Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Chương 61: Đau khổ




“Anh ghê quá đấy!” Bạch Ngưng dịch sang bên.

Ngôn Lạc Quân lại nhích lại gần cô, nói: “Chẳng phải em thích tôi ghê tởm sao?”

“Ngôn Lạc Quân, anh bình thường chút có được không?” Bạch Ngưng không kiên nhẫn nói.

“Tôi có chỗ nào không bình thường sao?”

Bạch Ngưng lại dịch sang bên một chút, giữ khoảng cách với hắn, nói: “Anh có chuyện gì thì nói thẳng đi, không có việc gì tôi đi đây.”

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, sắc mặt từ từ trầm xuống.

Bạch Ngưng quay đầu đi nhìn nơi khác.

Cô sợ, sợ có không khí mập mờ cùng Ngôn Lạc Quân như vậy sẽ khiến cho cô rất dễ dao động.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm một lát rồi ngồi thẳng lên, cầm ly rượu trong tay uống một ngụm.

Đúng lúc này ánh đèn quán bar lóe lên vừa khéo chiếu vào lưng Ngôn Lạc Quân, Bạch Ngưng vô tình thấy được một sợi tóc lộ ra.

Bạch Ngưng đưa tay ra nhặt sợi tóc kia, vừa lúc Ngôn Lạc Quân cũng đứng lên đi vào giữa đám người, nhảy cùng một cô gái ăn mặc cực kỳ hấp dẫn kiều diễm.

Bạch Ngưng cầm sợi tóc phụ nữ dài vừa lấy từ trên lưng hắn, sững sờ nhìn hắn và cô gái kia làm đủ loại động tác mê người, thậm chí bên cạnh còn có cô gái khác ngang nhiên xông vào.

Tóc này là của Vu Nhược Sương, tóc thẳng màu đen. Bọn họ không giống có quan hệ, nhưng khi cô rời đi lại từng có động tác thân mật sao.

Bây giờ cô khó chịu là sai, là sai. Bạch Ngưng tự nhủ với lòng mình.

Đây đều là ý muốn của cô, khó chịu làm gì? Chắc mọi người đều ích kỷ bá đạo như vậy, ước gì mọi người trên thế giới đều thích mình, dù mình không thích hắn cũng muốn hắn thích mình. Cô chính là quá ích kỷ, quá bá đạo.

Cô tự nói với mình không được ích kỷ, không được bá đạo, nhưng nhìn hắn ở giữa đám người chơi đùa vui vẻ cùng người phụ nữ khác lại vẫn đau khổ.

Hắn không biết cô không giống Hứa Tĩnh Hàm. Cô không thích quán bar, cô không chịu nổi ánh đèn này, âm nhạc này, nhưng những này trong mắt hắn và Hứa Tĩnh Hàm đều rất bình thường.

Bọn họ có quá nhiều điểm cô không thích ứng nổi, ví dụ như cà phê, ví dụ như bữa ăn tây. Không phải cô không biết những thứ đó biểu đạt cho sự thưởng thức của xã hội thượng lưu, nhưng không thích là không thích.

Thế giới này dù cô muốn vào cũng không vào được.

Trong lòng vô cùng buồn phiền, cái mũi cũng xon xót, Bạch Ngưng không nhịn được cũng rót một ly rượu ình, dáng vẻ uống rượu cũng giống như Ngôn Lạc Quân vừa rồi.

Mùi vị rượu cũng không tồi, nhẹ nhàng còn hơi ngòn ngọt, không phải quá khó uống. Bạch Ngưng bất giác uống tới đáy.

Lúc này, có nhân viên phục vụ tới hỏi cô có muốn thêm rượu không, Bạch Ngưng nhìn rượu còn lại trong chén, nói: “Rót đầy hai ly này.”

Lại uống xong một ly nữa, khi nhìn Ngôn Lạc Quân đã thấy hắn ngồi cùng bàn uống rượu với cô gái vừa nhảy cùng hắn rồi. Từ góc độ của Bạch Ngưng nhìn sang, vừa khéo có thể thấy ở dưới gầm bàn cô gái kia dùng giày cao gót cọ vào chân hắn.

Trong lòng lại có cảm giác muốn khóc, Bạch Ngưng chỉ có thể tự chuốc rượu ình. Lúc này mới phát hiện mình đã hơi mơ màng rồi.

“Tiểu thư, sao lại uống một mình thế này, thất tình sao?” Lúc này có hai kẻ bộ dạng công tử nhà giàu đi đến.

Bạch Ngưng ngẩng đầu lên, một người trong đó giật mình nói: “Ơ, là Hứa đại mỹ nhân à, chồng em đâu?”

Bạch Ngưng nghiêng đầu đi không để ý đến bọn họ.

“Ai, sớm biết như thế này thì tội gì. Muốn chọn chồng thì phải chọn người như anh này, anh bảo đảm yêu gia đình yêu bà xã, là một ông chồng tốt tuyệt đỉnh!” Người nọ vỗ ngực nói.

“Vậy sao?” Một giọng nói truyền đến. Bạch Ngưng quay đầu lại, đã thấy Ngôn Lạc Quân vừa rồi còn tán tỉnh với người phụ nữ khác đã quay lại rồi.