Tư Xuân Kỳ

Chương 4






Sáu giờ sáng hôm sau, Đoạn Ký Hành thức dậy, hoặc là nói hắn căn bản không ngủ, hắn dùng cả một đêm để làm loại chuyện kia.

(Thẩm du đó)
Hắn luôn luôn nhắc nhở mình không nên quá vội vàng, nên bình thường một chút, nên bình tĩnh một chút, nhưng "món lẩu" kia thật sự quá mê hoặc, đến nỗi hắn vừa mới qua bảy giờ đã xuất hiện ở trước cửa nhà Giang Nguyên, thậm chí Lâm Phóng đến nhà bắt người hắn cũng mặc kệ.

"Ký Hành đến." Giang Nham Tịch vừa mở cửa nhìn thấy hắn thì có chút ngạc nhiên, vừa cười vừa để hắn tiến vào, "Cháu ăn sáng chưa? Nguyên Nguyên tối hôm qua phát sốt, bây giờ còn chưa dậy đâu."
Đoạn Ký Hành không kịp trả lời câu hỏi của bà, lực chú ý hoàn toàn bị chuyện Giang Nguyên sốt thu hút, "Nguyên Nguyên phát sốt?"
"Đúng vậy, đột nhiên tối qua sốt rất cao, làm dì rất lo, may sao đến nửa đêm thì bắt đầu giảm sôt, đã uống thuốc, cháu đừng lo lắng."
Thấy Đoạn Ký Hành không tập trung nói chuyện với mình nên Giang Nham Tịch cười cười đi vào bếp, cầm bánh cùng sữa ra, để lên bàn cười hỏi hắn, "Cháu muốn đợi Nguyên Nguyên dậy sao? Nếu vậy thì vừa ăn sáng vừa nói chuyện với dì đợi Nguyên Nguyên dậy được không?"
Hắn nhìn vào cái bánh trong đĩa, thuận thế ngồi xuống, "Được."
Giang Nham Tịch đem hai cái bánh trứng bỏ vào bát cho tiểu kim mao, lập tức tiểu kim mao phi tới như một cơn gió, nửa đường thấy Đoạn Ký Hành vội vàng "phanh xe", đề phòng mười phần kẹp đuôi nhe răng tỏ ra hung ác.

"Ăn cơm nào Tiểu Bánh." Kim mao nhìn nhìn bát của mình một chút rồi lại nhìn nhìn Đoạn Ký Hành một chút, cuối cùng vẫy đuôi một cái, quay mông về phía Đoạn Ký Hành bắt đầu ăn.

Đoạn Ký Hành hoàn toàn không hề có chút cảm giác bị khinh thường nào, hắn nhìn tiểu kim mao, bỏ ra một giây suy nghĩ, gọi Tiểu Bánh chắc không phải là do thích ăn bánh trứng chứ.

"Ký Hành mau nếm thử xem "
Đoạn Ký Hành ăn thử một miếng, hắn từ trước đến giờ đều không quan tâm đến đồ ăn, đôi khi trả lời là ngon cũng chỉ vì đó là do Giang Nguyên nói ngon, hắn ăn một miếng bánh mềm mềm nhuyễn nhuyễn khiến người ta cảm thấy thèm nhỏ dãi, "Ăn thật ngon."

Giang Nham Tịch ngồi đối diện hắn, bà hôm nay mặc một cái áo sơ mi trắng, mở ra cúc áo đầu tiên, cần cổ rất đẹp.

Bà ôn nhu cười, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve miệng côc nước, đột nhiên nhẹ giọng mở miệng, "Như cháu đã biết, Nguyên Nguyên không có cha, nó là do một tay dì nuôi lớn."
Giang Nham Tịch khi còn trẻ gặp phải người không tốt, khi mang thai Giang Nguyên bà mới mười chín tuổi, khi còn trẻ bị tình ái che mắt, tạm nghỉ học gạt người nhà một lòng muốn vì nam nhân kia sinh ra hài tử, cuối cùng khi hài tử được bảy tháng thì phát hiện đối phương đã có gia đình.

Khi đó bà thậm chí còn nghĩ tới việc tự tử, hài tử đã lớn rồi nên không thể cưỡng chế phá thai, bà cũng không nhớ rõ khi đó mình một mình ngơ ngác làm những gì, "Dì là một sinh viên ngành y, biết rất rõ trong thời gian mang thai không được uống thuốc...!Nó là bị dì làm hại, là dì hại nó cả đời."
Bà vừa mới nói được vài câu, trong lời nói đã có chút nghẹn ngào, bà cầm thật chặt cốc, "Dì cảm thấy rất may mắn vì nó không hoàn toàn bị thiểu năng khuyết thiếu, bằng không dì sẽ mang theo tội lỗi này đến khi chết."
Giang Nguyên từ nhỏ đã có thiên phú về âm nhạc, nghe đâu đây là một loại phát triển của não bộ, do đại não khống chế.

