Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia

Chương 11: Sự ghen tị




" Nguyệt nhi ! Muội đừng cười nữa được không ? " Uyển Nghi thẹn quá gắt lên, từ sáng tới giờ Nam Cung Nguyệt cứ liên tục nhìn trộm cô rồi tủm tỉm cười khiến cô ngượng chín cả người.

" Tỉ tỉ, tỉ ngượng cái gì nữa chứ ? Không ngờ tỉ lại bạo dạn như vậy. Hôm qua tỉ và hoàng huynh tình chàng ý thiếp, tình tứ biết bao, lại còn ở phòng của tỉ cả đêm không về, thật làm cho người ta phải đỏ mặt đó. Hôm qua nhìn mấy bông hoa héo kia cứ như là tắc kè hoa vậy. Sắc mặt hết từ xanh chuyển sang tím, rồi lại từ tím chuyển sang trắng bệch, làm uội thấy rất tức cười. " Nam Cung Nguyệt hích tay vào người Uyển Nghi, cười không dứt.

Uển Nghi thở dài một cái, cười khổ sở " Ta đâu có muốn thế đâu, hôm qua vốn dĩ chỉ định diễn kịch một chút, cho đám hoa héo đó một bài học, ai dè...."

" Ai dè hoàng huynh diễn kịch đạt quá, biến giả thành thật phải không ? " Nam Cung Nguyệt nhìn cô đầy mờ ám rồi lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.

" Nguyệt nhi ! "

" Được rồi, được rồi, muội không cười tỉ nữa, không cười nữa. " Nam Cung Nguyệt giơ tay lên, làm bộ mặt nghiêm chỉnh nhưng chỉ được 2 giây là lại phì ra cười.

Uyển Nghi méo hết cả mặt, cô cũng chịu thua rồi. Giờ bỗng dưng nghĩ tới hôm qua cùng hắn lăn lộn, khuôn mặt bất giác ửng đỏ.

" Tỉ tỉ, mấy bông hoa héo đó đến rồi kìa. " Nam Cung Nguyệt giật giật tay áo Uyển Nghi, hất mặt về phía trước.

Lan phi, Huệ phi khuôn mặt đầy tức giận tiến về phía hai người, chỉ có Mai phi là vẫn cố giữ được vẻ bình tĩnh, trên mặt nở một nụ cười nhưng trong mắt thì lại ngùn ngụt lửa giận. Trước giờ việc vương gia sủng hạnh một nữ nhân không có gì là lạ, vì vậy dù vương gia có đến chỗ ai trong 3 người họ thì họ cũng không cảm thấy tức giận. Nhưng rõ ràng Uyển Nghi là người mà thái hậu yêu thương, hơn nữa hôm nọ lại dám tát cả vương gia, lẽ ra vương gia phải rất ghét cô mới đúng, vậy mà hôm qua họ lại ân ái mặn nồng, vương gia còn ở lại chỗ của cô cả đêm nên họ cảm thấy rất ghen tức.

" Muội muội, xem ra hôm nay tâm trạng của muội muội rất tốt. " Huệ phi nói một câu " mát mẻ "

Uyển Nghi mỉm cười trong bụng nhưng trên mặt lại ra vẻ nhăn nhó " Cảm ơn tỉ tỉ đã quan tâm, thật ra thì cũng không tốt lắm đâu, hôm qua vương gia nhiệt tình quá, khiến uội thấy rất là mệt a ." Nam Cung Nguyệt và Hỷ nhi đứng bên cạnh nghe thấy vậy liền bụm miệng cười .

Lan phi không kìm được tức giận, nhìn cô đầy mỉa mai. " Dương Uyển Nghi, ngươi đừng vội đắc ý, ngươi chẳng qua cũng chỉ là công cụ làm ấm giường cho vương gia thôi, sẽ chẳng được lâu đâu. "

" Tỉ tỉ nói rất đúng... " Uyển Nghi nghiêng đầu qua một bên, khẽ mỉm cười, muốn đấu với ta ư, còn non lắm mấy em ạ " ....vậy lần sau mấy tỉ nhớ làm ấm giường cho tốt để vương gia đỡ phải tới tìm muội, người ta không muốn mất ngủ giống hôm qua đâu. " Nam Cung Nguyệt sắp không kiềm chế được nữa rồi.

