Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 84: Nhiệt độ trong bang tăng cao



Trong rừng núi u tĩnh, một biệt thự hào hoa phong cách Châu Âu đập vào mắt, ban đêm yên tĩnh có vẻ làm biệt thự càng thêm âm trầm.

Giờ phút này trong phòng ngủ không ngừng vang tiếng thở dốc của nam tử hoà với tiếng tiếng rên rỉ yêu kiều của phụ nữ, trong mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng dáng dây dưa trên giường lớn, từ thanh âm cũng biết bọn họ giờ phút này thỏa mãn và hăng hái cỡ nào, tiếng thở dốc và rên rỉ yêu kiều lúc cao lúc thấp, làm người ta đỏ mặt.

Một lúc lâu sau, cả căn phòng yên tĩnh, Thẩm Dật Thần một thân áo choàng tắm màu đen từ phòng ngủ đi ra. Áo choàng chỉ là tùy ý giắt trên người, lộ ra lồng ngực to lớn hấp dẫn trí mạng, tóc ngắn xanh đen mang theo cuồng dã vô tận, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, dáng vẻ lạnh như băng, tròng mắt đen thâm thúy khẽ nheo lại, không còn vẻ dịu dàng lúc đối mặt với Hồ Cảnh Huyên. Bộ thái ưu nhã, khí chất cao quý vĩnh viễn người khác cũng không thể bắt chước.

Thẩm Dật Thần chậm rãi bước vào đại sảnh, không nhìn thẳng đám thuộc hạ đã sớm cung kính đứng chờ, chậm rãi lấy một chai rượu đỏ được ủ lâu năm từ tủ kính tinh xảo, đỏ một ít vào ly. Ngón tay thon dài cầm ly rượu chân cao lười biếng ngồi trên ghế salon, cử chỉ vẻ mặt dị thường ưu nhã, tràn đầy hơi thở Quý tộc.

Ba trưởng lão và tứ đại Đường chủ cung kính đứng một bên ngay cả thở cũng lặng lẽ, chỉ sợ trước mặt chủ tử xảy ra sai sót. Kể từ khi cưới phu nhân, đã hơn hai năm chủ tử chưa trở về trong bang, không nghĩ tới anh tối nay lại đột nhiên xuất động tất cả huynh đệ bảo vệ phu nhân, còn ôm phu nhân về bang nghỉ ngơi, hơn nữa chủ tử và phu nhân ở trong phòng một giờ, khi ra ngoài bộ dáng hấp dẫn hấp dẫn, cho dù là kẻ ngu cũng biết vừa rồi xảy ra chuyện gì.

Chủ tử vẫn lãnh khí, bọn họ thật hoài nghi chủ tử như vậy, phu nhân dám ở cùng một chỗ với anh sao? Chủ tử không nói lời nào, bọn họ ngay cả thở dốc đều thận trọng, không khí đúng là an tĩnh làm người ta sợ, trừ đồng hồ báo thức trên tường tích tích vang lên, đều không nghe được bất cứ động tĩnh gì.

Thẩm Dật Thần hạ mi xuống, nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu đỏ, vẻ mặt khiến người ta không nhìn ra tâm tình. Nhưng anh không nói, vẻ mặt giống như đang chờ đợi, thời gian chậm chạp trôi qua, tất cả thuộc hạ đều len lén lau cái trán đầy mồ hôi, rõ ràng ban đêm tương đối âm lãnh, bọn họ lại cảm giác sống lưng toàn mồ hôi.

Một lát sau, từng trận tiếng chân truyền vào đại sảnh, thanh âm giày da dẫm trên đất, mà còn không chỉ một đôi, thanh âm chỉnh tề, càng ngày càng vang. Xa xa, Lý trưởng lão tinh mắt nhìn thấy thủ lĩnh ám vệ của chủ tử dẫn năm người áo đen đi tới, ông thở khẽ một hơi, xem ra bọn họ tạm thời không cần lo sợ rồi, nhìn vẻ mặt ám vệ tựa hồ là có chuyện trọng đại, chuyện xảy ra hôm nay có rất nhiều nghi vấn.

"Chủ tử!" Thủ lĩnh ám vệ dẫn năm người áo đen đi tới trước mặt Thẩm Dật Thần, cung kính hô, mặt như cũ không biểu tình, chỉ là con mắt lạnh như băng lúc nhìn Thẩm Dật Thần hiện lên vẻ kính nể. Anh trở thành thủ lĩnh ám vệ của chủ tử đã năm sáu năm rồi, nhưng chủ tử cường đại đến mức căn bản không cần anh bảo vệ, mặc dù đã rất cố gắng tập luyện không ngừng.

