Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Chương 50: Lại là anh ta?




Trong biệt thự nhà họ Lâm, Lâm Đạt Quảng ngậm một điếu xì gà đi vào trong đại sảnh, thỉnh thoảng mắt liếc nhìn về phía Lâm mẹ, lại nháy mắt ra dấu cho vợ mình mở miệng.

Vợ của Lâm Đạt Quảng là La Hiểu Lan hiểu ý, nghĩ một lát xem làm thế nào để mở miệng, cuối cùng vẫn nói: “Chị dâu, Hinh Ý có nói khi nào thì trở về không?” Lúc nói còn bất chợt nhìn biểu lộ của Lâm mẹ.

Lâm mẹ chỉ thở dài nói: “Cuộc họp hàng năm của JL diễn ra trong hơn một tuần lễ, để cho nó ở bên kia học hỏi thêm cũng tốt, dù sao có thể giữ vững trận tuyến trong JL, sau khi trở về sẽ dễ dàng nắm chắc cục diện hơn.” Bà thật sự nghĩ con gái của mình có thể giành lại những gì thuộc về ba của mình, đó cũng là kỉ niệm duy nhất Đạt Bình để lại cho bà.

La Hiểu Lan không có ý định nói thêm gì nữa, nhưng Lâm Đạt Quảng lại nháy mắt ra hiệu, bà cau mày nói tiếp: “Nhưng em cảm thấy Hinh Ý vẫn nên trở về nhanh một chút, chị dâu chị nghĩ lại xem, Giang Lâm mới là thứ chúng ta chú trọng nhất, dù sao người của nhà họ Lâm cùng nhà họ Phương chúng ta đều ở trong Giang Lâm. Vả lại, từ sau khi Hinh Ý sang Mĩ họp, Giang Lâm đều không còn một ai trong nhà, địa vị của Đạt Bình cũng đang lung lay…” Bà kích động nói, một đống lớn những lời nói đều đường hoàng giống như tất cả đều là vì người nhà họ Lâm và nhà họ Phương.

Nhưng Lâm mẹ chỉ nhìn về phía bức ảnh của chồng mình ngẩn người, bà cũng cảm thấy mệt mỏi, dây dưa như vậy, nhưng mà sao có thể quên tại sao chồng mình lại chết đi? Không phải Giang Vũ Chính thì Đạt Bình cũng không ra đi nhanh như vậy, ngay cả gặp mặt ông lần cuối cùng bà cũng không thể.

Điều này, làm sao có thể chỉ dùng một chữ hận để hình dung?

New York tuyết rơi không ngừng, bay lả tả trên không trung, càng không ngừng đảo quanh, ngoài cửa sổ đang là ban ngày nhưng sắc trời lại rất âm u mênh mông bụi mờ, làm cho người ta lười biếng chỉ muốn ở nhà cả ngày.

Sắc trời tuy hơi u ám nhưng căn biệt thư ven biển bởi vì có một khung cửa sổ sát đất rất lớn hướng ra biển cho nên cũng không quá u tối.

Hinh Ý bưng khay thức ăn, đặt trên tủ đầu giường, nhìn dáng vẻ ngủ say của Vũ Chính, đau lòng khẽ cười cười. Bởi vì ấm áp, khuôn mặt bình thường không có chút huyết sắc nào nay trở nên đỏ ửng.

Cô nhẹ nhàng lấy tay vén mấy sợi tóc mất trật tự trước mặt anh, ngồi ở bên giường cúi người ghé vào lỗ tai anh dịu dàng nói: “Con heo nhỏ lười biếng, ăn cơm tối rồi ngủ tiếp được không?” giữa trưa sau khi ăn cơm xong thì ngủ đến hiện tại, hơn nữa giữa trưa căn bản cũng chưa ăn gì, chỉ một chén cháo duy nhất mà phải thật lâu anh mới miễn cưỡng uống hết.

Vũ Chính mở hai mắt ra, nháy hai cái, sửng sốt một hồi lâu mới xác định đúng cô cười cười, anh cho rằng mình đang nằm mơ, hạnh phúc thì ra gần như vậy.

