Gái Ế Khiêu Chiến Tổng Giám Đốc Ác Ma

Chương 321: Tin bình an




Sau khi Phong Khải Trạch đi tới lầu dưới, đứng im tại chỗ, ngẩng đầu đi lên nhìn, dựa theo ánh trăng, thấy một bóng đen treo ngược ở giữa không trung, đó chính là Hồng Thi Na, khinh thường cười lạnh, trực tiếp xoay người rời đi, không thèm quản chuyện gì cả .

Trải qua chuyện này, nếu như người Hồng gia còn dám tới gây chuyện với anh, vậy thì anh đành phải đạp Hồng Thiên Phương xuống đài, để cho họ chỉ còn hai bàn tay trắng. Bất quá theo suy đoán của anh, Hồng Thi Na tám phần đã bị dọa sợ chết khiếp, từ nay không còn dám tìm anh gây sự, về phần Hồng Thiên Phương, sau khi mất đi tín nhiệm của con gái, cuộc sống sau này của ông già này sẽ không bình yên,gom lại mà nói, mối nguy hiểm của Hồng gia xem như đã giải quyết, giờ anh cần trở về nhà báo tin cho vợ biết mình đã bình an rồi.

Tạ Thiên Ngưng ở nhà sốt ruột chờ đợi, mới bắt đầu còn có thể đợi ở trong nhà, cuối cùng thật sự không nhịn được, đi ra ngoài sân đợi, thỉnh thoảng nhìn quanh ngoài cửa, thiếu chút nữa đã đi ra bên ngoài cửa rồi.

Đới Phương Dung vẫn luôn bồi ở bên người cô, khuyên cô cả một đêm, biết nói nhiều cũng không tác dụng gì, nhưng vẫn cố nói, "Thiên Ngưng, con đã đứng một buổi tối rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi, bây giờ là ban đêm, khí trời se lạnh, vào trong đợi đi, có được hay không?"

"Mẹ, con muốn ở chỗ này chờ khỉ con về, anh ấy đã đi nhiều canh giờ, mà một chút tin tức cũng không có, con thật sự không an tâm." Tạ Thiên Ngưng không muốn trở về nghỉ ngơi, tiếp tục nhìn quanh cửa, thật hy vọng Phong Khải Trạch có thể lập tức xuất hiện ở trước mặt cô.

"Con chờ mãi ở ngoài này thì kết quả cũng thế thôi, cần gì chứ?"

"Mẹ, mẹ đừng lo cho con, con muốn ở chỗ này chờ anh ấy về."

"Mẹ sao có thể không lo cho con? Bụng con đã lớn, đứng lâu như vậy, con không mệt, thì đứa nhỏ trong bụng cũng mệt, vào bên trong chờ đi, có được hay không?"

"Theo thời gian, khỉ con đã đi hơn bốn tiếng, hiện tại đã sắp sáng, sao còn chưa trở lại?" Tạ Thiên Ngưng tự mình hỏi mình, căn bản không nghe lời khuyên của Đới Phương Dung, một lòng chỉ mong Phong Khải Trạch trở về, càng chờ tim càng đập nhanh, mặc dù chờ đến đau cả thắt lưng, nhưng vẫn muốn đợi.

Cô có thể khẳng định, Hồng Thi Na nhất định đã bố trí bẫy rập, bây giờ khỉ con đang gặp nguy hiểm, cô phải làm gì để giúp anh đây?

"Con cũng biết trời đã sắp sáng rồi sao, đã biết sao còn không mau đi nghỉ?" Đới Phương Dung ra sức khuyên cô, một đêm chỉ đều chỉ lặp lại những lời này, nhưng tất cả đều vô dụng.

"Mẹ, mẹ cứ đi nghỉ trước đi, chúng con chờ khỉ nhỏ về."

"Không được, mẹ vẫn sẽ canh chừng con, cho đến Khải Trạch trở về mới thôi, tránh con đi làm chuyện điên rồ, chạy ra ngoài."

