Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng

Chương 398: Một cước đá bạo (2)




Sau một khắc, Trương Nguyên kia liền là thống khổ che hạ thân của mình, cả khuôn mặt đều vặn vẹo thành một đoàn, không ngừng kêu rên.

- Hừ hừ, đáng đời!

Cổ Tĩnh thu chân lại, phủi tay, tựa hồ giống như làm một chuyện bé nhỏ không đáng kể, Dương Lỗi nhìn tới mồ hôi lạnh ứa ra, cô nàng này lại bạo lực như vậy, thật đúng là không nhìn ra, may mắn chính mình so sánh với nàng còn mạnh hơn, không có bị nàng công kích, nếu không chính mình mặc dù tu luyện Thiết Bố Sam, nhưng cũng là không chịu nổi cú đá như vậy a.

- Trương Nguyên, ngươi ở nơi này làm cái gì, ta không phải là để cho ngươi hảo hảo ở một chỗ sao?

Lúc này một cái thanh âm vang dội truyền đến, thanh âm tự nhiên là quen thuộc không thôi, liền là sư phụ tiện nghi Trương Dật kia của mình.

- Sư phụ, là ta tới rồi, bất quá nơi này tựa hồ có người ngăn cản không cho chúng ta đi vào, còn giáo huấn chúng ta, kết quả là bị Cổ Tĩnh thu thập một phen.

Dương Lỗi nghe vậy liền la lớn.

- Tiểu tử thúi, ngươi đến rồi.

Nghe được thanh âm của Dương Lỗi, thân hình của Trương Dật trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt mấy người, ngay cả Dương Lỗi cũng nhìn không ra, thật là làm cho người ta kinh ngạc, tốc độ này sợ rằng có thể so sánh với Thuấn Tức Thiên Lý của mình rồi. Xem ra tu vi của cái sư tôn này thật đúng là sâu không lường được a.

Vốn là Trương Dật cảm nhận được mấy người rồi, một người trong đó là Cổ Tĩnh ngược lại cũng không có cái gì kinh ngạc, bất quá lại có một cái võ giả cảnh giới Vũ Thần khác, đồ đệ Dương Lỗi kia của chính mình coi như là tu luyện nhanh hơn nữa cũng không thể đạt tới cấp độ này, cho nên cũng không nghĩ tới là Dương Lỗi đã đến.

Nhưng đi ra nhìn một cái liền hoàn toàn sững sờ rồi, Dương Lỗi lại đạt đến cảnh giới Vũ Thần, đây cũng thật sự làm cho người ta kinh ngạc.

- Sư phụ, ngươi làm cái sư phụ này cũng không quá xứng chức đi, ngươi nhìn đồ đệ của ngươi cũng đã tới Huyền Cơ môn, cũng không tìm người tới đón ta một chút.

Dương Lỗi cười hắc hắc nói.

- Ngươi tên tiểu tử thúi này, ngươi đạt tới cảnh giới Vũ Thần?

Trương Dật còn lo lắng cho chính mình nhìn nhầm rồi, tinh tế đánh giá, hỏi.

- Di, sư phụ, ánh mắt của ngươi không tệ lắm, lại đã nhìn ra, đồ đệ của ngươi là người như thế nào, cái gì gọi là thiên tài, thời gian dài như vậy còn không đạt tới Vũ Thần, vậy cũng quá kém rồi.

Dương Lỗi đắc ý nói.

- Ngươi cái tên hỗn đản này đừng tưởng rằng đạt tới cảnh giới Vũ Thần là có thể tự mãn rồi, ta cho ngươi biết, ở Huyền Cơ môn đạt tới cảnh giới Vũ Thần có rất nhiều người, cho dù là cảnh giới Thông Huyền cũng có không ít, tiểu tử ngươi không nên đắc ý.

Trương Dật tức giận gõ đầu của Dương Lỗi một cái.

- Ta nói sư phụ, ngươi cứ như vậy đả kích đồ đệ của ngươi sao?

Dương Lỗi phát hiện mình lại tránh không thoát, buồn bực không dứt.

- Hỗn tiểu tử!

- Khụ khụ...

Lúc này Cổ Tĩnh ho khan mấy tiếng:

- Trương thúc thúc, ngươi cũng không cần như vậy đi, ta ở chỗ này lâu như vậy, ngươi đừng làm như không nhìn thấy ta.

- A... Cái kia Tiểu Tĩnh, thật là không có ý tứ, Cổ lão để cho ngươi tới?

Trương Dật nghe vậy vội vàng nói.

- Nàng mang ta tới đây!

Dương Lỗi ở một bên chen miệng nói.

- Đúng rồi, gia hỏa kia là ai?

Dương Lỗi chỉ vào gia hỏa đang ở cách đó không xa co lại thành một đoàn, Dương Lỗi đoán chừng một cước vừa rồi của Cổ Tĩnh đã đem tiểu tử kia phế bỏ rồi, đời này sợ rằng không làm được nam nhân.

- Đúng vậy, Trương thúc thúc, tiểu tử kia mới vừa rồi nói năng lỗ mãng, ta một cước liền thu thập hắn, hắn sẽ không phải là gì của ngươi đi?

