Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 68: Quy tắc yêu vợ như mạng



Trong nháy mắt lại qua một tuần lễ, từ sau ngày bị Hồ Cẩn Huyên phạt ở trong lương đình, người đàn ông kia vẫn phách lối như cũ, mỗi ngày bọn họ vẫn sống rất ngọt ngào, quả thực làm người khác ghen chết, nhưng sự trừng phạt của ngày đó có từng tiến hành không? Việc này thật đúng là rất khó nói, có phải thế không.

Bởi vì một người đàn ông lăn qua lăn lại trong thư phòng lạnh lẽo mãi vẫn không buồn ngủ, cho đến lúc đếm tới 1000 con cừu non, anh đành lén lén lút lút đi trở về phòng trong đêm tối, trở lại trên chiếc giường lớn kia, ôm thân thể mềm mại anh tha thiết ước mơ để ngủ.

Về phần cô, cũng bởi vì không có lồng ngực của anh, nên quanh đi quẩn lại lăn qua lộn lại, thủy chung ngủ không yên, nhưng lại không bỏ mặt mũi, đang suy nghi xem nên cầm gối đến thư phòng chen chúc với anh, hay là rộng lượng nói một câu đại xá ‘ anh có thể trở về phòng ngủ ’, sau đó về phòng của mình ngủ, mà người đàn ông kia sẽ như một con cún con tội nghiệp, theo sát phía sau cô.

Khi cô đang suy nghĩ dùng loại phương thức nào để mình có thể ôm thân thể cường tráng đó ngủ thoải mái thì một người đàn ông len lén lẩn vào phòng, trong lòng cô nhất thời vui mừng, sau đó làm bộ ngủ, rốt cuộc lại trở về lồng ngực khiến cô quen thuộc, hơn nữa còn mê luyến, cô có thể an tâm ngủ rồi, lập tức mơ mơ màng màng ngủ mất, hôm sau thì chậm chạp rời khỏi phòng trong ánh mắt mập mờ của một đám người làm, còn anh thì đã đến công ty từ sớm, còn đặc biệt phân phó người giúp việc nấu canh bổ cho cô, xem đi! Tình hình như thế không khiến người khác liên tưởng cái gì cũng khó khăn.

Hôm nay, anh đã vui mừng bừng bừng, bộ mặt hồng hào đi làm, còn cô thì xương cốt cả người đều đau nhức, ăn sáng xong thì nhàm chán đi tới trong thư phòng, mở máy vi tính ra nói về tình trạng gần đây với một đám bạn tốt.

Cô nhanh chóng mở máy vi tính ra, nhìn thấy tấm hình anh ôm cô cười như con hồ ly để trên bàn máy vi tính, cô nhất thời giận đến nghiến răng, tối hôm qua cô giống như bị rút xương, hiện tại toàn thân đau nhức, nhưng trong mắt cô lại đầy ngọt ngào, khiến cô càng có vẻ đẹp đẽ, người khác nhìn liền ra ngay, chỉ có cô không chú ý thôi.

Mặc dù mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của anh, cô đều không nhịn được trở thành hoa si, nhưng hiện tại cô chỉ nhìn người đàn ông cười rực rỡ đó vài lần, rồi sau đó mau chóng tiến vào trang web của tổ chức, bắt liên lạc với đồng bọn, bởi vì hôm nay cô lên hơi trễ, đoán chừng không bao lâu nữa, người đàn ông muốn về nhà đó sẽ về tới thôi, thời gian của cô thật rất có hạn.

Cô mới vừa vào trang web của tổ chức, lập tức liền bị Quý Tự San bắt được, còn cười ha hả nhạo báng một phen: "Cẩn, đã lâu không gặp, dọa này quá thoải mái đó!" .

"Dĩ nhiên, cậu không cần quá hâm mộ mình." Hồ Cẩn Huyên nhanh chóng đánh mấy từ, sau đó bắt đầu đi vào cột công cáo xem gần đây có tin tức đáng cười gì.