Hinh Ý cẩn thận nâng anh dậy tựa lưng vào giường, lại cầm một cái gối mềm đặt dưới eo của anh để giảm áp lực cho phần eo. Nhưng anh vẫn kéo cô qua ôm lấy eo cô, nghiêng đầu tựa vào trước ngực cô: “Rất xin lỗi.”

Giọng nói rầu rĩ truyền vào trái tim cô, cô dùng tấm lòng của mình mà nghe thấy được, không phải lỗ tai. Cái gì mà hận, cái gì mà oán, những lời này đều làm cho tất cả tan rã, phòng tuyến trong lòng cô đều đã bị đánh bại bởi ba chữ này của anh.

Hôm nay sau khi nói chuyện điện thoại với mẹ xong, thật ra cổ vẫn còn do dự, không biết phải nói với mẹ thế nào, làm sao để mở miệng đây? Hoặc là cô tha thứ cho anh là sai. Nhưng mà, cô không thể buông tay, không thể.

Cô cố gắng thả lỏng, từng cái từng cái vuốt ve tóc của anh, giọng cố ý buồn bực nói: “Đừng tưởng rằng làm nũng thì em sẽ bỏ qua cho anh, đêm nay anh nhất định phải ăn cơm.”

Anh chỉ đang cười, ôm cô nhẹ nhàng cười đến run rẩy.

Tuy cô nói như vậy nhưng Vũ Chính vẫn ăn rất ít, cô cầm thìa đút cho anh từng miếng, tuy ăn rất chậm nhưng cô rất kiên nhẫn, giống như đang đút cho một đứa trẻ. Nhưng cuối cùng, chỉ ăn được một phần ba bát thì anh bỏ.

Hinh Ý cầm khăn tay cẩn thận lau khóe miệng cho anh, nhìn thấy một tay đặt trong chăn của anh đè lên bụng, nhíu mày làm cho lòng cô vô cùng nặng nề.

Cô ngồi bên cạnh anh, ôm lấy anh để cho đầu anh tựa vào vai mình, đặt bàn tay lên bụng anh nhẹ nhàng mát xa, một vòng rồi lại một vòng.

Vũ Chính ngửi thấy mùi thơm chỉ thuộc về Hinh Ý, đầu không tự chủ được nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ cô, cuối cùng nghiêng đầu cô sang thâm tình hôn cô, kìm lòng không được mà hôn.

Hinh Ý chậm rãi buông bàn tay đang mát xa trên bụng anh xuống, nhiệt tình đáp lại anh, trong miệng anh còn vương mùi canh gà nhàn nhạt, còn có khát vọng sở hữu cô.

Khi anh càng hôn càng không thể kìm chế được, tay chậm rãi cởi quần áo của cô ra, trong lòng Hinh Ý biết rõ tình huống hiện tại của anh không thích hợp để làm chuyện kia nhưng lại không có cách nào đẩy anh ra, bởi vì ngay cả chính cô cũng không thể khống chế được lòng mình.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên trong căn phòng yên tĩnh làm cho người ta thấy phản cảm lạ thường, Hinh Ý như tìm được vị cứu tính, nhẹ nhàng đẩy anh ra, nói: “Nghe điện thoại trước đi.” Giọng nói hơi run rẩy.

Mà Vũ Chính như vẫn đang quấn quýt lấy cô, miệng thì thào nói: “Đừng để ý đến nó…” Động tác tay không có một chút nào muốn dừng lại.

Nhưng Hinh Ý lại đẩy anh ra, cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, “Alo…” Bởi vì nụ hôn kịch kiệt vừa rồi nên cô vẫn còn thở hổn hển.

Lý Tử Ngôn ở đầu dây bên kia hơi thất thần, nhận điện thoại riêng của Vũ Chính ở trên chiếc tủ đầu giường lại là Lâm Hinh Ý, hai người kia đã hòa nhau rồi sao? Ngây người một hồi lâu mới tìm được trở lại giọng nói của mình: “Ừ…Vũ Chính có đây không?” Trong tình huống bình thường hẳn là phải nói tiếng xin lỗi, sau đó ngắt điện thoại mới đúng, nhưng hôm nay lại không quay ngoắc đi, Lâm Hinh Ý cũng bị Vũ Chính thu phục rồi sao?