Cổ Tĩnh thấy Dương Lỗi vừa nhắc đến Trương Nguyên, không khỏi tràn đầy vẻ chán ghét.

- Các ngươi nói hắn a, hắn là một cái hậu bối ở trong gia tộc thế tục của ta mà thôi, bởi vì gia tộc cầu tình, cộng thêm nhìn tư chất của hắn coi như không tệ liền dẫn hắn tới đây.

Trương Dật thấy Trương Nguyên ở chỗ này liền quát lên:

- Trương Nguyên, ngươi còn ở chỗ đó làm cái gì, còn không qua đây?

- Khụ khụ, cái này Trương thúc thúc, hắn là người của gia tộc ngươi a, thật xin lỗi, ta không biết, bất quá hắn thật sự là quá ghê tởm, ta mới đá hắn, không nghĩ tới hắn không đỡ được một cước như vậy.

Cổ Tĩnh nghe vậy uốn ba tấc lưỡi mà nói.

- Lão tổ tông, ta... Ta... Ta bị phế rồi, ta bị bọn họ phế đi a!

Lúc này Trương Nguyên oa oa khóc rống lên.

- Đứng lên, ai bảo ngươi ỷ vào tên tuổi của ta mà làm loạn!

Trương Dật vốn là không có bất kỳ hảo cảm nào với tiểu tử này, nếu như không phải là mình từ chối không được đám người trong gia tộc kia liều mạng cầu xin mà nói, căn bản sẽ không để ý tới hắn.

- Ta... Ta...

- Ta cái gì mà ta, ngươi cút trở về cho ta, lăn xuống núi, trải qua mấy ngày nay ta đưa cho ngươi cũng không ít linh dược, đem tu vi của ngươi đề thăng tới tầng thứ Vũ Đế, coi như là làm không công... thật thất vọng, cút đi cho ta!

Trương Dật nhìn gia hỏa này liền phiền chán, thừa dịp lần này liền đuổi hắn rời đi.

- Lão tổ tông, van xin ngươi không nên đuổi ta đi, không nên đuổi ta đi a!

Trương Nguyên cầu xin tha thứ nói, hắn biết, nếu như mình bị đuổi về mà nói, chắc chắn sẽ không sống khá giả, hơn nữa hiện tại chính mình cũng đã bị phế rồi, nếu như rời đi như vậy mà nói, như vậy cả đời liền xong rồi, hơn nữa thù này cũng không còn cơ hội báo được, chỉ có đi theo bên cạnh Trương Dật, học công phu tốt, hảo hảo tu luyện mới có thể có cơ hội báo thủ.

- Ta để ngươi cút trở về, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy hay sao?

Trương Dật nói.

Dương Lỗi cũng là thấy được một tia hận ý hiện lên ở trong ánh mắt của Trương Nguyên, gia hỏa này xem ra còn chưa từ bỏ ý định, hơn nữa đối với đám người mình sinh ra lòng trả thù nồng đậm, tiểu tử này còn thật không phải là người tốt gì, tâm địa ác độc, hơn nữa còn co được giãn được, xem ra thật còn là một nhân vật.

Một khi đã có thể sinh ra uy hiếp đối với mình, như vậy liền cần bóp chết ở trong trứng nước, nếu như hiện tại đem hắn đuổi đi mà nói, sợ rằng thật đúng là một cái phiền toái.

Cho nên Dương Lỗi đối với Trương Dật nói:

- Sư phụ, tiểu tử này hiện tại đã trở thành một phế nhân, hơn nữa nói như thế nào cũng là hậu bối tộc nhân của ngươi, liền để cho hắn lưu lại đi.

Trương Dật thấy Dương Lỗi nói như vậy, hắn là đệ tử đắc ý của mình, hắn đều đã nói như thế, liền cho Trương Nguyên một cái cơ hội lưu lại thì tốt rồi, dù sao Trương Nguyên này cũng không vén lên bao nhiêu cuộn sóng.

- Nếu Tiểu Lỗi đã nói như vậy, vậy thì tha cho ngươi một lần!

Trương Dật nhìn Trương Nguyên nói.

- Cảm ơn lão tổ tông, cảm ơn lão tổ tông!

Trương Nguyên nghe vậy vội vàng dập đầu.

- Đi xuống đi!

Trương Dật không nhịn được phất phất tay nói.

Trương Nguyên biết mình lưu lại cũng bất quá là để người chán ghét mà thôi, cố nén đau đớn chậm rãi đi ra ngoài.

Lúc này Cổ Tĩnh lại nói:

- Dương Lỗi đệ đệ, làm sao ngươi lại xin tha cho hắn, để cho hắn lưu lại a, hắn vừa nhìn liền biết không phải là vật tốt gì, ta còn nhìn thấy ánh mắt oán độc kia của hắn, sợ rằng đã ghi hận với ngươi rồi?

Dương Lỗi nghe vậy cũng là ha hả cười một tiếng:

- Vậy thì như thế nào, nếu như hắn thành thật mà nói, vậy thì cũng thôi, nếu quả thật dám lại tìm phiền toái, tìm ta báo thù mà nói, như vậ liền không trách được ta, đúng không, sư phụ?