Thật ra thì trang web này chẳng những ghi chép nhiệm vụ họ phải hoàn thành, còn có trò chơi giải trí, có sách khoa học kỹ thuật cao nhất, có tài liệu của bất luận kẻ nào trên thế giới, còn ghi lại tình huống cuộc sống mỗi ngày của các thành viên, dĩ nhiên điều kiện trước hết là bọn họ vui lòng chia sẻ với mọi người thì mới được truyền lên, nhưng cũng có ngộ nhỡ, tựa như thời gian trước, Hồ Chính Phong len lén upload đoạn nói chuyện của Quan Hạo Thiên và bạn gái truyenfull.vn lên trên web, lúc ấy xem đoạn nói chuyện đó, mọi người đều cười mấy tuần lễ mới bỏ qua, làm cho họ không hiểu nhất là Quan Hạo Thiên bình thường ít nói nhất, thành thục nhất lại như tán gẫu vui vẻ hứng thú với những cô gái kia, suy nghĩ thôi cũng cảm thấy buồn cười.

"Thôi đi, mình mới không hâm mộ cậu, hôn nhân là phần mộ tình yêu, mình mới không muốn vào mộ sớm thế đâu, đàn ông không thể làm dừng bước chân đi tới của mình." Quý Tự San nói, ở trong mắt cô, đàn ông dễ làm hỏng việc nhất, có đàn ông cũng được, nhưng đối phương không thể trở ngại cuộc sống của cô.

"Ha ha! Hiện tại cậu nói thế, nói rõ cậu còn chưa hiểu tình yêu, về sau cậu sẽ không nói thế nửa, khi tình yêu tới, ngăn cản cũng không được, yêu một người, cậu sẽ tâm cam tình nguyện làm bất cứ chuyện gì vì anh ta, chỉ vì nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của anh ta." Hồ Cẩn Huyên viết theo tình cảm, xem tình hình này, cô gái này vẫn chưa biết gì! Xem ra đường tình yêu của một người đàn ông vẫn rất nhấp nhô, nhưng xem lịch sử phát triển tình yêu của người khác cũng rất thú vị, cô tạm thời cứ xem hướng phát triển tình yêu của họ, làm người đứng xem, lúc cần thiết sẽ bày mưu tính kế cho họ.

"Có phải cậu đã trúng độc của ông xã cậu quá sâu không, ai —— hết cứu! Người trong tình yêu đều là kẻ điên." Quý Tự San thở phì phò viết, gần đây khi cô hồi tưởng lại tiểu tử Hồ Chính Phong kia lại dám phóng điện với các tiểu thư khách sạn, cô liền không nhịn được nổi lửa trong lòng, than thở người này có thể không phóng điện với những người khác không, những cô gái đàng hoàng đều gặp họa.

Không thể không nói bí quyết theo đuổi vợ tổ truyền của tên Hồ Chính Phong kia quả là có chút hiệu quả, nhưng còn phải xem anh có vận dụng được hay không nữa, cô đã bắt đầu ghen, chỉ là mình không có phát giác thôi.

"Ha ha! Lão đại đâu? Sao mỗi lần mình tới đều không gặp cô ấy, trong tổ chức rất bận sao?" Hồ Cẩn Huyên gửi một khuôn mặt tươi cười, sau đó hỏi, kết hôn rồi muốn gặp đám bạn bè này thật khó, cho nên cô càng thêm quý trọng thời gian mọi người cùng nhau nói chuyện phiếm.

"Mấy ngày nay thủ lĩnh đến Italy làm việc, nhiệm vụ của cậu có phải rất khó giải quyết không? Có cần mình giúp một tay không?" Quý Tự San hỏi, nhưng thật ra cô đã biết rồi, mấy ngày nay thủ lĩnh đến Italy thi hành nhiệm vụ vốn dành cho Cẩn, nhưng nghĩ đến cô ấy đã kết hôn, người nhà trông cô kỹ thế, hơn nữa nhiệm vụ lại hơi nguy hiểm, cho nên thủ lĩnh mới giấu giếm Cẩn, tự mình đi thi hành, qua rất nhiều ngày vẫn chưa về, bằng bản lĩnh của thủ lĩnh có lẽ sẽ không có vấn đề, huống chi thủ lĩnh còn có dụng cụ liên lạc họ, nếu như cô ấy có chuyện nhất định sẽ lập tức nói cho họ biết.