Cô đưa điện thoại cho Vũ Chính, mà Vũ Chính lại trầm thấp thở dài, cố gắng bình ổn lại hơi thở của mình, lãnh đạm mở miệng hỏi: “Có chuyện gì?”

Lý Tử Ngôn ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng điệu của anh thì biết không ổn, đã làm lỡ chuyện tốt của người ta rồi. Nhưng không thể không nói gì mà cúp máy, ấp a ấp úng nói: “Đại hội cổ đông của JL ngày mai cậu có ra mặt không?”

Vũ Chính chỉ nhắm hai mắt lại, áp chế cảm xúc xao động trong lòng, bình tĩnh nói với anh: “Hôm nay là ngày đầu tiên cậu làm CEO trong JL hả? Lệ cũ như vậy cũng phải hỏi tôi sao? Cuộc họp buổi sáng dời sang xế chiều.” Sau đó liền cúp điện thoại.

Lý Tử Ngôn nghe thấy tiếng cúp điện thoại thì thở thật mạnh một hơi, hôm nay thật là đã làm kì đà rồi. Vốn nghĩ khí trời như vậy nhất định cậu ta sẽ rất khó chịu, tính gọi điện thoại an ủi cậu ta một chút, nhưng người ta lại đang ôm mĩ nhân! Nhưng mà anh vẫn rất vui vì cuối cùng Lâm Hinh Ý cũng trở lại bên cạnh bạn mình, cậu ta chịu khổ cũng quá nhiều rồi.

Vũ Chính bỏ điện thoại xuống, tiếp tục quấn quýt với Hinh Ý nhưng cô lại nhẹ nhàng đẩy anh ra, lạnh giọng nói: “Ngày mai anh muốn ra ngoài hả?” Thân thể của anh trong thời tiết này vốn đã không dễ chịu, tối hôm qua lại bị ngã, đầu gối sưng to đến không thể duỗi thẳng chân ra, hôm nay suốt một ngày đều không thể xuống giường được, ngày mai còn tinh ra ngoài dự họp sao?

Vũ Chính bối rối “Ừ” một tiếng, không có ý định bỏ qua cơ hội quấn quýt với cô, tiếp tục hôn lên mặt cô.

Cô lại lạnh lùng, giọng buồn bực nói: “Không cho phép ra ngoài!” Hai tay bưng mặt anh lên, nghiêm túc nhìn vào ánh mắt của anh, bất kể thế nào cũng không được ra ngoài.

Vũ Chính bất đắc dĩ dùng tay ôm lấy eo của cô, giọng điệu sâu xa nói với cô: “Anh nói này, đừng xem anh như một bệnh nhân mà.”

Tuy giọng điệu của anh không nặng nề, nhưng vẫn nặng nề mà khắc sâu vào lòng cô, cô luôn muốn chăm sóc cho anh thật tốt, nhưng mà anh lại là một người đàn ông như vậy, làm sao có thể chịu được người khác chăm sóc anh bởi vì anh là một người không lành lặn.

Cô lập tức phản ứng lại: “Đi ra ngoài cũng được, trừ khi dẫn em đi cùng.” Không hề nghĩ ngợi thốt ra, sau khi nói xong cô lại muốn cho mình một cái tát, anh mở đại hội cổ đông thì liên quan gì đến cô? Cô làm vậy không phải làm cho anh nghĩ mình đang có mục đích hay sao?

Nhưng Vũ Chính lại lập tức đồng ý với cô, “Được.” Sau đó mỉm cười nhìn cô, không có bất kì tạp niệm nào, thậm chí cô còn không thể tìm được một chút hoài nghi nào trong ánh mắt anh.

Cô đã có chút hối hận, ấp a ấp úng nói: “Hay là thôi đi…”

Anh kéo cô vào trong lồng ngực, giống như làm nũng nói: “Mặc kệ, em đã đồng ý rồi.”