Hoàn toàn là một thiên tài trong âm nhạc, cho dù chưa được học bài bản thì vẫn có thể phân biệt được âm cao âm thấp, nhịp điệu, thậm chí còn bao quát cả việc chuyển điệu, chuyển âm cũng có thể làm được.

Bà thở phào ra một hơi, miễn cưỡng cười một cái, "Những người trời sinh trí lực khuyết thiếu, thường thường ngũ quan không được hài hòa.

Mà Nguyên Nguyên lại không phải như vậy, nó có một khuôn mặt hài hòa, rất nghe lời, cũng rất biết điều, bên ngoài nhìn so với hài tử khác thì trầm tĩnh hơn."
"Nó đến bốn tuổi vẫn còn chưa biết nói, dì phải nói chuyện với nhà trẻ rất lâu họ mới chịu cho nó đến học, giống như những đứa trẻ bình thường học tập.

Dì nghĩ rằng nếu cho nó mặc quần áo sạch sẽ, đẹp một chút, những đứa trẻ khác sẽ không bắt nạt nó.

Nhưng ngày đó khi dì lén đến nhìn nó cách một lớp thủy tinh..."

Đoạn Ký Hành đặt thìa xuống, chuyên chú nghe bà kể chuyện.

"Nó cùng những đứa trẻ khác chơi trò chơi gia đình, bọn chúng dùng một chiếc lọ giả là lý trà rồi cho cát vào, nói là trà, làm nó uống.

Nó thật sự uống, những hài tử kia cười gọi nó kẻ ngốc, nó đứng chính giữa hoàn toàn không hiểu gì, vẫn luôn cầm cái lọ trong tay cười hì hì."
"Dì hiện tại vẫn nhớ, những đứa trẻ đó vừa cười vừa vỗ tay gọi nó là kẻ ngu si..." Một người mẹ có gắng ẩn nhẫn bi thương nói tiếp, "Dì chạy tới ôm nó, một bên khóc một bên lau sạch miệng cho nó, đó là lần đầu tiên dì để nó tự mình đi tìm bạn, kết quả lại thành như vậy.

Dì không thể mắng những đứa trẻ kia, thế giới này chính là như vậy, dì không thể yêu cầu tất cả mọi người tốt với nó, ác ý của hài tử trước nay đều không che giấu."
"Dì không biết nên làm gì? Dì luôn cảm thấy bên ngoài quá nguy hiểm, dì không muốn để nó đi gặp người ngoài.

May là có Tiểu Bánh, điều này làm dì cảm thấy việc để nó ở nhà cũng không quá tàn nhẫn." Bà nhìn Đoạn Ký Hành, đôi mắt đẹp đẽ có thâm ý khác, "Bất quá, hiện tại rất tốt, Nguyên Nguyên đã có một bằng hữu chân chính."
Hắn biết ý tứ của Giang Nham Tịch, ở trong đó giấu tầng tầng tình cảm, tất cả đều chỉ là muốn nói cho hắn biết, Giang Nguyên rất đơn thuần, nó rất yêu thích cháu, hi vọng cháu đừng thương tổn tới nó.

Hắn cũng có thể nói, dì yên tâm, cháu sẽ không bắt nạt Nguyên Nguyên.

Nhưng đây rõ ràng là lời nói dối, nếu là trước ngày hôm qua thì hắn còn có thể tự tin nói vậy, nhưng ngày hôm qua hắn mới không bằng cầm thú hôn người ta đến sưng hết cả môi lên.


Tầm mắt hắn rơi trên người tiểu kim mao đang chậm chạp bò xung quanh, ngẩng đầu lên đối diện với tầm mắt của Giang Nham Tịch, nghiêm nghị nói, "Dì, người yên tâm, cháu sẽ không để người khác bắt nạt Nguyên Nguyên."
(Editor: Còn anh thì được bắt nạt chứ gì (⌐.⌐))
Giang Nham Tịch vừa mới qua tám giờ đã đến bệnh viện, trước khi ra ngoài thì nhờ hắn chăm sóc Giang Nguyên một chút, Đoạn Ký Hành đương nhiên đáp ứng.