"Như vậy, tính nguy hiểm cao bao nhiêu?" Hồ Cẩn Huyên lo lắng nói, thủ lĩnh luôn là thủ lĩnh lợi hại nhất, nhưng cô vẫn nhịn không được lo lắng.

"Không có việc gì! Không cần lo lắng, nhiệm vụ của cậu có phiền toái, liền cho mình biết, mình sẽ đi tiếp ứng cậu." Quý Tự San nói.

Hồ Cẩn Huyên tươi cười trong lòng, sau đó gửi một cái mặt cười liền out khỏi mạng, tắt máy vi tính, đây chính là đồng đảng, chuyện gì cũng có thể giúp nhau, lại nói, biết đám người này thật đúng là một trong những chuyện vui vẻ nhất đời này của cô, về phần tại sao nói là một trong, bởi vì gả cho một ông xã tốt cũng là chuyện vui vẻ nhất.

Nhìn đồng hồ trên bàn, ông xã cô cũng sắp về rồi, Hồ Cẩn Huyên sửa sửa quần áo, sau đó đi khỏi thư phòng, đi xuống lầu dưới.

"Phu nhân, đây là thư của ngài." Một người giúp việc nhìn thấy Hồ Cẩn Huyên xuống lầu, lập tức đưa một phong thư lớn cho cô.

"Phong thơ? Đưa tới lúc nào?" Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ lên tiếng, thật ra thì cô càng muốn hỏi là ai đưa tới, trừ đồng bọn của cô, hẳn không có người biết cô ở nơi này, nhưng đồng bọn của cô càng thêm không thể nào trắng trợn gửi thư cho cô, hơn nữa còn là một phong lớn như vậy.

"Người chuyển phát vừa đưa tới." người giúp việc cung kính nói, vừa rồi cô muốn đem phong thư lên lầu cho phu nhân, nhưng không ngờ phu nhân lại đi xuống.

"Oh, không sao, cô đi làm việc của cô đi!" Hồ Cẩn Huyên cười nói, ở trong biệt thự này, đã phân công rõ ràng, mỗi người giúp việc được quy định mỗi ngày phải làm hết bao nhiêu chuyện, mới có bao nhiêu thù lao, mặc dù những công việc kia đều rất thanh nhàn, nhưng cô luôn luôn không có thói xấu làm khó người khác, hơn nữa cô muốn một mình yên lặng xem thơ, nếu như là trong tổ chức gửi tới, cũng không bị người khác biết nội dung trong thư.

"Dạ!" người giúp việc nhìn thấy nữ chủ nhân mỉm cười mê người, ngay sau đó khóe miệng cũng mỉm cười theo, lại ngốc nghếch đi ra khỏi đại sảnh biệt thự.

Hồ Cẩn Huyên cúi đầu, lúc định mở thư ra xem, thì một giọng nam trầm thấp truyền tới: "Bảo bối, đang xem cái gì? Xem mê mẫn thế?".

Thẩm Dật Thần vừa vào cửa nhà đã nhìn thấy bảo bối của anh đang cúi đầu xem gì đó, ngay cả anh trở về cũng không có nhìn thấy, khiến trong lòng anh nghi ngờ, sự hiện hữu của anh không đến nỗi kém vậy chứ! Không nhịn được lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của cô.

"Ah —— anh đã về rồi! Em đi gọi quản gia chuẩn bị ăn cơm." Hồ Cẩn Huyên nghe được giọng nói quen thuộc trầm mê, dừng lại động tác muốn hủy thư, để phong thơ ở bên người, ngẩng đầu lên tươi cười như hoa, nũng nịu nói, vốn cho là một lát nữa anh mới về, không ngờ lại về nhanh thế.

