào đều cần một người đàn ông hơn.

Cô đứng dậy quấn một cái khăn lụa lớn, nhẹ nhàng tựa tại cạnh cửa.

Chỉ chốc lát sau, hắn từ bên trong đi ra, nhìn thấy cô đứng ở cửa, dùng thân thể dán qua, Hạ Tử Vi lập tức đem chân quấn lên, hai tay vòng cổ hắn thật chặt.

Người đàn ông cúi đầu cắn đôi môi cô một cái, nói nhỏ: "Buổi tối anh còn có chuyện, cho anh số điện thoại, lần sau sẽ cho em tận hứng, có được hay không?"

"Không chứ sao... Không muốn lần sau... Muốn hiện tại thôi..." Hạ Tử Vi rất nhõng nhẽo nói nhỏ.

"Hôm nay trạng thái không tốt lắm, có chút mệt mỏi!" Người kia có chút chột dạ nói xong, lại một lần, đoán chừng đi vào liền ra, hắn biết rõ mình là dạng năng lực gì, đối với hắn mà nói, có thể kiên trì năm phút đồng hồ đã rất không dễ dàng.

"Không có sao, em có thể khiến cho anh không mệt mỏi, em tới giúp anh..." Tay của cô nhanh chóng đã đưa về phía nhạy cảm của hắn, nơi đó đúng là mềm nhũn.

Tay của người nọ vội vàng đưa tới, nắm tay cô thật chặt, "Đừng làm rộn, lần sau đi, có được hay không?"

Hạ Tử Vi nhìn hắn, cô biết người đàn ông này chính là thuộc về cái loại đàn ông không xài được, cô coi như là có thể giúp hắn gọi tỉnh tiểu đệ của hắn, đoán chừng cũng thật không thể kéo dài được hai phút.

Cô cắn môi một cái, thầm mắng mình nhìn người không chuẩn, cư nhiên lại gặp gỡ một tên đàn ông không có năng lực, miễn cưỡng tiếp cũng không thể đùa giỡn.

Cô vươn tay nhẹ nhàng vỗ mặt của hắn một cái, ôn nhu nói: "Lần sau có duyên trở lại lần nữa! Nhạc dạo của anh chơi rất tuyệt!"

Nói xong, Hạ Tử Vi ưu nhã xoay người, khăn lụa hơi mờ che thân thể cô như ẩn như hiện, người nọ nhìn quả thật rất có lực dụ hoặc, chỉ tiếc mình đã không thể ra sức trở lại, bằng không hắn thật muốn chơi chết người phụ nữ làm cho bao tên đàn ông mất hồn này. Nguồn: http://truyenfull.vn

*********

Loại tìm kiếm vòng đi vòng lại này, không ngừng thăm dò, có lúc, cũng đều cảm thấy mình rất mệt mỏi, mệt mỏi muốn dừng lại, khát vọng bên cạnh có một người cùng cô, cô không muốn tiếp tục cô đơn đi một mình nữa.

Hạ Tử Vi mở cửa, phòng ốc trống rỗng, tâm hồn cũng trống rỗng, tất cả lạnh như băng khít khao bao lấy mình.

Nằm trên ghế salon, như một đống bùn nhão, trời rạng sáng rồi, cô lại một chút buồn ngủ cũng không có, ban đêm như vậy cô không biết đã trải qua bao nhiêu lần, không ngừng tái diễn vắng lạnh, tái diễn cô đơn.

Cô đứng lên, đi tới bên cạnh tủ rượu, giờ phút này, chỉ có thể rót cho mình nửa bình rượu đỏ, cô mới có thể để cho mình ngủ đi, bằng không, này nhất định sẽ là một đêm không ngủ, cô đơn ngồi đó đến trời sáng.

Bản thân an tĩnh, phòng ốc an tĩnh, ly rượu tuyết trắng, chất lỏng đỏ sậm, gió thu o o luồn qua ngoài cửa sổ, đêm Bắc Kinh cũng tịch mịch, cô đơn như cô, cả trăng sáng cũng không muốn lộ mặt ra ngoài liếc nhìn cô một cái.

Cuộc sống như thế, một mình cô đã trải qua rất nhiều năm rồi, từ khi ba ba cưới mẹ kế, cô liền bắt đầu biến đổi các loại biện pháp để cho mình vui vẻ, bởi vì cô không muốn một mình đối mặt loại tịch mịch và cô đơn làm người ta sợ này, còn có trống không vô cùng vô tận.

Cô đứng ở phía trước cửa sổ, khóe mắt ức chế không được chảy xuống hai hàng lệ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.