Tui Bảo Bạn Cùng Bàn Đánh Cậu!

Chương 2: Bạn mới cùng bàn




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

EDITOR: LAM

Triển Minh buồn ngủ nằm gục xuống bàn, đến khi tỉnh dậy phát hiện ra bên cạnh mình có người ngồi.

Lâm Tuấn Sinh đã sớm rời đi, thông thường đầu tuần sẽ có tiết chào cờ nhưng có lẽ vì loa hỏng rồi cho nên mới đổi thành giờ nghỉ giải lao.

Ngô Uyên và Lâm Tiểu Bân muốn đi mua đồ ăn vặt bèn quay sang hỏi Triển Minh, Triển Minh xua tay từ chối.

Ngô Uyên hỏi, “Em mua đồ uống cho anh nhé?”

“CC Lemon”, Triển Minh nói, “Thêm một cái bánh ngọt nữa.”

Uống chua tỉnh ngủ, để xem sau khi tiết này qua đi hắn có thể nghe giảng lọt lỗ tai hay không.

Triển Minh dựa vào trạng thái suy sụp của bản thân ở học kì này mà phán đoán biết đâu chừng chính mình sơ ý một chút liền thi ra điểm 0.

Hắn dạo gần đây có cả một quãng thời gian dài làm thêm tới khuya, ban ngày quả thực mệt mỏi, đầu óc chẳng thể tiếp thu thêm bất cứ thứ gì.

Mặc dù Triển Minh học dốt nhưng hắn cũng có nguyên tắc của mình, ít nhất không muốn bị điểm liệt.

Ngô Uyên ngập ngừng nhìn về phía bạn cùng bàn mới của Triển Minh, biểu cảm muốn nói rồi lại thôi.

Lâm Tiểu Bân mở miệng, “Anh Triển…”

Triển Minh đáp, “Đi nhanh đi, còn không đi bánh ngọt sẽ bị người ta mua hết…”

Hai người nghe xong lời này mới chịu rời đi.

Triển Minh phát sầu, hắn trông đáng sợ đến thế à? Đây là lớp học chứ có phải địa bàn của hắn đâu, bàn trống bên cạnh cũng đâu phải của riêng hắn, hắn dĩ nhiên không ngại khi có người đến ngồi.

Chẳng qua người bên cạnh đừng quá đáng ghét là được, nếu mà giống y chang Vương Việt, hắn tuyệt đối không cho ngồi.

Cố Kỳ Nam, người này…

Triển Minh thẳng lưng nhìn thoáng qua.

Người trước mặt sạch sẽ, còn chưa làm điều gì khiến người ta ghét.

Cố Kỳ Nam yên lặng sửa sang lại chỗ ngồi của chính mình.

Cái bàn này để không đã lâu, bên trong chứa quá nhiều thứ đồ linh tinh. Sách, bài thi, thậm chí cả bút cũng ném vào trong đấy, về cơ bản đều là của Triển Minh, bài thi hoặc bài trắc nghiệm phát ra hắn lười làm nên tiện tay ném luôn qua bên đó.

“Mấy thứ này là của cậu hả?”

Từ lúc ngồi xuống cho tới tận bây giờ, đấy là câu đầu tiên mà Cố Kỳ Nam mở miệng nói.

“Ừ, vứt đi!” Triển Minh trả lời.

Biểu cảm trên gương mặt Cố Kỳ Nam thay đổi, Triển Minh đoán có lẽ là ngạc nhiên.

Đại khái chắc là học sinh gương mẫu Nhất Trung lần đầu tiên nhìn thấy có người đem bài thi cùng với sách giáo khoa, ném.

Thế nhưng Cố Kỳ Nam chẳng nói gì thêm, vẫn tiếp tục dọn dẹp.

Triển Minh lôi điện thoại di động ra đánh được một ván Anipop (*), Ngô Uyên và Lâm Tiểu Bân liền trở về.