"Ừ, anh trở về nãy giờ rồi, lúc nãy em đang xem gì vậy? Một người lớn như anh ở đây cũng không thấy." Thẩm Dật Thần ghen tỵ nói, sau đó vứt cặp tài liệu trong tay xuống trên ghế sa lon bên cạnh, đi tới bên người Hồ Cẩn Huyên, ôm thân thể mềm mại hương vị ngọt ngào của cô, đầu tựa vào trong mái tóc ngăm đen như thác của cô, hít sâu mùi thơm của cô, tất cả động tác nhất trí làm một, không có chút dài dòng dây dưa, có thể thấy được thói quen này của anh đã có từ lâu rồi.

"Lần sau sẽ không như vậy nữa, mau đi ăn cơm." Hồ Cẩn Huyên cho rằng anh đang ghen, lên tiếng dụ dỗ, sau đó đẩy cơ thể cường tráng đang ôm cô.

"Không cần, anh muốn xem em cầm cái gì trong tay?" Thẩm Dật Thần vô lại nói, sau đó đoạt lấy phong thơ trong tay cô, bỏ vào trong tay của cô, ý bảo cô mở ra cho anh coi trộm một chút, nếu không anh liền ỳ ở chỗ này không ăn cơm.

Thật ra thì anh sáng nay thừa dịp cô ngủ, anh đã đến công ty làm việc từ sớm rồi, chỉ để sớm về nhà gặp cô, rốt cuộc hoàn thành tất cả công việc để về nhà trước giờ ăn trưa, buổi chiều cũng không cần đến công ty nữa, khỏi nói bây giờ an vui mừng cỡ nào, anh chỉ hận không thể thời thời khắc khắc dính vào bên cạnh cô, thỉnh thoảng đùa đùa nghịch nghịch, thỉnh thoảng trêu chọc cô, thỉnh thoảng gần gũi cô chiếm chút lợi nhỏ.

Hồ Cẩn Huyên thấy anh nhìn chằm chằm phong thư trong tay mình, sợ hãi trong lòng, nếu đây mới thật là thơ trong tổ chức tử gửi tới, như vậy cô và anh sẽ phải ngả bài, anh có tức giận, về sau không cho cô đi ra ngoài thi hành nhiệm vụ không, theo tính tình bá đạo của anh, anh có thể sẽ làm như vậy thật, nhưng cô lại không lo lắng anh biết thân phận chân thật của cô rồi sẽ hết yêu cô, yêu một người rồi đâu có dễ dàng nói không yêu như vậy, nhất là bây giờ anh căn bản yêu cô như xương thịt.

Nghĩ tới nghĩ lui, không phải tơ từ đồng bọn trong tổ chức gửi tới, thì sẽ là ai chứ? Vấn đề là cô căn bản cũng không biết còn có ai biết Hồ Cẩn Huyên cô ở nơi này?

Thôi, thôi, không cho nhìn anh ngược lại cảm giác giấu đầu hở đuôi, hơn nữa một khi anh quyết định chuyện gì, tám con trâu cũng kéo không trở lại.

Hồ Cẩn Huyên chầm chạp mở lá thư này ra, khi nhìn thấy tấm thiệp màu hồng, trong lòng hơi thở ra một hơi, trên mặt lại không tỏ vẻ gì, khóe miệng hơi rung rung, là ai buồn nôn vậy, lại gửi thiệp mời màu hồng cho cô, hơn nữa còn không chỉ có màu hồng, thiết kế kiểu dáng cũng quá ngây thơ, giống như là thiếp mời cho con nít.

"Mở ra xem." Thẩm Dật Thần dịu dàng dụ dỗ giống như rượu nguyên chất, thật ra thì bây giờ trong lòng anh đã hơi nóng nảy và tức giận rồi, chỉ là trên mặt không có biểu hiện ra, gửi phong thơ màu hồng kiểu con nít đến, người này chỉ có thể là bạn gái tốt của cô hoặc là tên biến thái cuồng, anh thầm nghĩ thế.