Cô thấy anh làm nũng giống như một đứa trẻ hư, chỉ cảm thấy hốc mắt nong nóng, cô nhớ tới dáng vẻ của anh ở trước mặt người ngoài, dáng vẻ vĩnh viễn chỉ có lãnh đạm như nước làm cho lòng cô đau nhói.

Vũ Chính ôm cô, dán mặt trên mái tóc cô, ngửi mùi thơm dìu dịu trên những sợi tóc của cô, thật lâu sau mới nói: “Qua Noel chúng ta sẽ trở về, được không?”

Lòng của cô run lên, nước mắt lại lăn xuống, bọn họ rõ ràng yêu nhau, vì sao giờ khắc hạnh phục như vậy lại như đang tranh thủ vụng trộm, cẩn cẩn thận thận, nâng niu trong lòng bàn tay, lại giống như bông tuyết xinh đẹp, vừa đến mùa xuân thì đã tan ra.

Bọn họ vừa trở về thì liền không còn lựa chọn nào khác, nhất định phải đứng ở hai phía đối lập. Cô rất muốn vứt bỏ tất cả, không cần thứ gì cả, nhưng cô không chỉ là vợ của Vũ Chính, cô còn là con gái nhà họ Lâm nữa. Cô biết rõ anh muốn bọn họ ở New York lâu hơn một chút là vì không muốn sau khi trở về cô phải khó xử giữa hai bên. Chẳng lẽ bọn họ cả đời này phải như một con rùa đen rút đầu sao?

Trong ngày đông, cây cối hai bên đường đã trụi lá, chỉ có những bông tuyết lốm đa lốm đốm đậu trên nhành cây, yếu ớt lạ thường.

Trong chiếc xe đang vững vàng chạy đến tổng bộ JL, hai tay Vũ Chính chống lên ghế, không thể cho thân thể lệch sang một bên, nhưng cổ tay trái lại truyền đến một cơn đau đớn rõ ràng lạ thường, xem ra hôm đó ngã không nhẹ chút nào.

Anh nhắm mắt lại, lại đột nhiên cảm giác được có người đang đụng vào bờ vai anh, mở to mắt, Hinh Ý cố ý ngồi gần lại một chút, dựa sát vào người anh, tay đem đầu anh dựa vào vai của cô, sau đó ôm lấy eo của anh, dịu dàng mát xa.

Anh mỉm cười tựa đầu vào vai cô, cả người đều cảm thấy thư thả dễ chịu, an nhàn như không có bất kì phiền não nào.

Mà cô chỉ cúi đầu nhìn lên chóp mũi anh, nhìn thấy hàng mi tuấn tú của anh giãn ra, mặt dán lên mái tóc của anh, tuy mái tóc không phải đặc biệt mềm mại nhưng lại làm cho cô cảm thấy rất thoải mái.

Văn phòng của Lý Tử Ngôn tại tầng cao nhất trong JL, Hinh Ý vừa vào cửa thì lập tức giúp Vũ Chính ngồi lên ghế salon, căn bản cũng không có tâm tư mà quan sát xem văn phòng của vị CEO có thế lực nhất toàn cầu ra làm sao, hiện tại trong lòng cô chỉ có anh, vừa rồi trên đường tới đây đã phát hiện ra anh không được bình thường, không ngờ vừa rồi ở trong thang máy chuyên dụng chân của anh run rẩy kịch liệt, làm cho cô kinh hãi vô cùng.

Vũ Chính nhắm mắt lại, anh không uống thuốc chống co giật là vì thuốc sẽ làm cho anh thấy buồn ngủ, các cổ đông của JL có kẻ nào là chiếc đèn đã cạn dầu đâu, cho dù là anh cũng không thể không để cho tình thần tỉnh táo dự hội nghị. Nhưng mà không ngờ tới cơn co giật này lại bất thình lình ập tới.

Sau khi Hinh Ý giúp anh ngồi lên ghế sofa thì liền duỗi thẳng chân anh ra, nhấc đùi anh đặt lên chân mình, nhẹ nhàng xoa nắn đầu gối đang sưng to của anh, sau đó nâng đôi chân còn run run của anh lên, đang muốn giúp anh cởi giày thì lại bị anh ngăn lại, “Không cần, sắp phải họp rồi.” Anh nhẹ giọng nói, nhưng thật ra là không muốn mình trở nên vô dụng trong mắt cô, mấy ngày nay đều đã như vậy rồi.

