Tại Sao Không Được Làm Người Quá Nhẫn Nại

Chương 7-2




Bởi vì một tiếng caca đó, Lục Liễu Chi lại bị đè xuống giằng co hơn nửa tiếng, chờ đến lúc gần kết thúc thì cậu đã sắp sửa cắn nát gối luôn rồi.

Kiều Giản sau khi qua cơn sảng khoái, ngồi bên mép giường hút thuốc lơ đãng liếc nhìn Lục Liễu Chi, “Chậc” một tiếng, vươn tay nâng cằm cậu lên.

Trên cổ Lục Liễu Chi lưu lại mấy cái dấu hôn hết sức nổi bật, đỏ tới mức thoáng chút bầm tím.

“Có mang theo áo cổ lọ không?”

Hiện tại Lục Liễu Chi chỉ cần nhúc nhích ngón tay thôi cũng thấy mệt mỏi, qua cả buổi mới trả lời: “Không mang.”

Kiều Giản hút xong thuốc dẫn cậu đi tắm rửa, Lục Liễu Chi liên tục nhắm sàn nhà trượt lên trượt xuống, Kiều Giản hung dữ vỗ mạnh lên mông cậu, “Đứng đàng hoàng.”

“…” Lục Liễu Chi vịn tường, “Ò.”

“Ò cái gì mà ò?” Kiểu Giản nói: “Ngày mai khỏi cần đi, cứ ở nhà đợi tôi.”

Lục Liễu Chi thở phào nhẹ nhõm, “Em biết rồi.”

Kiều Giản ôm cậu ngủ chưa được hai tiếng đã rời giường, Lục Liễu Chi vẫn còn say giấc nồng, Kiều Giản nhét thêm cái gối ôm vào trong ngực cậu, cúi đầu hôn lên má cậu một cái.

Lục Liễu Chi không mang theo áo cổ lọ, đành mở tủ đồ ra tìm kiếm, cuối cùng lôi tạm cái áo len cổ cao của Kiều Giản mặc vào, trong nhà chẳng còn bóng người, Lục Liễu Chi ngồi trên ghế sofa ăn bánh mì, bởi vì cảm thấy phía sau có chút đau, ngồi xuống không bao lâu lại đứng lên, muốn đi tủ lạnh lấy nước uống.

Thời điểm cửa bị mở ra, Lục Liễu Chi tưởng rằng Kiều Giản quay trở về, cậu ngoái đầu nhìn thử, Lục Mẫn Hành miệng còn ngậm điếu thuốc, đứng ở trước cửa, cười như không cười mà nhìn cậu.

“Ồ, chả phải Kiều Giản bảo mày không về đây sao?” Lục Mẫn Hành hỏi: “Tránh tao hả?”

Khách quan mà nói, quan hệ giữa Lục Mẫn Hành và Kiều Giản thân thiết hơn nhiều so với cậu, dù sao Lục Mẫn Hành vẫn là con ruột của Lục Dương. Sự kiện xảy ra năm đó, Lục Mẫn Hành cũng biết được chút ít, Kiều Giản nói sau này sẽ chịu trách nhiệm với Lục Liễu Chi, về phần chịu trách nhiệm đến đâu là chuyện của Kiều Giản.

Lục Liễu Chi sợ gã, nguyên nhân rất đơn giản, suốt thời thơ ấu gã luôn luôn đánh Lục Liễu Chi, bởi vì Lục Mẫn Hành cảm thấy Lục Liễu Chi rất phiền. Sau khi lớn hơn một chút, lại cảm thấy cậu uất uất ức ức hết sức đàn bà, càng phiền, Lục Liễu Chi không đánh trả cũng không mắng trả, Lục Mẫn Hành luôn cho rằng cậu là đồ rác rưởi bỏ đi, có thể ăn bám được Kiều Giản đúng là khó lòng tin nổi.

Lục Mẫn Hành quay về lấy đồ hộ mẹ Kiều Giản, lấy được rồi cũng chưa vội trở về, vốn dĩ gã muốn hỏi Lục Liễu Chi hiện tại đang làm nghề gì, chỉ là ngay khi tới gần quan sát, lại rất mỉa mai cười một tiếng —— Lục Liễu Chi mặc quần áo Kiều Giản có chút rộng, nhìn từ trên xuống, có thể thấp thoáng trông thấy hàng loạt vết tím vết đỏ.

Gã cười xong rồi, đột nhiên vươn tay kéo mạnh cổ áo của cậu xuống, những dấu hôn ái muội che khuất kia đều bị bại lộ, trên mặt Lục Liễu Chỉ chẳng có biểu cảm gì, cúi đầu không nói chuyện.

“Tốt nhất mày nên chút ý một chút cho tao, đừng để cô tao trông thấy, nghe rõ chưa?” Lục Mẫn Hành nói: “Kiều Giản bằng lòng chơi mày, đấy là vì anh ấy có hứng thú, đến lúc mất hứng sẽ đá mày thôi, mày đừng tự cho rằng mày và anh ấy thật sự yêu đương giận hờn, nếu như bị cô tao phát hiện ra loại chuyện thối nát này, khiến cổ tức giận sinh bệnh tật gì, lúc đấy mày đừng hòng yên ổn vác mặt ra đường.”

Lục Liễu Chi gật gật đầu, thoạt nhìn trầm mặc lại ngoan ngoãn, Lục Mẫn Hành đẩy cậu một cái, cậu đứng vững vàng, chỉ là vẫn luôn cúi đầu.

Lục Mẫn Hành đột nhiên đưa tay túm tóc để cậu ngửa mặt lên, Lục Liễu Chi quá quen thuộc động tác này của gã, dường như là theo bản năng, Lục Liễu Chi nói: “Đừng đánh tôi.”

Không phải cầu xin, cũng không có bất kỳ cảm xúc nào khác, rất bình tĩnh.

“Buổi tối Kiều Giản sẽ trở về.” Cậu giải thích nói.

Lục Mẫn Hành buông lỏng tay, lại châm điếu thuốc ngậm vào miệng, vỗ vỗ trên mặt cậu, “Biết viện binh rồi à?”

“Không phải.” Lục Liễu Chi nói: “Nếu để anh ấy nhìn thấy sẽ rất phiền phức.”