Hồ Cẩn Huyên mở tấm thiệp kiểu trẻ con ra, khi nhìn thấy cái tên quen thuộc ở cuối, khóe miệng càng run run lợi hại, rất khó tưởng tượng một người đàn ông như anh lại gửi tấm thiệp trẻ con này cho cô, bằng ánh mắt nhìn người nhiều năm của cô, như vậy không giống như phong cách hành sự của Nhiếp Phong.

Chuyện lạ, chẳng lẽ người đàn ông này không phải người đàn ông kia? Hồ Cẩn Huyên nghĩ như vậy, nếu không cô không thể nghĩ ra lời giải thích gì tốt hơn, vấn đề không phải tấm thiệp này ngay thơ cỡ nào, mà là nội dung trong này khiến cô kích động trong lòng, trầm mặc lâu như vậy, rốt cuộc có hành động, xem ra cô không cần khổ sở nghĩ biện pháp khác đến gần anh nữa.

Khi Thẩm Dật Thần nhìn thấy hai chữ ‘ Nhiếp Phong ’ khí phách trong thư mời, trán liền nổi gân xanh lên, trong lòng đã sớm đầy lửa giận, nếu như không phải anh khống chế tốt, giờ phút này anh rất có thể đã giết đến công ty Nhiếp Phong chém anh ta ra rồi, vốn tưởng rằng từ sau bữa tiệc từ thiện, Nhiếp Phong đã biết cô đã có chồng rồi, cũng sẽ không còn ý gì với cô nữa, không ngờ tiểu tử này trầm mặc hai tuần lễ, lúc anh đang hả hê, thì hắn ta lại ra một chiêu làm anh không kịp ứng phó, hắn thật độc.

"Không cho phép đi!" Thẩm Dật Thần đoạt lấy thư mời trong tay cô quăng xuống đất, sau đó ôm thật chặt thân thể mềm mại của cô, bá đạo nói, mặc dù biết cô yêu mình, trừ anh ra sẽ không thích người đàn ông nào khác, nhưng chỉ cần nghĩ tới cô ở chung với người đàn ông khác, cười một tiếng với người đàn ông khác, ngọn lửa ghen ghét trong lòng anh sẽ bộc phát trong nháy mắt, hận không thể giết người.

Có người nói tình yêu của anh làm cô gái anh yêu hít thở không được, nhưng đó chính là tình yêu bá đạo của Thẩm Dật Thần anh, anh ở trước mặt người khác lãnh khốc vô tình, ngay trước mắt cô gái anh yêu thì anh lại thay đổi thành lo được lo mất, thỉnh thoảng thích ăn dấm, thỉnh thoảng thích trêu chọc cô, thích thời thời khắc khắc dính vào cô, từ khoảnh khắc gặp cô đã định sẵn đây là kiếp nạn của anh, kiếp nạn ngọt ngào, mà nay anh càng ngày càng trở nên lệ thuộc vào cô, nhưng thật may là cô cũng thế, mặc dù cô không nói gì, nhưng anh có thể cảm thấy từ những động tác thường ngày của cô.

"Nghe nói trong nhà Nhiếp Phong có một hồ bơi lớn vô cùng." Hồ Cẩn Huyên cười nói, tỏ ý dụ dỗ, biết anh nhất định sẽ ngăn cản, nhưng giống như anh rất hiểu cô, cô cũng vô cùng hiểu rõ anh, quy tắc thứ nhất của người đàn ông yêu vợ như mạng chính là không làm chuyện gì khiến vợ tiếc nuối, dù là chuyện nhỏ cũng không được.

Vận dụng nhược điểm cưng chiều cô của người đàn ông bên cạnh để đạt tới mục đích, Hồ Cẩn Huyên thấy hơi áy náy một lát, cô có điều khổ tâm bất đắc dĩ, bỏ lỡ cơ hội lần này, về sau muốn đến gần Nhiếp Phong sẽ rất khó, để sớm hoàn thành nhiệm vụ, sau đó dễ dàng đi chơi, cô đành phải làm như vậy, cô biết anh nhất định sẽ đồng ý, chỉ là muốn mè nheo với cô một lát thôi.

