Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Chương 887: Thật sự anh được chủ nhà của mười dòng họ mời tới sao?




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay
**********

Trên lầu, quả nhiên lãnh đạo cao cấp của mười dòng họ đứng đầu đang nhìn chằm chằm xuống tình hình bên dưới.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Vốn dĩ bọn họ rất muốn lợi dụng những người thanh niên ở phía dưới ra oai thị uy với Lâm Mạc Huy một trận.

Nhưng không ai có thể ngờ rằng Lâm Mạc Huy lại chơi bài của anh một cách độc đáo và đánh đập tàn nhẫn đến như vậy.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Nhìn những con cháu của họ ở dưới bị đánh tơi tả rú lên như tiếng sói tru mà những người chủ nhà này run lên vì tức giận.

“Dã man, bạo lực."

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Sao lại có người ác độc như vậy chứ?”

“Thật đáng ghét mà”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Một người chủ nhà giận dữ gầm lên.

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Có phải người xuống ngăn cản cậu ta không?”

Một vị chủ nhà khác lại la lên. Bạn đang đọc truyện tại truyen88.vip

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Mọi người đều nhìn về phía Vương Trùng Anh, thủ lĩnh của mười dòng họ đứng đầu.

Vương Trùng Anh chậm rãi lắc đầu: “Phái người xuống ngăn cản bọn họ lại, mời Lâm Mạc Huy lên đây

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Tất cả mọi người đều sững sờ, chủ nhà họ Phùng lo lắng kêu lên: “Chủ nhà họ Vương à, chẳng lẽ cứ vậy mà bỏ đi sao?”

“Cậu ta đã náo loạn ầm ĩ phía dưới rồi, cũng đã đánh bị thương biết bao nhiêu người của chúng ta nữa kìa.”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Chẳng lẽ không xử lý cậu ta trước sao?”

“Nếu như ông còn mời cậu ta, không phải sẽ khiến cậu ta nghĩ chúng ta sợ cậu ta sao?”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Vương Trùng Anh liếc ông ta một cái: “Vậy thì sao?”

“Cứ thế trở mặt rồi ra tay với cậu ta à?"

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Đuổi cậu ta đi, sau đó thương lượng như thế nào?”

Chín vị chủ nhà kia nhìn nhau, nhưng cuối cùng chỉ có thể lựa chọn đồng ý.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Ngay lập tức họ cử một người đến để ngăn chặn cuộc hỗn chiến.

Người này là chủ nhà họ Đổng trong số các chủ nhà của mười dòng họ đứng đầu.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Khi mọi người nhìn thấy chủ nhà họ Đổng đi xuống thì tất cả đều vây quanh khóc lóc cầu xin ông ta chủ trì công đạo mà xử lý Lâm Mạc Huy.

Chủ nhà họ Đổng cười nói: “Ôi chao, mọi người hiểu lầm rồi. Đều là hiểu lầm.”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Cậu Lâm Mạc Huy không lên vào, đúng thật cậu ta là khách quý do mười dòng họ chúng tôi cùng nhau mời."

Ngay sau khi lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người đang có mặt đều bị sốc. Bạn đang đọc truyện tại truyen88.vip

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Tất cả mọi người đều nhìn Lâm Mạc Huy bằng ánh mắt đầy sững sờ, ngay cả ba người Hứa Thanh Tùng ở phía xa cũng sững sờ.

Ai có thể tưởng tượng được sự thật là Lâm Mạc Huy được mười dòng họ lớn mời chứ?

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Tôn Nguyệt Nhi tỏ vẻ không phục: “Chú Đổng à, chú có nhầm lẫn gì không vậy?”

“Tên nhóc này ở thành phố Hải Tân chính là một con ma cà rồng, các người... các người lại liên thủ mời anh ta sao?”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Chủ nhà họ Đổng khẽ nhíu mày: “Nguyệt Nhi, tôi tự mình ký tên mà cô cho rằng chuyện này có sự nhầm lẫn sao?”

Tôn Nguyệt Nhi nhất thời yên lặng, lập tức lại không phục nói: “Nhưng anh ta cũng không thể đánh người được chứ?"

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Nhìn xem, anh ta đã đánh tất cả chúng ta thành cái gì rồi.”

Những người khác cũng tụ tập xung quanh và ồn ào.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Chủ nhà họ Đổng lúng túng xua tay nói: “Trước tiên đừng nhắc tới chuyện này ạ.”

“Chúng tôi đang tìm cậu Lâm, còn nhiều chuyện quan trọng hơn cần bàn ạ."

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Cậu Lâm, hay là chúng ta lên lầu trước đi?”

Lâm Mạc Huy một mực lắc đầu: “Không cần lên lầu đâu.”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Vì mười dòng họ đứng đầu đã mời tôi, họ phải dành cho tôi sự tôn trọng.”

“Chín ông già kia cũng không xuống đây, lại chỉ phải có một mình ông xuống đây. Điều đó chứng tỏ họ không hề xem tôi ra gì cả.”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Một khi đã như vậy thì chúng ta không cần bàn bạc cũng được.”

Nói xong, Lâm Mạc Huy xoay người định rời đi.

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


Ông chủ nhà họ Đổng lo lắng, ông ta nhanh chóng ngăn cản Lâm Mạc Huy lại.

“Cậu Lâm, chuyện này... thật là xin lỗi.”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu


“Đúng là mọi người đang đợi trên lầu ạ."

“Hay là, tôi... tôi sẽ nói lời xin lỗi thay bọn họ. Chúng ta lên lầu trước rồi lại nói tiếp được không ?”

Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu




Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.