(*) Anipop, một game từa tựa Candy Crush nhưng dưới hình dạng thú chứ không phải kẹo, mình sẽ trích dẫn hình ảnh phía bên dưới.

“Đám người kia là quỷ đói đầu thai hay gì!” Ngô Uyên oán giận, ném đồ uống và bánh ngọt nhân đậu đỏ lên trên bàn cho Triển Minh.

Triển Minh uống một hớp CC Lemon, chua chua lạnh lạnh tinh thần sảng khoái.

Tháng tư, khí trời chậm rãi nóng dần.

Mùa hè ở thành phố Nam Châu rất dài, tháng năm sắp tới mà không khí mới bắt đầu oi bức, tới tận tháng mười mới chấm dứt.

Ngô Uyên và Lâm Tiểu Bân cùng nhau ăn vặt, dùng một tư thái quang minh chính đại mà dòm Cố Kỳ Nam.

Triển Minh và bọn họ là cùng một nhóm, cả người đều có cái khí chất ông đây không dễ chọc. Chẳng biết Cố Kỳ Nam có phát hiện ra điều này hay không, cậu vẫn cúi đầu chỉnh sửa lại đồ vật trên bàn, một cái liếc mắt cũng chưa chịu nhìn chứ đừng nói tới việc chào hỏi.

Toàn bộ ban năm vẫn đang lén lút dõi theo bọn họ.

Ba nam sinh vóc người to lớn vây quanh một Cố Kỳ Nam chẳng chịu ngẩng đầu, nhìn kiểu nào cũng thấy lần này Cố Kỳ Nam tiêu đời rồi.

Đặc biệt là Triển Minh, cao những một mét chín, lại còn ngồi chung chỗ với Cố Kỳ Nam, trông có khác nào người lớn và con nít không.

Sau khi ăn xong bánh ngọt, Triển Minh tiếp tục cày Anipop, Ngô Uyên và Lâm Tiểu Bân thì tán gẫu về các loại game.

Không một ai bắt chuyện với Cố Kỳ Nam, cậu cũng không chủ động mở miệng, mãi cho đến khi chuông vào học vang lên.

“Đây là sách và bài thi của cậu.”

Giọng nói của Cố Kỳ Nam rất nhỏ, nhỏ đến mức Triển Minh không nghe thấy, cậu lặp lại lần nữa Triển Minh mới ngẩng đầu lên.

Trên bàn của Cố Kỳ Nam đặt chỉnh tề một chồng sách và sấp bài thi, mỗi một trang đều được xếp ngăn nắp, hai bên mép cũng gấp đến gọn gàng, trông hệt như mới.

Triển Minh còn cho rằng mình hoa mắt rồi.

Này là đống bài thi lộn xộn hệt như đám dưa muối của hắn hả???

Cố Kỳ Nam dường như muốn đẩy sách và bài thi qua bên đó nhưng tay vừa mới duỗi ra liền khựng lại bởi vì trên bàn Triển Minh có một vệt nước do đồ uống lạnh lưu xuống. Cố Kỳ Nam thu tay, lấy ra miếng khăn ướt, nghiêm túc lau khô nước trên bàn mới chịu đem sách và bài thi trả lại.

Triển Minh ngay lập tức muốn ném đống bài thi kia vào thùng rác nhưng khi nhìn thấy động tác thật thà đó của Cố Kỳ Nam, cánh tay giơ ra đành phải cứng ngắc ngay tại chỗ.

Hộc bàn của hắn trong vòng một năm rưỡi sớm đã chất đầy sách giáo khoa cùng với sách bài tập thực hành của ba cái học kỳ cộng lại, bài thi thì bị hắn quăng mất. Hắn cũng chẳng đem sách giáo khoa về nhà vì sợ mang về ném ở đâu chẳng nhớ, lỡ mà cuối cấp muốn ôn lại thì hắn lấy đâu ra sách để nhìn?