" Ngươi...." Cả ba người họ tức giận đến nghẹn lời.

" Âý, mấy tỉ tỉ đừng giận, dẫu sao cũng đã có tuổi rồi, tức giận quá trên mặt sẽ có thêm nếp nhăn nữa đó, dùng phấn che không nổi đâu, mà hình như trên mặt mấy tỉ cũng hết chỗ để chứa thêm nếp nhăn rồi phải không ? " Lần này thì Nam Cung Nguyệt phá lên cười. Hỷ nhi là nha hoàn nên không dám cười, liền cúi gằm mặt xuống nhưng đôi vai lại rung lên không ngừng.

" Ngươi...." Lan phi tức giận chỉ tay vào mặt Uyển Nghi, miệng ú ớ nói không nên lời, cô ngang nhiên dám chê họ già.

Huệ phi đưa tay ra chắn trước mặt Lan phi " Thôi đi, dẫu sao thì loại tiểu suc' sinh này cũng không hiểu tiếng người, chúng ta nói cũng vô ích. "

" Tiếng người ta nghe có thể hiểu được........" Uyển Nghi nhún vai nói ".....nhưng tiếng chó thì ta nghe không hiểu. "

" Ngươi..." Cả ba người họ đều bị cô nói đến á khẩu, mặt tím đi vì tức giận. " Chúng ta đi ! "

" Tỉ tỉ, đi cẩn thận. " Uyển Nghi gọi với theo, sau lưng còn vang tiếng cười của Nam Cung Nguyệt.

Nam Cung Nguyệt ôm bụng cười đến chảy nước mắt, tuy cô hay bày trò chọc phá bọn họ nhưng Uyển Nghi chỉ cần vài câu nói đã khiến họ tức tối đến vậy khiến cô cảm thấy rất hả dạ.

" Con nhỏ hồ li tinh khốn khiếp đó, nó dám nhục mạ chúng ta. " Lan phi tức giận nói, hận không thể xông vào tát cho Uyển Nghi một cái.

" Đúng vậy, cả xú nha đầu kia nữa, bình thường vẫn luôn đối chọi với chúng ta, nay lại hùa vào với cô ta, thật là tức chết mà. Huệ tỉ, chúng ta phải làm gì đó chứ, chẳng lẽ để cô ta đắc ý như vậy sao ? " Mai phi cũng tức giận đến đỏ cả mặt.

" Chúng ta cứ bình tĩnh đã, cô ta mới chỉ được vương gia sủng hạnh có một lần mà chúng ta đã vội gây chuyện, nếu vương gia mà biết được sẽ nghĩ xấu về chúng ta. Cứ bình tĩnh chờ thêm một thời gian, ta nghĩ vương gia sẽ sớm hết hứng thú với cô ta thôi. " Huệ phi cố giữ bình tĩnh nói.

" Được, chúng ta nghe theo tỉ. " Lan phi và Mai phi gật đầu đồng tình, quả thật bây giờ mà ra tay thì cũng không hay lắm.

~" Ha ha ha, tỉ tỉ à, tỉ thật là lợi hại, không những thu phục được hoàng huynh của muội mà còn khống chế được đám hoa héo đó, muội thật khâm phục tỉ đó. " Nam Cung Uyển giơ ngón tay cái lên tỏ ý tán thưởng.

" Chỉ có thế thì không thú vị lắm đâu, ta vốn dĩ cũng muốn để yên cho họ, là tại họ không an phận. Muội cứ chờ xem, ta sẽ dạy cho họ một bài học nữa. " Uyển Nghi cười nhạt.

" Thật sao ? tỉ tỉ, tỉ định làm gì vậy ? Nói uội biết đi. " Nam Cung Nguyệt hào hứng hỏi.

" Ngày mai chẳng phải là sinh thần của vương gia sao, cả hoàng thượng, tứ vương gia và ngũ vương gia cũng sẽ đến, muội cứ chờ xem, ta sẽ khiến họ phải mất mặt trước mặt vương gia. " Uyển Nghi nở một nụ cười ma quái nói.

" Được, tỉ tỉ, hay lắm, muội thật sự rất có hứng thú đó. " Nam Cung Nguyệt đắc ý cười, ngày mai sẽ có trò vui để xem rồi.