Boss Yêu Nghiệt Chớ Mập Mờ

Chương 151: Con của cô là!!!!



Ở trong một bệnh viện phụ sản tư nhân xa hoa.

Sắc mặt Lãnh Tĩnh Thi từ ấm áp như ánh mặt trời đột nhiên biến thành đen tối như mây đen, tay cô siết vạt áo thật chặt.

"Dì xác định đó là sự thật?" Nói đến lời này, môi của cô đã hơi run rẩy, đôi môi màu phấn hồng từ từ trở nên có chút thâm đi.

"Tĩnh Thi, là thật, kết quả kiểm tra đúng là con của con đúng là... tâm thai!" Sắc mặt vị bác sĩ trung niên cũng không tốt chỗ nào, chuyện như vậy xảy ra ở trên người một người phụ nữ, nhất định là rất đau lòng, huống chi là trên người một người nóng lòng muốn có đứa bé.

"Dì Lưu..." Hốc mắt Lãnh Tĩnh Thi dần dần ướt át.

"Tĩnh Thi, chớ khổ sở, đứa bé này và con vô duyên với nhau, hãy chờ đợi vào đứa tiếp theo. Con còn trẻ, nhất định rất nhanh sẽ lại mang thai." Bà nhẹ giọng an ủi.

"Tại sao phải như vậy? Tại sao...???" Cô không muốn tiếp nhận sự thật này, vốn là mượn đứa trẻ này kết hôn cùng Lâm Khải, mà bây giờ đột nhiên bị chứng thật là thai chết. Nếu để cho An Ôn và Lâm Khải biết, không chừng sẽ rất thương tâm, thậm chí ngay cả hôn lễ cũng sẽ bị hoãn lại, cô không thể đợi thêm nữa!

"Tình trạng thân thể của con bây giờ không phải là rất tốt, còn có, trước kia con từng sanh non, điều này cũng là một trong những nguyên nhân, gần đây có phải con dùng thuốc cấm kỵ gì không?" Bà thử dò xét một chút

Lãnh Tĩnh Thi nghe xong, sắc mặt càng âm trầm, một số hình ảnh không chịu nổi trước kia nhanh chóng tràn vào đại não, tái diễn ở trong đầu lái đi không được.

"Dì Lưu, về chuyện thai nhi của con, xin người giữ bí mật thay con, tạm thời con chưa thể lấy đứa bé ra được." Cô không có trực tiếp trả lời bác sĩ Lưu, mà là trực tiếp nói lên mục đích của mình cho đối phương biết.

"Tĩnh Thi, con như vậy là vì cái gì? Nếu đã xác định là thai chết rồi, tại sao còn phải để lại trong bụng?" Bác sĩ Lưu không hiểu nhìn cô, thậm chí có một ít lo lắng thay cô.

"Dì Lưu, đây là chuyện của con, tự con sẽ xử lý tốt." Sắc mặt của cô mặc dù trắng bệch, nhưng giọng nói dần dần thong thả "Con biết dì Lưu vẫn hi vọng con của người vào trung học XX, chuyện này, chỉ cần một cú điện thoại của mẹ con khẳng định là có thể giải quyết, người nói có đúng hay không?"

Cô nặn ra một nụ cười tái nhợt, sau nụ cười lại cất giấu đầy rẫy âm mưu cùng dã tâm.

"Cái này là dĩ nhiên, nếu như có một cuộc điện thoại của mẹ con, nhất định là không có vấn đề." Trên mặt của bà lập tức thay vào là một nụ cười tươi rói, phải biết trung học XX là tượng trưng quý tộc và quyền lực, không phải trường học mà con cái của người có tiền và làm quan bình thường có thể đi vào.

"Nếu dì Lưu đã rõ ràng như thế, như vậy chuyện này con nghĩ dì Lưu cũng sẽ biết phải làm sao, phải không?" Thanh âm nhỏ nhẹ mềm mại của cô lại vang lên một lần nữa, giờ phút này, không thể nhìn ra cô vưa mới là người phụ nữ biết được mình mang thai chết lúc nãy.

"Dĩ nhiên, cái này con yên tâm, thân thể con tất cả đều bình thường." Bà phối hợp cười, nhưng vì ý thức cơ bản nhất của bác sĩ bà vẫn khuyên: "Nhưng giải phẫu này nhất định phải làm, không thể để quá lâu, bằng không không tốt với thân thể con, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến việc thụ thai trong tương lai của con."

"Dài nhất là bao lâu?" Cô ẩn nhẫn hỏi.

"Không thể vượt qua mười ngày, bằng không sẽ có nguy hiểm." Bác sĩ Lưu trả lời.

"Con đã biết, về chuyện của con khổ cực Dì Lưu rồi, trong vòng mười ngày, con nhất định sẽ đến nơi này, về phần là tới dưới tình huống gì dì Lưu nhất định sẽ xử lý rất khá, con tin tưởng người!" Cô hơi đứng lên, nụ cười trên mặt biểu hiện rất đẹp.