"Con đã đồng ý với khỉ con nên con sẽ tuân thủ lời hứa nhất định sẽ không đi ra, mẹ hãy yên tâm."

"Mẹ vẫn không yên lòng, gặp chuyện gì con cũng không chịu suy nghĩ, nhất là bây giờ, rất dễ làm những việc ngu ngốc, mặc dù con đồng ý Khải Trạch không ra ngoài, thì mẹ cũng không yên tâm."

". . . . . ."

Thím Chu từ trong nhà mang ghế ra ngoài, "Hai người đều không chịu vào trong nhà đợi, vậy tôi liền đem ghế ra đây, coi như ngắm cảnh đêm cũng tốt. Phu nhân, bà đứng lâu như vậy cũng nên nghỉ ngơi một chút, ngồi xuống đi. Một hồi tôi lại mang thêm hai cái ghế khác ra, mọi người cùng nhau ngồi."

Tạ Thiên Ngưng lấy tay nhẹ nhàng vỗ sau lưng mình, thật đúng làmệt mỏi, hai chân đã có chút vô lực, vì lý do an toàn, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn ngồi xuống, "Thím Chu , cám ơn thím!"

"Khách khí với tôi làm gì, những thứ này đều là chuyện tôi phải làm, tối nay nếu như cậu chủ không trở về, chắc là cô cũng không ngủ được, thay vì như thế, chẳng bằng nghĩ cách để cô chờ đợi thoải mái một chút. Tôi đi làm một chút điểm tâm, rót thêm ly sữanóng, để tôi đi vào trong làm ngay bây giờ."

"Được."

Không bao lâu, thím Chu liền mang ghế đến, tất cả ghế đều được mang ra ngoài, ba người phụ nữ vây quanh tại một chỗ.

"Thiên Ngưng, con uống ly sữa nóng này trước đi, nhất định phải uống." Đới Phương Dung mang ly sữa nóng đưa tới, bắt buộc cô phải uống.

"Dạ." Tạ Thiên Ngưng không cự tuyệt, lấy cái ly tới, chẳng qua là uống một hớp, sau đó liền đem tầm mắt chuyển tới cửa sắt, thời gian từng giây từng phút trôi quá, lòng cô càng trĩu nặng hơn, lo lắng hơn, lại suy nghĩ một chút, quyết định gọi điện thoại hỏi, "Con muốn gọi điện thoại cho khỉ con."

Vừa mới nói xong , còn chưa gọi đi, liền nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện là Tạ Chánh Phong, liền vội vàng chạy ra mở cửa, "Chú ——"

Đới Phương Dung biết tính cô hay nóng vội, trước khi cô đứng lên liền lấy tay đè cô lại, không để cho cô làm loạn, "Thiên Ngưng, đừng quên giờ con đang mang thai, chuyện mở cửa để cho chúng ta làm, con ngoan ngoãn ơ đây đi."

"Tôi đi ra mở cửa." Thím Chu đứng lên, đi tới mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Tạ Chánh Phong liền suy yếu kêu lên một tiếng, cuối cùng ngã trên mặt đất, "Thiên Ngưng ——" .

"Ông Tạ, ông, ông không sao chớ?" Thím Chu vội vàng ngồi chồm hổm xuống.

"Chú." Tạ Thiên Ngưng không yên lòng, vẫn đứng dậy đi tới, cùng thím Chu đở người dậy, thấy trên người Tạ Chánh Phong chồng chất vết thương, lòng quặng đau, đồng thời lại càng lo cho Phong Khải Trạch, "Chú, vì sao chú lại bị thương nhiều như vậy?"

Không thấy thì thôi càng nhìn càng sợ. Chú đã bị thương như vậy, vậy chẳng phải khỉ nhỏ cũng sẽ?

