Tử Cực Thiên Hạ

Quyển 1 - Chương 40: Chiến quỷ tu



Editor:HamNguyet

*("hồn phiên":có nghĩa là chiêu hồn,triệu hồn... trên gg chỉ giải thích như vậy,cũng k nói rõ ràng lắm)*

"Khặc khặc... Bản tôn còn tưởng là ai, nguyên lai là tiểu cô nương xinh đẹp a!Khặc khặc..." Lão đầu tử cười quái dị nói,lục mâu dưới mái tóc rối bay nheo lại nhìn quét qua Vương Tử, một bộ dáng đáng khinh ghê tởm, tay trái cầm hồn phiên trong phút chốc lại bắt đầu đong đưa, từng đợt sát khí trào ra!

Đây là đang triệu hồi oán quỷ!

"Bá!" Một đạo bóng xanh hiện lên lao thẳng tới địa phương lão đầu tử, bị hắn tránh né được, tại chỗ bắn phất lên một trận tro bụi, cũng may Vương Tử cho dây đằng thu lại!

*(dây đằng:dây buộc)*

"Bá bá bá..." Mấy đạo dây đằng theo động tác nhất trí hướng lão đầu tử quấn lấy, lão đầu tử chỉ phải trốn tránh, chặt đứt triệu hồi.

Ở thời điểm lão đầu tử xuất hiện Vương Tử liền biết cấp bậc của hắn chỉ ở luyện khí kỳ còn chưa tiến vào trúc cơ,chính là chiếm ưu thế hồn phiên kia, lúc trước nàng phân phó sáu người Lý Chiến cùng nhóm quỷ quái kéo dài thời gian đối chiến,nhân cơ hội đấy nàng dấu thân hình đi bày trận,trận pháp cửu tự châm ngôn này nàng học được trong tàng kinh các Vạn Thanh tự, bị nàng hơi sửa chữa biến thành linh trận, đối phó nhóm tiểu quỷ này cũng không nói chơi.

Chỉ là không biết trong hồn phiên kia còn có quỷ quái cao giai nào hay không, quỷ tu hồn cường thể yếu, thu phục hồn phách dựa vào hồn lực,thân pháp trăm triệu không sánh kịp những tu sĩ cùng đẳng cấp, huống chi Vương Tử đã là trúc cơ!

Vì chặn lão nhân triệu hồi, Vương Tử công kích một trận lại nối liền một trận,dây đằng bốn phía loạn vũ đem lão nhân vây kín không kẽ hở!

Xa xa sáu người Lý Chiến nhìn tràng chiến đấu bên này,một bên âm thầm điều chỉnh nội lực,một bên gắt gao nhìn chằm chằm động tác Vương Tử.

"Đây là phương thức chiến đấu của thế giới kia sao? Triệu hồi siêu nhiên đồ vật này nọ." Vệ Tử Sở nhỏ giọng nói.

" Phải" Lý Chiến nói, ưng mâu không nháy mắt nhìn Vương Tử.

"Chính là, Vương Tử điện hạ vì cái gì không ra sát chiêu?" Vệ Tử Sở nghi hoặc nói, Vương Tử dùng dây đằng vây khốn lão đầu tử, nhưng cũng không có tính lực sát thương thực chất, dây đằng này tựa như có thể đoán trước được,vô luận động tác lão đầu tử như thế nào, nó đều có thể trước tiên phong tỏa!

"Thuộc tính linh căn phòng ngự" Lý Chiến hơi tự hỏi nói.

"Tính phòng ngự?Vậy Vương Tử điện hạ về sau đánh như thế nào?" Vệ Tử Sở cả kinh nói, ý thức được thanh âm quá lớn vội dừng miệng, chính là trong đầu lại càng không ngừng vận chuyển,tính phòng ngự?Thuộc tính như vậy cũng không thích hợp trong chiến đấu,cho dù hắn không hiểu biết về quy tắc Tu Chân giới, nhưng hắn rất rõ ràng,chỉ số chiến lực Vương Tử rất cao,tối thiểu xa xa phía trên hắn,hơn nữa,hắn như thế nào cũng không cho rằng thiên phú Vương Tử chỉ như thế, không có nguyên nhân gì, hắn cảm thấy được Vương Tử hẳn là rất mạnh.