Hắn đơn giản dọn dẹp bàn ăn một chút, rồi đem cẩu cẩu đi vệ sinh một chút, Tiểu Bánh được dạy bảo rất tốt, trừ khi chủ nhân gặp nguy hiểm thì nó hoàn toàn không cắn người linh tinh.

Hắn bắt đầu đi xung quanh quan sát căn nhà này, cũng không lớn lắm, được trang trí tạo cảm giác ấm cúng, hắn đi tới hai căn phòng ngủ đẩy ra một cánh cửa.

Đây chính là phòng đàn của Giang Nguyên, trong góc tường là một cái đàn màu đen thanh lịch, trang nghiêm hiện lên ánh sáng màu đen.

Đây là do con gái của Lý Phủ Vân đi châu Âu mua hộ bọn họ, tám năm trước 90 ngàn đối với người mẹ độc thân như Giang Tịch Nham thì hoàn toàn không phải con số nhỏ, nhưng đây là mua cho Giang Nguyên nên bà dằn mình bỏ ra số tiền này.

Căn nhà này có ba phòng ngủ, một phòng khách, diện tích phòng đàn cũng không lớn, để một cái đàn đã cảm thấy khá chật chội, mà một nửa căn phòng được làm thành thư phòng kê một cái giá sách.

Đoạn Ký Hành nhìn thấy sách trên giá vô cùng phong phú: "Huy chương vàng nghệ sĩ dương cầm châu Á lứa tuổi nhi đồng", "Huy chương bạc nghệ sĩ dương cầm Nashville quốc tế tại nước Mỹ", "Huy chương vàng thể loại nhạc cổ điển tại New York - Mỹ", "Người mới xuất sắc nhất."(*) Từng cái cúp to to nhỏ nhỏ khiến người ta hoa cả mắt.

Từng tấm ảnh chụp lúc nhận giải, người trao giải đứng phía sau nam hài, Giang Nguyên nắm cúp, vừa rụt rè vừa vui mừng cười rộ lên, đôi mắt híp lại, lộ ra vẻ ngại ngùng trước ống kinh.

(*): Mình không hiểu về mấy giải thưởng này nên chém bừa mọi người đừng ném đá nha.

Ai biết gì về mấy cái này thì giúp mình nha.


Tấm thứ nhất được chụp khi Giang Nguyên còn rất nhỏ, mặc một bộ âu phục màu đen, tay áp sát hai bên thân thể, ánh mắt lộ ra vẻ lung túng không biết làm gì.

Hắn nhìn từng tấm ảnh, giống như đói khát, thông qua những tấm ảnh này để có thể nhìn thấy quá trình trưởng thành của nam hài.

Hắn thật sự rất muốn tiến vào bên trong ôm Giang Nguyên hôn một cái.

Từ phòng đàn bước ra, tâm trạng hắn có chút bất ổn, đi tới trước cửa phòng Giang Nguyên, ghé lỗ tai vào nghe một chút, bên trong tựa hồ có chút động tĩnh, hắn nhẹ giọng hỏi, "Nguyên Nguyên, em tỉnh rồi sao?"
Thanh âm Giang Nguyên trả lời mang theo chút hoảng sợ, "Ừm."
Giang Nham Tịch đã nhắc qua, ý thức về không gian cá nhân của Giang Nguyên rất mạnh, rất ít khi để cho người khác tiến vào phòng cậu.

Hắn liền hỏi trước một chút, "Vậy anh có thể vào không?"
Bên trong lại vang lên một hồi tiếng động, hắn mới nghe thấy thanh âm khàn khàn của Giang, "Có thể."
Giang Nguyên hoàn toàn mang theo tâm trạng của tiểu hài tử, rất yêu thích những thứ mới mẻ xung quanh, cũng rất thích trang trí phòng.

Một năm trang trí lại một lần là hoàn toàn không cần, nhưng Giang Nham Tịch lại mỗi năm thay giấy dán tường phòng cậu một lần.

Khắp căn phòng là hình ảnh của những viên tinh cầu màu xanh lam đẹp đẽ, đem gian phòng nhỏ bao quanh bốn phía, giống như một vũ trụ thu nhỏ, trên giường Giang Nguyên chính một tiểu vương tử ngây thơ.

Hắn đi tới bên giường, nhìn Giang Nguyên đem mình bao lại chặt chẽ, chỉ lộ ra đôi mắt tròn vo, lông mi dài rũ xuống, tịch mịch nhìn hắn, "Em ngã bệnh, không thể cùng anh đi ăn lẩu."
Hết chương 4..