"Dì biết, chuyện này trừ con và dì ra, sẽ không có người khác biết, ngay cả chồng của dì cũng không thể biết, trong vòng mười ngày tới nơi này, con tới vì lý do gì chính là lý do đó." Bà cười nhẹ, có một số việc, chỉ cần phối hợp đối phương một chút liền có thể lấy được thứ bà tha thiết ước mơ, tại sao không làm như vậy đây?

Hai người tự hiểu trong lòng, rời đi trong lúc cười nói, thai nhi đều bình thường, các y tá vẫn nói chúc mừng, bác sĩ Lưu cũng nói chúc mừng.

An Ôn gọi điện thoại tới, Lãnh Tĩnh Thi đè xuống nút trả lời, ngọt ngào nói: "Mẹ!"

"Tĩnh Thi a, kiểm tra như thế nào?" An Ôn quan tâm hỏi.

"Bác sĩ nói tất cả bình thường." Cô cười hì hì ở đầu điện thoại này.

"Như vậy là tốt rồi, tối hôm nay về nhà ăn cơm, Khải cũng sẽ trở lại, để cho hắn ở cạnh con lâu chút." Bà cười trả lời.

"Dạ được! Con trở về Dung Khoa lấy ít đồ, sau đó tan ca chung với mẹ và Khải." Cô cười ngọt ngào.

*********

Phòng làm việc của Lâm Khải.

"Lâm tổng, anh tìm em!" Tô Tiểu Mễ cười nhạt.

Hắn đem một phần văn kiện đặt ở trước mặt cô, nhàn nhạt nói: "Sau khi xem xong, em đi làm giúp anh!"

Tô Tiểu Mễ cầm văn kiện lên xem, sắc mặt kinh ngạc không nói nên lời, văn kiện cơ mật như vậy lại giao cho cô làm?

"Lâm tổng, cái này em sợ rằng không thích hợp?" Cô nhàn nhạt trả lời, sau đó đem văn kiện đặt ở trước mặt của hắn.

"Anh nói em thích hợp thì em thích hợp." Ánh mắt Lâm Khải là tín nhiệm, hắn đang bồi dưỡng cô, bồi dưỡng cô đến chức vị rất cao.

"Nhưng Lâm tổng, anh biết, em cũng không thích làm những việc thế này." Tô Tiểu Mễ nhẹ nhàng giải thích, đối với những dự án có phần cao cấp này, cô cũng không phải đặc biệt có hứng thú, càng đến phía trên càng sẽ thân bất do kỷ, cũng sẽ càng mệt mỏi.

"Hiện tại bên cạnh anh đã không còn người đặc biệt tín nhiệm, hai trợ thủ anh tín nhiệm nhất một ở nước Pháp, một ở Australia, mà em, là người trước mắt anh tín nhiệm nhất ở Dung Khoa!"

Lâm Khải nói là lời thật, bên cạnh hắn trừ Jackson, còn dư lại cũng chỉ là quan hệ cấp trên và thuộc hạ bình thường, đây cũng là nguyên nhân tại sao nhiều chuyện như vậy hắn cũng nguyện ý giao cho Tô Tiểu Mễ đi làm, cô có tiềm lực cũng như năng lực để thực hiện những việc này. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Lâm tổng, một chút đường sống thương lượng cũng không có sao?" Cô vẫn còn vùng vẫy giãy chết.

"Tô Tiểu Mễ, anh nhớ trước kia em từng nói, em nguyện ý ở Dung Khoa kiếm nhiều tiền hơn cho anh, bây giờ là cơ hội cho em biểu hiện, nếu như chuyện này làm tốt, chúng ta chuyển hướng thành công, anh đáp ứng em một năm sau thả em đi!" Một câu nói thật nhẹ, thật nhạt " Một năm sau thả em đi" nhưng lúc nói ra những lời này, ánh mắt hắn nhìn cô thật đau thương, ẩn nhẫn có, đau đớn có...

Tô Tiểu Mễ nhìn hắn, cô từ trong mắt hắn thấy được thương cảm trước nay chưa từng có, thậm chí còn có nhu tình. Chỉ cần làm tốt việc này, một năm sau hắn liền để cô đi?

"Ý của anh là thả em rời đi Dung Khoa, hiệp ước của chúng ta cũng không còn hiệu lực sao?" Cô xác định hỏi.

"Đúng vậy, em có thể nghỉ việc, có thể kết hôn, thậm chí có thể không sanh con cho anh..." Rất nhiều chuyện, hắn giống như đột nhiên liền nghĩ thông ra.

Mặc dù sẽ đau, sẽ khó chịu, nhưng mấy ngày nay hắn phát hiện Tô Tiểu Mễ càng ngày càng an tĩnh, không có vui vẻ và hoạt bát trước kia, thật ra thì cô trôi qua cũng không tốt lắm.