"Đều là do Hồng Thi Na biến thái kia làm ra, không biết cô ta có uống lộn thuốc không, cư nhiên bắt chú nhốt vào trong một căn phòng sắt, còn kêu người đánh chú, quả nhiên là lòng dạ nữ nhân độc còn hơn rắn rết." Tạ Chánh Phong nghĩ tới chuyện Hồng Thi Na đối xử với ông, khiến ông rất tức giận, nhớ lại mấy ngày nay chịu nhiều hành hạ khổ sợ, y như ở trong địa ngục, khổ không chịu nổi.

"Chú, khỉ con đâu, chú có thấy anh ấy không?"

"Có gặp qua."

"Chú đã gặp khỉ con, vậy anh ấy sao rồi chú, Hồng Thi Na có làm gì anh ấy không chú?"

"Thiên Ngưng, con đừng lo lắng quá, từ từ đi, để chú nghỉ một chút rồi nói cho con nghe, con xem ông ấy đã quá mệt rồi." Đới Phương Dung nhắc nhở xong, sau đó cùng thím Chu đỡ Tạ Chánh Phong ngồi xuống ghế.

Sau khi Tạ Chánh Phong hồi phục lại được chút sức lực, mặt sầu bi nhìn Tạ Thiên Ngưng, nặng nề nói: "Lúc chú về nhìn thấy Phong Khải Trạch bị tróihai tay, tình huống tựa hồ không tốt lắm, chú vốn muốn ở lại giúp cậu ấy, nhưng cậu ấy không cho, nói là có cách ứng đối, muốn chú về trước . Bất quá chú vẫn còn nhớ địa điểm đó, biết bọn họ đang ở nơi nào."

"Ở nơi nào?" Tạ Thiên Ngưng kích động hỏi, muốn mang người đến cứu, nhưng vừa mới hỏi xong, điện thoại di động liền reo lên, cầm lên nhìn một chút, phát hiện Phong Khải Trạch gọi điện tới, nhất thời khiến cô nở nụ cười, vội vàng nghe, hỏi: "Khỉ con, anh giờ đang ở đâu?"

Phong Khải Trạch không muốn Tạ Thiên Ngưng quá lo lắng, cho nên sau khi làm xong liền tranh thủ đang trên đường trở về gọi điện thoại cho cô, để cô có thể an tâm, "Yên tâm, anh giờ đang trên đường trở về, khi nào về anh sẽ giải thích cặn kẽ cho em, gọi điện thoại chẳng qua là báo bình an cho em biết, để không cần phải cho anh, giờ anh cúp nha."

"Anh bình an vô sự là tốt rồi, em ở nhà chờ anh về." cuốc điện thoại này đối với cô mà nói, không thể nghi ngờ là một viên thuốc an thần tốt nhất, cả đêm không ngừng lo lắng, cuối cùng đã có thể tháo xuống.

Đới Phương Dung đã đoán được cuộc gọi này là Phong Khải Trạch gọi tới, nhất là thấy Tạ Thiên Ngưng đã yên ổn, cười vui vẻ, đợi sau khi cô cúp điện thoại, không thể chờ đợi liền hỏi: "Thiên Ngưng, Khải Trạch có sao không?"

Tạ Thiên Ngưng mang theo nụ cười gật đầu trả lời, "Dạ, khỉ con đang trên đường trở về , anh ấy đã không sao."

"Cám ơn trời đất, cuối cùng không sao."

"Ông trời luôn phù hộ người tốt ." Thím Chu có chút mê tín, chắp tay lại, hướng về phía bầu trời lạy vài cái.

"Thím Chu , khỉ con đã giằng co một buổi tối, nhất định đã đói bụng, thím vào nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn, chờ anh ấy về là có thể ăn được cơm nóng. Chú, chắc chú cũng đã đói rồi, chuẩn bị nhiều một chút." Tạ Thiên Ngưng phân phó, không còn lo lắng giống như mới vừa rồi, mà là bình tĩnh chờ Phong Khải Trạch trở lại.

Cuối cùng sự chờ đợi đã được kết quả tốt đẹp.