"Không đi không được sao? Anh lập tức cho người xây hồ bơi lớn hơn, xa hoa hơn cái trong nhà Nhiếp Phong cho em, em muốn gì anh cũng cho em." mặc dù Thẩm Dật Thần đã thỏa hiệp trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn mong đợi cô có thể nói NO, anh đang nghĩ, cô giống như là một con chim nhỏ, lúc nào cũng muốn bay ra ngoài chơi một lát, sào huyệt anh làm không quản được cô, anh cũng không hi vọng làm cô buồn chán, mặc dù cuối cùng, anh vẫn không nhịn được lo lắng nếu có một ngày con chim nhỏ yêu thích sào huyệt khác mà không trở về, thì anh có lẽ sẽ bị bệnh tương tư giày vò đến chết.

"Không được, chờ anh xây xong, gái trinh đã thành đàn bà rồi." Hồ Cẩn Huyên đưa ngón giữa thon dài ra, lắc lắc trước mắt anh, tỏ vẻ cứ quyết định như thế, mới vừa nghe anh nói em muốn gì anh cũng cho em, cô liền muốn dùng hết sức chặt ôm lấy anh, nói em không đi, em không đi, cái gì cũng không để ý, chỉ muốn ôm anh thế, nhưng tác phong làm việc của cô không cho phép cô làm như vậy, mà cô vô cùng nhiệt tình yêu thương phần công việc này.

"Được rồi! Nhưng mà anh muốn đi theo, còn có không cho phép cười với Nhiếp Phong, không được nói hơn một câu với hắn ta, sau khi xem hồ bơi nhà hắn ta xong, không cho phép thích hồ bơi nhà anh ta, không cho phép. . . ." Một người đàn ông ríu rít phân phó, trong giọng nói chứa đầy bá đạo, thật ra anh hiểu rõ cô biết Nhiếp Phong, không hoàn toàn là vì đối phương, rất có thể là do cô nhận nhiệm vụ gì có liên quan với Nhiếp Phong, từ bữa tiệc từ thiện anh đã bắt đầu suy đoán rồi, sự thật anh đoán không có sai, nếu không cô không thể nào bởi vì một hồ bơi mà không để ý cơn ghen của anh nhất định đến nhà Nhiếp Phong. Bởi vì hệ thống bảo vệ máy vi tính của cô làm tốt quá, hiện tại người của anh vẫn không thể đột phá, cho nên trước mắt anh vẫn còn nóng nảy, cảm giác không biết gì cả này thật vô cùng xấu, nhưng tin tưởng không bao lâu, anh sẽ biết bảo bối của anh đến tột cùng nhận nhiệm vụ gì.

Không cho phép như vậy, không cho phép thế kia, nhìn biểu tình của Thẩm Dật Thần, xem ra anh nói ba ngày ba đêm đều được, người đàn ông này có phải quá dài dòng hay không? Nhưng nghe lời nói của anh, cô liền cảm thấy ngọt ngào khác thường, mặc dù anh vô cùng bá đạo, thường hay ghen, nhưng anh chưa từng chân chính cấm cô làm gì cả, bởi vì trong quy tắc cưng chiều vợ của anh không cho phép anh làm chuyện gì khiến cô không vui, mà là không ngừng trêu chọc cô vui vẻ, khiến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

"Vậy có thể mỉm cười với mấy người đàn ông khác chứ." Hồ Cẩn Huyên cười ha hả bắt bẻ lỗ hổng trong lời nói của anh, anh có biết bộ dáng này của anh có thể khiến tất cả cô gái trên thế giới điên cuồng không, Hồ Cẩn Huyên cô có tài đức gì có thể có được anh chăm sóc.

"Đáng chết không cho phép, không cho phép cười với người đàn ông nào ngoài anh, không được nói lời chọc giận anh giống lúc nãy, không cho phép. . . ." Thẩm Dật Thần nhìn thấy thần thái khiêu khích rõ ràng của cô, thở phì phò nói, cô biết cô nhất định là ông trời phái tới trừng phạt anh, bởi vì anh là một người lãnh đạo xã hội đen lãnh khốc vô tình, nhưng mà Thẩm Dật Thần anh chưa từng sợ ai, Thẩm Dật Thần anh đã yêu ai thì sẽ bảo vệ vô cùng, ông trời cũng không vượt qua được.