Trùng hợp, trong chiến đấu Vương Tử cũng đang không ngừng tự hỏi công kích của nàng,không có công pháp,nàng hiểu biết quá mức hạn hẹp, Tuệ Viễn phương trượng tuy nói thủy,mộc thuộc tính cũng có chiến kỹ rất mạnh,nhưng nàng cân nhắc thật lâu cũng không nghĩ tới, dây đằng cho dù có nhiều hay ít,cũng không thể công kích được,mặc dù chiếm được ưu thế linh khí những vẫn không thể nhanh chóng giết địch.

Đưa tay gỡ chuỷ thủ trên thắt lưng xuống,thân hình Vương Tử chợt lóe liền tiến lại gần lão đầu tử,nàng am hiểu công kích gần người, muốn giết hắn còn phải tự mình đến. Dây đằng phong tỏa vây kín đường lui của lão đầu tử,thuỷ chủ trên tay Vương Tử như tia chớp hạ xuống, lão đầu tử nhìn Vương Tử giây lát liền tới,hết đường lui lại,lục mâu âm ngoan bắn về phía Vương Tử, chủy thủ đâm thật sâu vào ngực lão đầu tử,sát khí trong hồn phiên đột nhiên cuồn cuộn trào ra,thanh âm lão đầu tử cười quái dị vang lên, hung hăng nguyền rủa:

"Khặc khặc... Ngươi cho là có thể giết ta sao? Cho dù chết cũng muốn toàn bộ các ngươi chôn cùng khặc khặc..."máu tươi ồ ồ chảy ra, tay trái đong đưa hồn phiên càng lúc càng nhanh.

"Xẹt"Thanh âm cắt qua huyết nhục cùng với máu tươi mạnh mẽ trào ra, Vương Tử cấp tốc lui về phía sau,nhìn lão đầu tử tay phải ôm cổ bất khả tư nghị nhìn Vương Tử. Mà trong tay Vương Tử còn chưa tiêu tán, cũng là một cây băng nhận bén nhọn còn dính nhiều vết máu!

Mới vừa rồi trong nháy mắt, Vương Tử đem thủy ngưng kết thành băng nhận! Cắt vỡ yết hầu lão đầu tử!

Vương Tử thu hồi dây đằng,đi một bước đến chỗ lão đầu tử, đưa lưng về phía mọi người,trong con ngươi mặc sắc hiện lên hồng quang quỷ dị,Vương Tử nâng mắt nhìn thấy thân thể lão đầu tử dần dần cứng ngắc,bất quá một lát thân ảnh hoá tan thành làn khói xanh nhẹ bay trong không trung, bóng xanh kia tự cho là đúng đắc ý cười cười, lục mâu âm ngoan nheo lại nhìn về phía Vương Tử, lại nháy mắt ngốc lăng tại chỗ, toàn thân không thể ức chế bắt đầu run rẩy!Đầu gối mềm nhũn phủ phục trên mặt đất!

Thời điểm Vương Tử đến gần, bóng xanh kia dường như càng thêm run rẩy, làm sao còn bộ dáng kiêu ngạo lúc trước không ai bì nổi, Vương Tử nhặt lên hồn phiên không động tĩnh, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng xanh hỏi:

"Chú ngữ là cái gì "

Bóng xanh không có bất luận suy ngẫm gì run rẩy nói ra chú ngữ, Vương Tử mặc niệm một lần,bóng xanh nháy mắt bị hút vào hồn phiên! Thẳng đến khi nhìn mình không tự chủ được bay vào hồn phiên, bóng xanh mới phát ra một tiếng kêu thảm thiết bén nhọn!

Không cần phải nói bóng xanh kia chính là hồn phách lão đầu tử,quỷ tu hồn lực rất mạnh, thân thể đã chết,linh hồn làm theo có thể tu luyện,thậm chí lấy thời gian nhất định có thể trọng tố thân thể! Vương Tử thu hắn vào hồn phiên,nàng cũng miễn phải động não diệt trừ hắn.

Chỉ là hồn phiên nằm trên tay Vương Tử,trong cuốn sách về Tu Chân giới Tuệ Viễn phương trượng cấp có ghi lại hồn phiên, đó là pháp khí của quỷ tu, dùng để triệu hồi quỷ tướng chiến đấu! hồn phiên này, thoạt nhìn cực kỳ tà ác,nhưng rất mạnh!

"Tử tiểu thư, Tử tiểu thư?"

"Ngô?" Vương Tử quay đầu lại, đã thấy hai mắt Vệ Tử Khiêm ôn nhuận thân thiết nhìn nàng.

"Tử tiểu thư, ngươi, không bị thương đi?" Tuy rằng biết Vương Tử không có chuyện gì, Vệ Tử Khiêm vẫn không nhịn không được mở miệng hỏi.

