Boss Yêu Nghiệt Chớ Mập Mờ

Chương 59: Có thể như vậy 2



Tô Tiểu Mễ biết, cô có thể cự tuyệt lời mời của hắn, ngay cả hắn ra hiệu thiện cảm đầy đủ mọi thứ, hay dù là ra hiệu lễ phép, nhưng vì lòng hiếu kỳ nho nhỏ, cô cũng không có cự tuyệt hắn, liền đáp ứng lời mời của hắn.

Hắn tới Hàng Châu không phải là lần một lần hai.

Hai người đơn giản ăn chút bữa tối, hắn liền mang cô đi dạo phố đêm Tây Hồ, nơi đó có đủ loại thức ăn vặt đầy màu sắc hình dạng, còn có rất nhiều vật nhỏ, Tô Tiểu Mễ đặc biệt hưng phấn ngạc nhiên, mỗi một dạng đồ nơi này, cô thật yêu thích không buông tay.

"Trời ạ, cây quạt này tại sao có thể làm được tinh xảo như vậy, quá đẹp!" Tô Tiểu Mễ cầm cây quạt đan bằng tay xem đến có chút ngây dại, mỗi một đường, từng cái hoa văn phía trên thật khiến cô yêu thích.

"Bà chủ, cái này bán thế nào?" Cô cầm cây quạt này, nghĩ thầm vật này Hạ Tử Vi cũng nhất định vô cùng thích. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

"Cô gái, cây quạt này năm nghìn năm trăm đồng, xin miễn trả giá." Một người phụ nữ trung niên đứng ở trước mặt cô, khuôn mặt mang theo nụ cười, "Vừa nhìn cô liền biết cô là người biết nhìn hàng xịn, cây quạt này người bình thường cũng sẽ không mua, bởi vì nó đắt, nhưng nó đáng giá này, vô luận là đặt ở trong nhà làm trang sức hay dùng để tặng người, kia đều rất có thể diện."

"Woa, cây quạt này năm nghìn năm trăm đồng, quá mắc đi!" Tô Tiểu Mễ nhìn trái nhìn phải, cây quạt này quả thật đẹp mắt, nhưng năm nghìn năm trăm đồng vẫn hơi mắc.

"Bà chủ, cây quạt này không thể giảm giá sao?" Tô Tiểu Mễ chưa từ bỏ ý định hỏi, năm nghìn năm trăm đồng, muốn cô móc ra thật sự là có chút đau, nội tâm lại nói thầm to: "Hạ Tử Vi, mặc dù hai ta tình cảm hai mươi bảy năm, nhưng cây quạt này mình vẫn muốn trả giá, không phải là tình cảm hai ta chưa đủ tốt, hãy tha thứ cho mình!"

"Cô gái, cô có thể sờ thử, mỗi cây gỗ trên quạt này đều là dùng gỗ đàn hương thượng đẳng làm, hơn nữa là đan bằng tay, còn có phong cảnh phía trên, cũng là từng điểm từng điểm khắc lên, nhẹ nhàng phẩy, sẽ có mùi thơm ngát của gỗ đàn hương, có hiệu quả trấn định thanh thần, cái giá này, là giá thật, thật một phần cũng không thể thiếu."

Tô Tiểu Mễ khẽ quạt xuống, đúng thế, chỉ là thợ làm, bất kể bà chủ có khoe khoang không, nhưng đúng là rất tinh sảo, đây cũng là lý do cô yêu nó.

"Bà chủ, bốn ngàn đi! Bốn mùa phát tài, cây quạt này có duyên với cô gái này, cây quạt bán cho người có duyên là quan trọng nhất." Thân Vĩ Văn đến gần bà chủ, nhanh chóng tìm cách hạ giá.

Hai người nói chuyện qua lại với nhau, cuối cùng cây quạt vào tay Tô Tiểu Mễ với giá bốn ngàn đồng.

Tô Tiểu Mễ thật không thể tin được, người nho nhã như vậy lại có thể ép giá, mặc dù ép giá tiền chỉ tạm được, nhưng trong lòng Tô Tiểu Mễ vẫn là vui vẻ.

Bốn ngàn đồng tiền, lấy thẻ ra không chút do dự quẹt xuống, nhưng trong lòng vẫn đau đớn nho nhỏ, không sai biệt lắm một phần tư tiền lương của cô.

Thân Vĩ Văn nhìn cô từ đầu đến cuối, không có một tia tỏ thái độ muốn hắn trả tiền, hắn đột nhiên kính trọng vài phần với cô gái này. Vẫn cho là, phụ nữ vây lượn ở bên cạnh hắn, phần lớn đều thích hắn mua quà cho bọn họ, thích biến đổi ảo thuật để cho hắn tính tiền, mặc dù hắn luôn luôn rất rộng rãi, nhưng hôm nay, hắn chỉ yên lặng ngay ngắn làm một "Thần giữ của".

Hắn thích nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô khi cô phát hiện vật mới lạ, hắn càng yêu thích sự độc lập lộ ra từ trong bản chất của cô, cái loại khí chất nhàn nhạt không dựa dẫm vào bất cứ người đàn ông nào. Cô cười lên ánh mắt sáng như trăng, khiến cho hắn không nhịn được muốn hôn mắt cô, muốn nói cho cô biết: "Con mắt của em thật rất đẹp, rất tinh khiết, đẹp đến mức yên tĩnh trong veo như ánh trăng."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.