Cuối cùng, Triển Minh bất đắc dĩ đem bài thi đặt lên trên bàn.

Môn Tiếng Anh kéo dài tận hai tiết, Triển Minh kiên trì được một lúc lại tiếp tục mê man, thật sự nghe đách hiểu gì, ghi chép trong vở cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Nhưng bạn cùng bàn của hắn lại chăm chú lắng nghe, bài vở chép đến tỉ mỉ.

Hai tiết trôi qua không than một tiếng, không lơ đãng, không bắt chuyện với Triển Minh, cũng chẳng nghịch di động, chỉ an tĩnh nghe giảng, lặng lẽ viết bài.

Triển Minh vô cùng hài lòng.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn có bạn cùng bàn, năm lớp mười chủ nhiệm có sắp xếp người ngồi chung với hắn nhưng ba ngày sau đã bị Triển Minh đuổi đi. Bởi vì bạn cùng bàn quá ồn, thật sự ồn. Nói chuyện riêng, ăn vặt, nghịch điện thoại, lại còn muốn Triển Minh nói chuyện.

Triển Minh nhịn ba ngày, cuối cùng ngay tại lúc bạn cùng bàn chơi game mở loa ngoài kèm theo mấy câu chửi thề, hắn nhịn không nổi nữa thế là đứng dậy cầm lấy cái bàn bên cạnh, vứt thẳng ra sau phòng học.

Khi ấy một tiếng “ầm” thật lớn đem cả lớp dọa đến mức sợ ngây người.

Ngồi cùng bàn kinh ngạc hơn mười giây mới tức giận đứng lên, “Mẹ nó, mày điên à!”

Triển Minh đáp lời, “Mẹ mày bảo mày ngậm miệng lại.”

Bạn cùng bàn nhào tới, Triển Minh vung một quyền hạ gục bạn cùng bàn.

Thật sự chỉ dùng tới một đấm thôi đó.

Triển Minh một trận thành danh, bị kỉ luật.

Học sinh Thất Trung rất nhanh liền biết Triển Minh là một kẻ hổ báo, mới vừa khai giảng đã đi ra ngoài đánh nhau phải vào đồn công an ngồi đấy.

Đích xác là một tên lưu manh có tiền án.

Sau đấy, không một ai dám làm bạn cùng bàn với Triển Minh.

Nhưng mà Triển Minh cho rằng yêu cầu của mình với bạn cùng bàn tương đối thấp, chỉ cần bạn cùng bàn biết giữ vệ sinh và tuyệt đối im lặng là ổn, giống như Cố Kỳ Nam vậy, rất tốt.

Còn cái chuyện trạng thái tinh thần không ổn định, thật ra chẳng quan trọng cho lắm, đừng làm ồn đến hắn là được.

Sau khi kết thúc tiết học thứ tư, Triển Minh, Ngô Uyên, Lâm Tiểu Bân thong thả tiến về dãy căn tin.

Tan học là thời điểm dòng người túa ra quá đông, ba người bọn họ không thích chen lấn.

Lâm Tiểu Bân nói, “Anh Triển, hồi sáng em còn tưởng anh muốn đánh người.”

Triển Minh, “… Tao sao lại muốn đánh người?”

Lâm Tiểu Bân vỗ tay, “Bởi vì tên học sinh chuyển trường kia thật sự quá đáng ghét, đã nói với nó là đem đồ vật ném đi, nó lại còn giữ gìn trả lại cho anh. Cả một buổi sáng đều cầm khăn ướt chà chà lau lau, chùi cái bàn, lau cái ghế, chà luôn cả sách giáo khoa, còn dọn luôn cái bàn của anh, tới nỗi làm em dựng hết cả tóc gáy.”

Triển Minh nhìn đàn em của mình như nhìn một đứa ngu si, “Cái bàn đấy nửa năm không có ai ngồi, mày còn không cho người ta lau?”

Lâm Tiểu Bân thở dài, “Em không có ý đó, biểu cảm lúc nó chùi đồ vật lạ lắm.”