"Không có việc gì, ta tốt lắm" Vương Tử nói.

"Ah,vậy chúng ta liền về nhà đi,trời sắp sáng, ngươi cũng mệt mỏi đi?"

Vương Tử bây giờ mới phát hiện, nơi này lúc trước bị sát khí bao phủ, hiện tại không trung đã trở nên hửng sáng, chiến tràng hỗn độn, nàng cùng Vệ Tử Khiêm trước mặt,năm người đứng cách đó không xa, lúc này đây chiến đấu đã kết thúc.

"Ngô, đi thôi." Vương Tử cuộn hồn phiên vào, dẫn đầu đi ra ngoài, như thế nào đều xua không đi cảm giác quái dị trong lòng, cảm giác được mấy người lục tục theo kịp bên người,Vương Tử nghiêng đầu quan sát mấy người, sắc mặt cũng không tệ lắm, không nghĩ tới sức chiến đấu bọn họ vượt xa xa qua tưởng tượng của nàng, nội lực cổ võ,có lẽ luyện đến chỗ cao thâm có thể cùng tu sĩ trúc cơ kỳ đánh đồng a!

"Vương Tử" Lý Chiến kêu.

"Ngô?"

"Ngươi muốn mang nó đi?" Lý Chiến nhìn hồn phiên trong tay Vương Tử nói.

"Ân "

"... Phải cẩn thận" Lý Chiến

nhíu mày, nhưng chỉ đơn giản nói.

"Ân" Vương Tử gật đầu, giương mắt nhìn Lý Chiến liếc mắt một cái, thực nhạy bén,có thể nhìn ra hồn phiên này tà ác, tuy rằng nàng hiện tại cũng không rõ ràng lắm hồn phiên tà ác ở chỗ nào, nhưng hẳn là quỷ quái mà thôi.

"Ta khống chế được " nhìn Lý Chiến, Vương Tử phất phất hồn phiên trong tay, bổ sung nói.

"Ân" Lý Chiến nhìn Vương Tử gật đầu,đáp lại nhẹ nhàng ngắn gọn.

"Khụ khụ..." Hai tiếng ho khan áp lực vang lên,lại là Vệ Tử Khiêm, một tay che miệng ho khan.

"Ca ngươi không sao chứ? Vừa rồi vẫn còn tốt a?" Vệ Tử Sở có chút khẩn trương tới gần Vệ Tử Khiêm dò hỏi.

"Tử Khiêm, đưa tay cho ta!" Vệ Tử Phương trực tiếp kéo tay Vệ Tử Khiêm qua bắt mạch.

"Thế nào?" Mộ Thiên Dạ đi qua hỏi, Mộ Thiên Công cùng Lý Chiến mặc dù không lên tiếng nhưng cũng gắt gao chú ý.

"Nội lực hao tổn quá lớn, tâm suất không đồng đều,Tử Khiêm, ngươi hiện tại thực suy yếu!" Vệ Tử Phương nghiêm túc nhìn Vệ Tử Khiêm nói.

"Ca ngươi như thế nào lại đem mình biến thành như vậy? Ngươi có biết quý trọng thân thể chính mình hay không a!" Vừa nghe Vệ Tử Phương nói, Vệ Tử Sở lập tức tức giận nói, vừa rồi đã quên, hiện tại mới nhớ tới,vị ca này của hắn luôn luôn bình tĩnh nhưng trong tràng chiến đấu hôm nay rất khác thường, cường công mãnh đánh! Nội bộ không hao tổn mới là lạ!

"A, tiểu Khiêm Khiêm, thân thể mới là quan trọng nhất được chứ? Chiếu cố không tốt thân thể của chính mình,thì như thế nào bảo hộ người ngươi phải bảo hộ?" Mộ Thiên Công thình lình nói, nhìn như vui đùa lại nói ra từng chữ như châu như ngọc, ánh mắt giống như lơ đãng liếc qua Vương Tử.

"Tử Khiêm?" Vương Tử cũng không rõ ràng trạng huống lắm,vừa rồi nhìn đến sắc mặt Vệ Tử Khiêm hồng nhuận, cũng không tệ lắm a, nga đúng rồi, tựa hồ từ khi nàng nhìn thấy Vệ Tử Khiêm tới nay, sắc mặt hắn đều trắng nõn đến cơ hồ tái nhợt,hồng nhuận giống như bây giờ, ngược lại không bình thường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.