Cô không để ý đến anh, tiếp tục cởi giày của anh ra, không cho thương lượng chút nào nói: “Nói bọn họ lùi thời gian họp lại đi.”

Anh thở dài, thì ra đây mới thật sự là bà chủ lớn. Trong lòng lại vui mừng nở hoa, anh thích cô vì mình mà trở nên hung dữ, cô ở trước mặt người ngoài luôn lí trí đến gần như lạnh lùng, lại duy nhất ở trước mặt anh mới có thể biểu lộ bản tính thật của mình.

Lý Tử Ngôn vốn đang mở cuộc họp thường kì trong phòng thị trường, nghe Kelvin nói sếp đã đến thì lập tức trở lại phòng làm việc của mình, lúc mở cửa phòng làm việc ra, còn cố ý gọi lớn: “Tiểu Lý Tử xin thỉnh an hoàng thượng và hoàng hậu nương nương.” Anh nói như vậy nguyên nhân là vì lần trước gọi điện thoại cho Vũ Chính đã phá hoại chuyện tốt của người ta, hôm nay thật sự không muốn làm kẻ phá đám.

Nhưng khi anh đi đến trước ghế sofa nhìn thấy Vũ Chính tựa vào thành ghế, từ từ nhắm mắt lại, lông mày nhíu chặt, mà Lâm Hinh Ý đang cởi giày mát xa cho anh thì lòng cũng chùn xuống, vội hỏi: “Cơn co giật lại phát tác sao?”

Hinh Ý vẫn nghiêm túc mát xa cho anh, nhìn ngón chân bình thường đều cuộn lại của nay giờ phút này thẳng băng, còn còn không ngừng run rẩy, cảm giác được có một loại đau đớn sắc bén chạy khắp toàn thân. “Hủy bỏ hội nghị đi.” Giọng nói không chút tình cảm của cô vang lên.

Lý Tử Ngôn biết cô đang nói với mình, nhưng lúc này Vũ Chính lại mở mắt ra, nhàn nhạt nhìn anh, không lên tiếng. Loại ánh mắt này quá mức uy hiếp, nhưng cũng không thể nào coi như không nghe thấy lời vừa rồi của Hinh Ý.

Anh yên lặng đứng bên cạnh, không dám động đậy, số mệnh của anh làm sao lại thảm như vậy chứ? Đây không phải là một cổ hai tròng sao?

“Tôi nói hủy bỏ hội nghị.” BOSS lớn hạ lệnh.

“Đi gọi tất cả mọi người chờ ở phòng họp.” BOSS cực lớn bác bỏ.

Lý Tử Ngôn nhìn anh, rồi lại nhìn sang cô, buồn bực vì mình đường đường là CEO của JL nhưng lại đang bị hai người này đùa giỡn quay như chong chóng.

Cuối cùng người thắng tất nhiên là Vũ Chính, ai bảo người ta là BOSS cực lớn chứ? Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, những chuyện Giang Vũ Chính đã đích thân ra tay thì cậu ta nhất định biết chuyện gì mình nên làm, dường như chưa từng có ai có thể thuyết phục được cậu ta.

Nhìn Lý Tử Ngôn giúp anh vào phòng họp, cô thở dài một hơi, dù sao trong này cũng chỉ thêm lo lắng, không bằng xuống phòng họp tầng 30 nghe những nghiên cứu và thảo luận trong cuộc họp hàng năm của JL thì hơn.

Nhưng khi cô đi đến thang máy, đang định đến phòng họp quốc tế thì lại nghe thấy có người gọi tên cô, cô quay đầu lại, “Dư Chân?”

Dư Chân nhìn Hinh Ý đã vài ngày không gặp, lại nhìn nơi cô vừa đi ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô, như chiếc máy chụp X quang muốn săm xoi cô. Thang máy kia là thang máy chuyên dụng, làm sao cô có thể bước ra từ đó.