"Như thế nào?" Thẩm Dật Thần trầm mặc một hồi, lạnh như băng lên tiếng, đâm thẳng lòng người, khiến mọi người ở đại sảnh tim gan run sợ, không hổ là thủ lĩnh hắc đạo, chỉ một biểu tình, một câu nói khiến bao nhiêu người bất giác thần phục.

"Bẩm chủ tử, chuyện đã hoàn thành, tối nay tất cả nhân viên gặp qua phu nhân đã biến mất, chỉ là. . . . . ." Ám vệ cung kính nói, lời cuối cùng chợt im lặng, không dám nói tiếp, bởi vì anh hiểu tính chất nghiêm trọng của chuyện này. Ở bên cạnh chủ tử đã lâu, tính khí chủ tử anh rõ ràng nhất, phu nhân là ranh giới cuối cùng của chủ tử, nếu có người chạm đến nó, hậu quả rất nguy hiểm, anh đảm đương không nổi tức giận của chủ tử .

"Chỉ là cái gì?" Thẩm Dật Thần không chút để ý nghi vấn hỏi, nhẹ nhàng nhấp một hớp rượu đỏ, bình tĩnh làm người ta không nhìn ra tâm tình, anh càng như vậy càng bí hiểm, khiến người người kinh hồn bạt vía.

"Trừ thị trưởng A thị Vệ Thanh Nhiên, đám người tối nay gặp qua phu nhân đều biến mất." Ám vệ lặng lẽ hít một hơi, ôm cái chết quyết tâm nói ra. Vệ Thanh Nhiên này không phải đơn giản, bọn họ không được chỉ thị của chủ tử cũng không dám manh động, nếu không sẽ làm cả Hắc bang lâm vào chỗ vạn kiếp bất phục. Bọn họ cũng không nghĩ đến dựa vào bản lĩnh phu nhân cũng thua trong tay Vệ Thanh Nhiên, xem ra hắn rất bí hiểm, hi vọng chủ tử có thể tha thứ bọn họ thất trách.

"Vậy sao? Ta biết rồi." Thẩm Dật Thần nghe vậy, gạt gạt mày đẹp, khóe miệng gợi lên nhất mạt đường cong tàn nhẫn, bất cứ thương tổn gì bảo bối của anh chịu, người khác chỉ có thể lấy cái chết bồi tội. Cho dù là Tổng Thống các nước liên minh, nếu Vệ Thanh Nhiên dám báo án khiến bảo bối gặp nguy hiểm, anh sẽ làm cả A thị chôn theo hành động ngu xuẩn của hắn, anh tuyệt đối có năng lực này

". . . . . ." Ám vệ nghe chủ tử nhà mình nói, muốn nói thêm gì nữa, nhưng vẫn nhịn không nói, dựa vào quan tâm chủ tử đối với phu nhân, anh có lý do tin tưởng chủ tử đã có chính sách ứng đối.

Thẩm Dật Thần để ly rượu xuống, không nhìn mọi người trong đại sảnh, trực tiếp lên phòng. Hiện tại anh đã biết đáp án, anh không muốn hao phí thêm thời gian. Trời biết anh mới rời đi bảo bối một lát, nhưng trong lòng anh lại dị thường tưởng niệm cô, về phần Vệ Thanh Nhiên, hi vọng hắn biết cái gì gọi là “thức thời vụ giả vi tuấn kiệt” (người thức thời mới là người khôn ngoan), hừ! Nếu không phải bảo bối ngăn trở động tác của anh, anh sớm đã đem tiểu tử kia đá chết rồi.

Đợi Thẩm Dật Thần rời đi, không khí trong đại sảnh nháy mắt chảy xuôi, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Tính khí chủ tử thật sự chấn áp nhân tâm, bọn họ rối rít tiến lên hỏi thăm thủ lĩnh ám vệ của Thẩm Dật Thần, muốn biết tất cả mọi chuyện xảy ra tối nay, còn có chủ tử vừa gọi anh đi làm gì, nghe đối thoại của bọn họ, làm tất cả những người gặp qua phu nhân biến mất, bọn họ sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng biến mất đơn giản như vậy.

Mọi người ngươi một lời ta một câu hỏi ám vệ, hoàn toàn không để ý sự lạnh lẽo trên người anh. Điều này làm ám vệ rất ảo não, tại sao đám người này cảm nhận được trên người chủ tử phát ra khí thế lạnh như băng, tất cả đều sợ muốn chết, mà gặp gỡ mình, đám người kia liền trực tiếp không nhìn, khác biệt rất lớn sao? Dầu gì chính mình cũng học được từ chủ tử.