"Được, tôi lập tức đi chuẩn bị."

"Thiên Ngưng, chi bằng chúng ta vào trong đi, trên người chú con đầy mình thương tích, giờ phải mau chóng bôi thuốc vào, nên cần phải đi vào trong để giữ ấm cơ thể, uống chút nước để giải khát." Đới Phương Dung vừa mới nói xong, đã đưa tay đi đỡ Tạ Chánh Phong.

"Dạ." Tạ Thiên Ngưng không có cố ý muốn ở trong sân đợi, cùng nhau đở Tạ Chánh Phong vào trong, vừa đi vừa nói chuyện của Ninh Nghiên và Tạ Minh San cho chú biết, "Chú, thím Ninh và Minh San đã về."

"Cái gì, họ đã về ư?" Tạ Chánh Phong rất kích động, cũng rất kinh ngạc, bất quá kích động và kinh ngạc này rất nhanh liền biến mất, đổi thành ưu sầu, "Trở lại là tốt rồi, cũng tốt vì không bị Hồng Thi Na ra tay độc thủ. Trải qua chuyện này, chú mới biết cha con Hồng gia đều là lòng dạ độc ác, hai người bọn họ đơn giản không phải là người, mà là cầm thú."

"Chú, nếu khỉ con có thể trở lại bình an , nói rõ ra Hồng Thi Na cùng Hồng Thiên Phương đã bị anh chế trụ, chú cũng đừng quá tức giận, để khỉ con giúp chú báo thù. Con cho chú biết một tin tức tốt, thím Ninh và Minh San lần này trở lại đã hoàn toàn thay đổi, họ đã biết lỗi của mình, không còn giống như trước nữa, họ hiện giờ đang chờ chú trở về để cả nhà xum họp, sống những ngày tháng vui vẻ sau này đó!"

"Có thật không?"

"Thật, một hồi con sẽ gọi điện thoại cho họ, để họ đến đón chú, có được hay không?"

"Thiên Ngưng, cám ơn con." Tạ Chánh Phong vui vẻ đến muốn khóc, mặc dù còn không biết Ninh Nghiên và Tạ Minh San là hối lỗi thật hay giả, bất quá biết được tin hai người đã hồi đầu trở về,thật sự làm ông rất vui mừng.

"Là con phải nói xin lỗi chú, nếu như không phải bởi vì con, thì Hồng Thi Na cũng sẽ không gây hại đến chú, như vậy chú sẽ không cần chịu khổ như thế, chú, con xin lỗi chú."

"Con bé ngốc này, nói xin lỗi gì chứ, vốn con không có lỗi với chú, nếu như không có con, chú sợ rằng mình đã sớm đi gặp Diêm Vương rồi."

"Chú ——"

"Được rồi được rồi, chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa. Thiên Ngưng, con tốt nhất nên ở cạnh lo cho chú, mẹ vào lấy hòm thuốc, giúp bôi thuốc vào vết thương cho ông ấy, nếu như vết thương quá nặng, sáng ngày mai đi đến bệnh viện kiểm tra lại một chút." Đới Phương Dung sau khi đở Tạ Chánh Phong ngồi xuống, vội vàng đi lấy hòm thuốc, bởi vì không yên lòng về Tạ Thiên Ngưng, cho nên trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở cô một câu, "Con ngoan ngoãi ngồi ở đây, không được đi lộn xộn."

"Mẹ, mẹ thật là, nếu khỉ con đã không sao, mẹ có thể yên tâm về con." Tạ Thiên Ngưng có chút bất bình, cảm thấy Đới Phương Dung thật sự khẩn trương hơi quá.

"Mẹ vẫn không yên lòng về con lắm, ngoan ngoãn ngồi đây nha, mẹ đi lấy hòm thuốc."Sau khi Đới Phương Dung nhắc lại thêm một lần nữa, mới vội chạy đi lên trên lâu, định đi nhanh về nhanh, tránh cho xảy ra chuyện gì.