Hinh Ý bị ánh mặt tìm tòi nghiên cứu của anh khiến cho không được tự nhiên, quay đầu lại nhìn thang máy, đột nhiên giống như đã tỉnh ngộ. Chẳng lẽ anh ta cho rằng niềm vui mới của cô là Lý Tử Ngôn.

Cô sững sờ trong chốc lát mời nói: “Không phải như anh nghĩ đâu.” Lời nói chỉ đơn giản như vậy, không phải lời giải thích, cô xem anh như một người bạn tốt mới nói như vậy.

Dư Chân cười cười, không hỏi thêm nữa, cùng lắm thì anh cũng chỉ là một người bạn, một người bạn thôi. Anh mở miệng nói: “Sao đến New York lâu như vậy mà chưa từng gặp Giang tổng nhỉ?” anh cũng không biết tại sao mình lại nhắc tới anh ta, là muốn chứng thực bọn họ vẫn chưa làm hòa, để giữ lại cho mình thêm một chút ảo tưởng sao?

“Anh ấy rất ổn, bận rộn một số chuyện khác cho nên không thể đến JL dự cuộc họp hàng năm.”

Nghe câu trả lời của cô, như rất khách sáo, hoặc là thực chất rất rõ ràng tình huống hiện tại của anh ta, làm cho Dư Chân không thể nhìn thấu cô, nhưng chẳng qua là một Lâm Hinh Ý làm cho người ta đoán không ra mới khiến cho người khác một khi đã gặp thì không thể kìm chế được mà rung động.

Hinh Ý đi thẳng về phía phòng họp quốc tế, Dư Chân đuổi theo cô, thoải mái mở miệng nói: “Đêm nay có thể cùng đi ăn một bữa cơm được không, anh vẫn chưa làm tròn vai trò của một chủ nhà.”

Cô chăm chú nhìn khuôn mặt anh, nhớ tới lần trước anh tới một quán ven đường ăn thức ăn không sạch sẽ bị viêm đường tiêu hóa nên buồn cười nói: “Tôi không muốn giống như anh lần trước.”

Anh lại lập tức đính chính: “Sẽ không như vậy nha, lần này anh sẽ thật sự đưa em đến một nhà hàng, thức ăn cùng không gian đều rất đỉnh.”

Hinh Ý căn bản không quan tâm đến thức ăn, quan trọng là người ăn cùng cô, cô uyển chuyển từ chối: “Thật ngại quá, mấy ngày nay thật sự tôi rất bận, sau này có cơ hội tôi sẽ…”

Dư Chân ngắt lời cô, quật cường nói: “Là vì Giang Vũ Chính sao?” anh cứ liều lĩnh hỏi như vậy, bởi vì không có cách nào chịu đựng việc mình cứ như một đứa ngốc mà suy đoán, suy đoán một kết quả dù có thể nào cũng không hề liên quan đến anh.

Sau khi cô nghe được câu hỏi kia thì nét vui vẻ trên mặt biến mất, bình thản nói: “Tôi nghĩ đây là chuyện của tôi, hoàn toàn không liên quan gì đến anh.”

Dĩ nhiên Dư Chân đã biết rõ đáp án nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: “Vì sao? Lại là anh ta?” Lúc ở châu Úc chính miệng cô đã nói hận anh ta đến nỗi muốn anh ta lập tức chết đi, làm sao quanh đi quẩn lại lại trở về bên cạnh anh ta? Anh không rõ, không rõ Giang Vũ Chính đến tột cùng là có ma lực gì mà có thể làm cho cô khóc cô cười, làm cho những vui buồn yêu hận của cô đều tập trung trên người anh ta.

Hinh Ý không nhìn anh, ánh mắt mơ hồ nhìn ra những bông tuyết ngoài cửa sổ, giọng nói phảng phất như từ xa xôi truyền đến, “Có nhiều thứ, không phải muốn từ bỏ là có thể từ bỏ được; có một số ít người, không phải muốn hận thì có thể hận được.”

“Em chỉ thương hại anh ta, anh ta dùng mọi phương pháp để chiếm được sự thương hại của em, em chỉ thương hại cho anh ta tàn phế, thương hại anh ta bị liệt, cho nên mới…” Anh bắt đầu nóng vội nói năng hơi lộn xộn, bởi vì lòng của anh đau đến mức làm cho anh nói không nên lời.