Vừa nghĩ tới cô ngày qua ngày không vui, không sung sướng, trong lòng của hắn sẽ đau như bị dao cắt.

"Được, em đáp ứng anh!" Tô Tiểu Mễ không có do dự nữa, trực tiếp đáp ứng hắn, bất kể Lâm Khải là từ nhất thời đại phát thiện tâm hay là Dung Khoa thật không có người nào có thể dùng, cô đều nên nắm chắc cơ hội lần này.

Nhưng có một chút cô cũng không yên tâm, ánh mắt hoài nghi lại dấy lên một lần nữa, mà lời nói sau của Lâm Khải lại làm cho cô hoàn toàn an lòng.

"Nếu Tô chủ quản đồng ý, vậy chúng ta ký cái hiệp ước này đi!" Hắn giao một phần văn kiện khác cho cô.

Tô Tiểu Mễ xem hiệp ước, lại nhìn Lâm Khải, hắn như vậy, cô giống như chưa từng biết. Tại sao khi hắn không nói đạo lý lại cậy mạnh có thể khiến cho cô thật muốn một cái tát chết hắn, nhưng lúc hắn nghĩ cho cô, tại sao muốn quan tâm tỉ mỉ, ngay cả cô nghĩ cái gì, lo lắng cái gì, hắn cũng rõ ràng từng chút, có thể đừng như vậy hay không?

Tô Tiểu Mễ cầm bút trên bàn lên, nhanh chóng ký tên của mình.

Đó là một phần hiệp nghị, chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành, Tô Tiểu Mễ có thể lựa chọn nghỉ việc, cũng có thể lựa chọn ở lại Dung Khoa đảm nhiệm chức vị rất cao, hợp đồng tình nhân 36 điều lúc trước họ ký cũng hoàn toàn mất đi hiệu lực.

"Hiện tại em có thể hoàn toàn tin tưởng, chỉ cần làm xong chuyện này, một năm sau, chỉ cần em nguyện ý, hai ta có thể hoàn toàn kết thúc, anh trả lại tự do cho em!" Thanh âm của hắn rất thấp, thấp đến nỗi Tô Tiểu Mễ có cảm giác hắn chưa từng nói ra.

"Cám ơn anh, Lâm tổng!" Cảm ơn của cô là phát ra từ nội tâm, nhưng chữ cám ơn vừa ra, trong lòng của cô đột nhiên cuồn cuộn lên một tầng, một tầng chua xót, chua xót như vậy khiến cho cô không kìm hãm được muốn rơi lệ.

Còn chưa tới ly biệt, lại cảm giác giống như hai người đột nhiên trở nên xa lạ. Loại quen thuộc lại xa lạ này khiến cho cô không biết làm sao, cô sợ mình sẽ lâm vào loại xa lạ quen thuộc không cách nào tự thoát này.

Lần này, không có bất kỳ vô lễ gì với cô, cũng không có bất kỳ cảnh cáo, có chẳng qua là tín nhiệm, còn có buông tay, Lâm Khải làm ra quyết định như vậy, khiến cho Tô Tiểu Mễ vừa yêu vừa hận, chính cô cũng không biết tại sao cô muốn hận hắn?

Hắn nhẹ nhàng phất tay, cô yên lặng lui khỏi.

*********

Tô Tiểu Mễ cầm văn kiện trở lại chỗ làm việc, còn chưa có ngồi xuống liền đụng phải Bạch Gấm đi tới trước mặt cô, cô theo bản năng lật văn kiện lại.

Bạch Gấm nhìn thấu động tác nhỏ này ở trong mắt, nhưng chỉ nhẹ giọng cười nói: "Tiểu Mễ, mới vừa rồi Thôi tổng tới tìm em, cô ấy nói nếu như em trở lại thì bảo em đến phòng làm việc của cô ấy một chuyến!"

"Ừ, được, em lập tức đi ngay!" Nói xong, cô mở ngăn kéo bàn làm việc ra, sau đó nhanh chóng bỏ phần văn kiện kia vào.

Cho đến khi Tô Tiểu Mễ hoàn toàn đi vào phòng làm việc của Thôi tổng, Bạch Gấm lướt mắt nhìn chung quanh một cái, phát hiện đồng nghiệp đều bận việc của mình, tay của cô nhẹ nhàng kéo ngăn tủ, phần văn kiện kia liền hiện ra ở trước mặt cô, đó là văn kiện quan trọng về công viên khách sạn và nhà hàng.

Nhưng muốn nhìn thấy nội dung cơ mật, nhất định còn phải lật ra xem, nhưng dưới tình huống này, cô biết mình không thể, cô rất nhanh, rất nhẹ đóng ngăn kéo lại.

Chỉ là một chốc, Bạch Gấm mới vừa trở về bàn làm việc, Lãnh Tĩnh Thi liền xuất hiện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.