“Quan tâm cậu ta làm gì.” Triển Minh nói, “Chỉ cần lúc dọn dẹp giữ im lặng là được.”

Lâm Tiểu Bân làm động tác khóa lại khóe miệng, “Được thôi Triển ca! Em nhất định giữ trật tự!”

Triển Minh nói, “Học hỏi Ngô Uyên đi, không vô ích đâu!”

Lâm Tiểu Bân giơ tay ra dấu chữ ok  đồng thời nhớ tới việc miệng bị khóa, đành phải lôi kéo Ngô Uyên phát ra mấy âm thanh ư ư a a.

Ngô Uyên nhịn đách nổi nữa, “Cút ngay!”

Lâm Tiểu Bân đáp trả, “Anh Triển kêu tao ngậm miệng mà!”

Triển Minh bước nhanh về phía trước, mau chóng rời khỏi kẻ mắc bệnh thần kinh thật sự này.

Đến căn tin để xếp hàng, vừa khéo ba người lại đứng sau bọn Vương Việt.

Từ trước đến này, Triển Minh và Vương Việt ghét nhau như chó với mèo cho nên có chạm mặt cũng coi như không thấy.

Vương Việt bưng khay cơm nói với những người khác, “Đi, thấy bạn học mới ở đằng kia chưa? Tới đó ngồi chung với nó.”

“Ngồi với tên đó á hả?” Người khác hỏi.

“Đến chào hỏi em trai tới từ Nhất Trung chứ sao.” Vương Việt nói.

Ba người bọn Triển Minh sau khi lấy đồ ăn xong thì đi tìm chỗ ngồi, quả nhiên thấy đám Vương Việt ngồi vây quanh chỗ của Cố Kỳ Nam.

Cố Kỳ Nam im lặng, cuối đầu ăn cơm nhưng cánh tay cứ run lẩy bẩy.

Nhóm Triển Minh tìm tới tìm lui vẫn tìm không ra chỗ nào còn trống ba ghế.

Trong lúc đi ngang qua bên cạnh Cố Kỳ Nam, cả ba đều nghe rõ Vương Việt hỏi, “Ê, tay của mày có tật à? Đồ ăn gắp không được miếng nào, đổi sang dùng thìa đi.”

Ba người nhận thấy tay của Cố Kỳ Nam run còn nhiều hơn lúc nãy, gắp trúng đồ ăn rồi nhưng vẫn để rớt.

Bạn học sinh mới này rất có thể mắc chứng lo âu quá độ, Vương Việt càng nói, tay của cậu ấy càng run.

Ngô Uyên và Lâm Tiểu Bân nhìn mặt nhau.

Tật xấu này của Vương Việt quá ư là nhàm chán, quá ư là thấp hèn.

Nhưng mà biểu hiện của cậu học sinh này cũng quá khoa trương đi?

Cả người đều tản ra một loại hơi thở “Tôi thật sự có vấn đề”.

Không chỉ có bọn họ, những người ngồi xung quanh cũng chú ý tới sự khác thường của Cố Kỳ Nam, bọn họ bắt đầu khe khẽ bàn tán.

Đầu của Cố Kỳ Nam cúi thấp tới độ muốn chui tọt vào luôn bên trong cổ áo, chỉ để lộ phần gò má tái nhợt hệt như giây tiếp theo cậu sẽ bật khóc vậy.

Triển Minh bỗng dưng nói, “Tao ngồi ở chỗ này, hai đứa mày qua bên kia ngồi đi.”

Triển Minh ngồi xuống cái ghế trống bên cạnh Cố Kỳ Nam, mà sát cạnh Triển Minh chính là Vương Việt.

Vương Việt không nghĩ tới Triển Minh lại chen vào chỗ trống giữa gã và Cố Kỳ Nam, không thể làm gì khác đành phải bắt chuyện, “Anh Triển cũng tới ăn cơm à?”