Hồ Cẩn Huyên nhìn gương mặt đẹp trai nổi trận lôi đình trước mắt, còn có đôi môi đang làm nhảm hấp dẫn trước mắt, nuốt nước miếng một cái, đột nhiên nghĩ đến tình tiết trong một bộ tiểu thuyết, mỗi khi nữ chính nổi giận, nam chính sẽ dùng môi của mình chận lên, ngăn chận lời nữ chính muốn nói ra, lúc ấy cô còn cảm thấy vai nam chính rất lãng mạn, không ngờ hôm nay cô cũng muốn dùng chiêu này để chận lại ngôn ngữ bá đạo của người đàn ông trước mắt, Hồ Cẩn Huyên khẽ nhón chân lên, đưa môi đỏ mềm mại của mình tới trước mặt anh, lần đầu tiên bá đạo ngăn chận đôi môi hấp dẫn đang ríu rít của anh.

Rốt cuộc an tĩnh, nhưng mà môi của anh thật hấp dẫn giống rượu nguyên chất, khiến cô muốn nhiều hơn, cô đưa đầu lưỡi ra khẽ quét môi mỏng của một vòng, nghịch ngợm chơi đùa trong môi anh như một đứa bé.

Đột nhiên người đàn ông bên cạnh đổi bị động làm chủ động, cô cuốn cô giống như mưa to gió lớn, môi lưỡi tùy ý dây dưa, tiến vào từ răng ngọc hơi mở ra, cường hãn công chiếm mỗi một tấc không gian trong đó. Mút vào cái lưỡi của cô, môi lưỡi nước miếng dây dưa, hôn sâu chứa đựng cả dịu dàng và bá đạo, khiến cô có chút ứng phó không kịp.

Quả nhiên, đàn ông không thể tùy ý trêu chọc, nếu không hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần mới thỏa mãn buông Hồ Cẩn Huyên thở hổn hển ra, để cho cô tựa vào trong ngực của mình, đưa bàn tay dày rộng ra vuốt lưng cô cho cô thở đều, thanh âm hơi trầm thấp khàn khàn vang lên ở bên tai cô: "Về sau không cho phép như vậy nữa, anh sẽ ghen, rất ghen." .

Hồ Cẩn Huyên dĩ nhiên hiểu ý tứ trong lời nói của anh, nhỏ nhẹ thở hổn hển, yên lặng, ai —— hậu quả ghen tuông của anh thiết tưởng không chịu nổi, cô nên cẩn thận làm việc, nhưng nhìn tình hình này của anh, hẳn là anh đã bị nụ hôn của mình thu mua, tự động cam chịu quyết định của cô rồi.

"Đi thôi! Đi ăn, cơm nước xong phải theo anh." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói, sau đó vác cô trên vai như vác một hành lý lớn, đi về phía phòng ăn, chọc cho những cô hầu gái mang thức ăn lên cúi đầu, len lén cười.

Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, ngay sau đó kêu rên, chẳng lẽ hôm nay anh chỉ đến công ty một buổi sáng rồi không đi làm nữa? Người trong công ty sẽ nói họ thế nào, lần trước cô đã lộ mặt ở công ty rồi, một bộ phận người trong công ty đều biết cô, mất mặt quá! Đêm Xuân ngắn ngủi, trời lên sớm, từ đấy vua ra chậm buổi chầu, không thể không khiến người ta nghĩ như thế, người làm nữ trong nhà bọn này đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn cô, cô chỉ bày tỏ im lặng, nếu như có thể, cô muốn lớn tiếng la lên một câu hoàn toàn là do thói quen của chủ các cô, các cô ngàn vạn lần không được dùng ánh mắt đó để nhìn người vô tội như tôi, nhưng lại có cảm giác giấu đầu hở đuôi, cô cũng đành phải thôi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.