Giữa trưa nắng ấm xuyên thấu rèm cửa sổ thật dầy trải trên giường lớn, Hồ Cẩn Huyên cảm nhận sau lưng có nguồn nhiệt người khác truyền tới, rất không có tự giác nhắm mắt tiếp tục giả vờ ngủ.

Đáng tiếc đau nhức trên người nhắc nhở cô đêm qua điên cuồng cùng đói khát. Ngày hôm qua bọn họ đang nhiệt liệt dây dưa hôn môi, cô liền mơ mơ màng màng bị anh dẫn tới địa phương xa lạ này. Nơi này bố trí rất phù hợp với phong cách của cô, bởi vì lòng áy náy, vì vậy cứ như chuyện đương nhiên bị anh ăn xương đều không chừa. Bị anh trêu đùa mất đi lý trí, cô cũng rất phối hợp hành động, kết quả di chứng tới đây, hậu quả tham lam a, làm người trong cuộc chính anh không những bình an vô sự, hơn nữa tinh thần còn rất phấn chấn, thật làm cô tức chết.

"Đang suy nghĩ gì?" Thẩm Dật Thần biết cô đang giả bộ ngủ, ngay cả lúc cô tức giận không yên, phẫn hận làm mờ ám, cũng bị anh nhất nhất thu vào đáy mắt. Anh đối với cô thật sự là muốn ngừng mà không được, thời thời khắc khắc muốn ở bên cạnh cô, anh còn muốn cô không ngừng, tùy thời tùy chỗ đều giống như dã thú động tình muốn cô, muốn hôn cô, Thẩm Dật Thần anh từ trước đến giờ cao ngạo tự chủ của mình, nhưng trước mặt cô lại bị chó tha mất.

Hồ Cẩn Huyên làm bộ như không nghe thấy, nhắm mắt tiếp tục giả vờ ngủ. Nếu giờ phút này tỉnh sẽ phải đối mặt với bí mật hai người giấu giếm lẫn nhau, hơn nữa còn có khả năng bị anh ăn vào bụng lần nữa, ngay cả cặn bã đều không còn.

Thẩm Dật Thần cười khẽ một tiếng, từ phía sau ôm hông cô, bàn tay rộng rãi ấm áp khẽ vuốt ve da thịt cô, trêu đùa lướt qua rốn cô, đi lên, đi lên nữa.

"Ừ, không nên nháo!" Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, bắt được bàn tay đang nháo loạn, gắt giọng, người đàn ông này tinh lực cũng quá thịnh, tối hôm qua còn chưa đủ điên cuồng sao? Hiện tại đã là buổi trưa, nếu như không phải tối qua cả đêm chưa ngủ, hôm nay cô cũng không đến nỗi ngủ thẳng tới buổi trưa mới tỉnh, về phần anh vẫn ở trên giường, thật là một kỳ tích.

"Sẽ được." Anh thẳng thắng cự tuyệt, cúi đầu gặm vành tai cô, rồi sau đó từng điểm từng điểm đi xuống, tế tế mật mật hôn môi đỏ mọng, đi tới xương quai xanh, chuyển qua ngực.

"Nha, đừng, đừng động." Hồ Cẩn Huyên rên lên một tiếng, tay nhỏ bé khước từ từ từ mềm yếu, thần chí dần dần trở nên sương mù.

Thẩm Dật Thần khẽ cười một tiếng, bảo bối vẫn còn nhạy cảm như thế, làm sao có thể cự tuyệt anh. Anh muốn trừng phạt cô, còn chưa kết thúc đâu, ai kêu cô tối khuya còn dám chạy tới chỗ nguy hiểm như vậy, lại bị người khác bắt được.

Bàn tay bắt đầu không kiêng kỵ vuốt bụng cô, phối hợp đầu lưỡi linh hoạt ở trên người cô chuyển động, cảm giác nóng bỏng trơn trợt ép sắc mặt Hồ Cẩn Huyên đỏ hồng, thở gấp liên tiếp, khẽ cắn môi dưới, than nhẹ ra tiếng. Thân thể phản ứng chân thực khiến cô đầu hàng. Âm điệu mềm nhũn truyền vào tai Thẩm Dật Thần, nhất thời làm bụng dưới anh căng thẳng, con mắt sắc sâu mấy phần, nhiệt độ chung quanh không ngừng lên cao, cảm thấy người phía dưới buông lỏng, anh thấp người đi vào.

Hồ Cẩn Huyên hô nhỏ một tiếng, vô lực vịn cổ anh, hưởng thụ cảm giác vui sướng anh mang tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.