Triển Minh nghĩ thầm tên này sao có thể hỏi một câu ngu thế?

“Mày nghĩ sao?” Triển Minh vặn ngược lại.

Chả nhẽ lại tới căn tin để ca hát nhảy múa?

Vương Việt khó chịu, “Anh Triển, ghế không thiếu gì, hà cớ chi cùng tao chen lấn?”

Triển Minh cầm lấy đôi đũa, đáp, “Tao tìm bạn cùng bàn của tao.”

Dứt lời Triển Minh bắt đầu ăn cơm, một chữ cũng không nói.

Vương Việt vui vẻ hỏi, “Mới có một cái buổi sáng mà tình cảm giữa hai người đã tốt như vậy cơ à?”

Triển Minh không thèm để ý tới gã. Hắn từ trước tới nay rất ít khi nói chuyện, nhất là lúc ăn cơm và trước khi đi ngủ.

Vương Việt lại tiếp tục nói, “Này, anh Triển tới tìm mày, mày lại không chào hỏi? Mày tên gì?” (1)

(1) Tác giả thật sự đã gõ câu 你叫什么来着? nhưng nó lại không hợp ngữ cảnh khi bê vào đoạn hội thoại này. Rõ ràng Vương Việt biết tên của Cố Kỳ Nam, như vậy một là Vương Việt đúng như Triển Minh nói, kẻ ngu si chuyên hỏi mấy câu tào lao. Hai là cụm từ này chắc là một thuật ngữ mạng nào đó, để mình tra lại rồi sửa sau.

Vương Việt dĩ nhiên sẽ không tin mới đó mà Triển Minh và tên này lại trở thành bạn bè, đặc biệt là Triển Minh xưa nay nổi tiếng tính tình khó ở, trong lớp học ngoại trừ Ngô Uyên và Lâm Tiểu Bân ngồi ở bàn trước, không một ai dám nói chuyện với hắn. Ngay cả Vương Việt vài lần tìm Triển Minh, Triển Minh cũng chẳng đoái hoài tới.

Vương Việt cho rằng Triển Minh cũng đến xem trò vui từ kẻ mắc bệnh tâm thần này.

E rằng Cố Kỳ Nam cũng nghĩ như vậy, đầu mới không ngẩng lên.

Vương Việt cơm chẳng chịu ăn, hung hăng nói, “Mày không lễ phép chút nào, anh Triển nói chuyện với mày, mày không trả lời lại là có ý gì hả?”

Triển Minh đặt đũa xuống, chậm rãi nói, “Thứ nhất, tao không có nói, là mày tự nói. Thứ hai, mày nói thì thôi đi, đừng có quay sang phía tao, mất vệ sinh lắm.”

Vương Việt không ngờ Triển Minh sẽ nói gã như vậy, lại càng không nghĩ Triển Minh tới đây chẳng phải để xem trò cười của Cố Kỳ Nam mà là có chút ý tứ muốn bảo vệ cậu ta.

Vương Việt cảm thấy Triển Minh có bệnh, gã đâu có chọc gì hắn, tới nói mấy câu với bạn cùng bàn của hắn thì đã làm sao, ngồi cùng bàn với hắn chả phải bị tâm thần à? Nói một câu có chết ai đâu?

Vương Việt ôm một bụng tức không chỗ phát tiết cầm lấy khay đồ ăn cùng những người khác rời đi.

Triển Minh ăn cơm rất nhanh, mãi cho tới khi hắn ăn xong rồi Cố Kỳ Nam mới chậm chạp ngẩng đầu lên, cầm lấy đôi đũa tiếp tục ăn.

Lúc Triển Minh đứng dậy, Cố Kỳ Nam ngừng đũa, dường như muốn nói gì đó nhưng Triển Minh không đợi cậu mở miệng đã lập tức rời đi.

CHÚ THÍCH: (*) 消消乐 = Anipop

Kt quả hình ảnh cho