Hinh Ý hung hăng trừng mắt nhìn anh, cắn răng nói: “Đừng để cho tôi nghe thấy câu kia nữa. Tôi nói rõ với anh là vì tôi xem anh là bạn, nguyện ý chia xẻ với anh, đừng để cho tôi phải chán ghét anh.” Cô cũng đã từng nói với anh như vậy, làm tổn thương anh rất sâu, rất sâu, đến nay cô vẫn không có cách nào quên được ngày đó trước khi cô xoay người đi đã nhìn thấy nỗi đau đớn khắc sâu trong ánh mắt của anh, làm cho lòng cô rung động mãnh liệt.

Cô không hề để ý đến anh ta nữa, tiếp tục đi vào phòng họp, mà giọng nói của Dư Chân từ phía sau cô truyền đến, “Em không được quên sau lưng em còn có người nhà họ Lâm, anh ta làm như vậy cũng chỉ muốn kìm chế em mà thôi…” Anh biết người nhà họ Lâm trong Giang Lâm vẫn nghĩ sẽ có một ngày xoay chuyển tình thế được, mà với người thủ đoạn như Giang Vũ Chính, làm sao có thể để cho người khác đánh bại đơn giản như vậy được?

Lòng cô run lên từng cơn, nhưng vẫn không ngừng bước, ý chí kiên định hướng về phía tương lai mình muốn đến, cô chỉ muốn anh.

“Cô trực tiếp đến trước cửa chính của JL đi, Vũ Chính nói cậu ấy không cần cô phải lên đó.” Giọng nói của Lý Tử Ngôn cực kì cẩn thận vang lên trong điện thoại.

Hinh Ý đang nghĩ xem nên đi lên đó với anh hay là trực tiếp đi xuống bãi đỗ xe, cô biết rõ tính cách quật cường của anh, anh không cần cô phải lên đó nhìn anh được người ta khó khăn bế lên xe, đặc biệt là trước mặt người ngoài. Cho nên đành phải đơn giản trả lời: “Biết rồi.”

Lý Tử Ngôn hơi sửng sốt một chút, rất hiếm khi Lâm Hinh Ý lại nghe lời vậy nhỉ. Nhìn lại Vũ Chính vẻ mặt mệt mỏi ngồi trên ghế sofa chợp mắt, thở dài.

Ngoài cửa lớn JL, mới ra bãi đỗ xe Dư Chân đã nhìn thấy từ đằng xa Hinh Ý đứng trước cửa ra vào thì liền chạy xe đến gần cô, hạ cửa kính xe xuống nói: “Hiện tại đang là giờ cao điểm rất khó đón xe, để anh đưa em về.”

Hinh Ý chỉ cười nhàn nhạt với anh nói: “Có xe tới đón tôi rồi.” Giọng điệu khách khí lại có chút không vui.

Dư Chân cảm thấy cô vẫn còn tức giận chuyện chiều nay nên nhún vai sau đó lái xe rời đi.

Một lát sau, chiếc Lincoln màu đen dừng bên cạnh cô, cô lập tức mở cửa xe bước vào, Dư Chân dừng xe ở góc ngã tư nhìn thấy cô bước vào trong xe, ánh mắt lướt qua một đôi chân đang đắp chăn dày, nghiêng ngả tựa vào ghế dựa bên cạnh, không có chút sức sống giống như đã chết. Mười đầu ngón tay anh ta bám sâu vào vô lăng, chăm chú nhìn theo bóng chiếc xe đã đi xa.

Hinh Ý bước vào xe nhìn thấy Vũ Chính mệt mỏi mở mắt không ra, khuôn mặt thon gầy, đường nét khắc sâu, lông mày hơi nhíu lại, cô vươn tay vuốt ve những nếp nhăn của anh rồi lại sợ đánh thức anh. Nhớ tới lời nói lúc giữa trưa của Dư Chân, thật sự không phải thương hại mà là đau lòng, trái tim run lên từng đợt làm cho cô ngay cả hít thở cũng khó khăn.