Boss Yêu Nghiệt Chớ Mập Mờ

Chương 36: Nối gót tới 2



Cũng trong lúc đó, đồng dạng điện thoại, đồng dạng kinh ngạc, Tô Tiểu Mễ lại nhận được hoa.

Lần này không phải là hoa hồng, mà là chín mươi chín đóa hoa bách hợp, cánh hoa trắng noãn khiến cho cô không nhẫn tâm đụng chạm, cô lại một lần nữa cầm một bó hoa thật to trở về chỗ làm việc của mình.

Dọc theo đường đi, tất cả đồng nghiệp cũng theo đó kinh hãi một lần nữa.

"Tiểu Mễ, thật hạnh phúc a, bạn trai cậu nhất định rất yêu cậu!"

"Woa, hoa thật là xinh đẹp!"

"Trời ạ, Tiểu Mễ, người ấy của cô đối với cô thật là tốt!!! Mỗi ngày chín mươi chín đóa hoa, là đang cầu hôn cô sao? Nếu như ngày mai còn tặng, nhớ đáp ứng hắn, ha ha..."

Nhìn trên thiệp ghi Đỗ tiên sinh, Tô Tiểu Mễ không khỏi nghi ngờ: "Người này chẳng lẽ chính là Đỗ Tử Hào thật? Cái người đàn ông thích cười đó?

"Tại sao anh ta muốn tặng hoa cho mình? Anh ta lại làm sao biết mình đi làm ở chỗ này? Tại sao chỉ tặng hoa mà không cho số điện thoại hay hẹn gặp mình? Mình tuy nhận hoa nhưng thật tâm cũng không muốn nhận, vậy phải làm sao để nói cho anh ta biết?" Tô Tiểu Mễ lắc đầu hô hào ở trong lòng: "Trời ạ! Mình phải làm sao bây giờ?"

"Ơ, xem ra cô lại câu được rùa vàng nữa à, mỗi ngày tặng hoa, người này là tính làm gì a?" Ngải Niệm Như một bộ dáng buồn cười rồi lại cười không nổi, nhìn Tô Tiểu Mễ nhận hoa, trong lòng cô hâm mộ lại càng thêm đố kỵ.

"Không biết, tặng sai." Tô Tiểu Mễ tiếp tục trả lời như ngày hôm qua.

"Ngày thứ nhất tặng sai, ngày thứ hai còn tặng sai, số mệnh cô ngược lại rất tốt nha."

"Cám ơn Ngải chủ quản khích lệ." Giọng điệuTô Tiểu Mễ cứng rắn rơi xuống, cô nghe được thanh âm nhảy mũi một đường đến phía bên cô, theo thanh âm nhìn lại, phát hiện Lâm Khải vừa xoa lỗ mũi vừa nhảy mũi đi tới.

"Ách xì...Ách xì..." Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Đám người trong phòng làm việc, nhìn một màn yên lặng "huy hoàng" này.

"Mau... Ách xì...Đem hoa... Ách xì...bách hợp... kia... Ách xì...Ách xì...tránh xa tôi dùm!" Lâm Khải vừa thống khổ nói chuyện vừa thống khổ nhảy mũi.

"Tô Tiểu Mễ, cô còn ngây ngốc cái gì nữa, còn không mau vứt hoa đi. Cô muốn Lâm tổng tiếp tục dị ứng phấn hoa sao?" Ngải Niệm Như đứng lên dầu tiên, không đợi Tô Tiểu Mễ cầm hoa đem bỏ, cô liền chủ động cầm hoa đi ra ngoài, nhiệt tình nói: "Tôi giúp cô ném!"

Uyển chuyển bước đi, lắc lắc eo thon nhỏ, Ngải Niệm Như vừa đi vừa uốn éo đem tất cả hoa bách hợp ném tới thùng rác trong phòng rửa tay. Trước khi ném, cô hung hăng ném hoa xuống đất, dùng giày cao gót chà đạp từng cánh hoa, lớn tiếng nguyền rủa: "Đi chết đi! Đi chết đi!..."

*********

"Tô chủ quản, phiền cô tới phòng làm việc của tôi một chuyến!" Thanh âm âm lãnh giống như tới từ địa ngục.

Tất cả đồng nghiệp cũng dùng cùng ánh mắt đồng tình nhìn cô.

"Chị Tiểu Mễ, cẩn thận chút nha!"

"Tiểu Mễ, hảo hảo nhận sai với Lâm tổng, chắc sẽ không có việc gì."

"Chớ khẩn trương, sau cơn mưa trời lại sáng, lần sau kêu bạn trai cô đừng tặng hoa bách hợp nữa, Lâm tổng chúng ta dị ứng."

Tô Tiểu Mễ thấp thỏm, tim hốt hoảng đập nhanh không ngừng, từng bước từng bước hướng phòng làm việc của Lâm Khải đi tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.