Tướng Môn Độc Hậu

Chương 29: Mê hoặc




Nam quyến tịch, ngoài Định vương, chỉ có Chu vương Phó Tu an cùng Tĩnh vương Phó Tu huyễn là hoàng tử. Thái tử thân mình không tốt, lên không tham gia. Chu vương cùng Tĩnh vương là Từ Hiền phi sinh, hai người đều tài năng xuất chúng, Chu vương tính cách tự cao tự đại, Tĩnh vương nội liễm đã có phủ riêng. Đối với ngôi hoàng đế, hai người này đều như hổ rình mồi.

Ai cũng biết, Thái tử thân mình gầy yếu. Chắc chắn có ngày hoàng đế sửa lập Thái tử. Mà Từ Hiền phi vốn được hoàng đế sủng ái lâu năm. Mẫu thân Định vương Đổng Thục phi liền không thể so sánh. Nếu không phải Định vương xuất sắc, chỉ sợ ngay cả vị trí tứ phi ngồi cũng không được.

Đời trước, Chu vương cùng Tĩnh vương cuốn vào chuyện tranh đoạt.  Lại thả lỏng cảnh giác với Định vương Phó Tu Nghi. Vì hắn cùng Thái tử giao hảo, thời thời khắc khắc đều cùng nhau. Hắn còn tự mình thay Thái tử tìm dược liệu trân quý, nên Hoàng hậu đối với hắn rất vừa lòng. Việc này khiến mọi người cảm thấy hắn giống như người hầu Thái tử.

Hơn nữa Phó Tu Nghi ngày thường thanh cao, khinh thường tham dự việc triều đình. Lại thêm Đổng Thục phi tính tình cẩn thận, cả ngày niệm kinh tu phật. Họ nghĩ Định vương không có nhà mẹ đẻ cường đại, chắc chắn sẽ không lật nổi mình chứ nói gì đến tranh đoạt.Nhưng thực tế, cuối cùng người ngồi trên long ỷ. Đúng là người bọn họ nghĩ, sẽ không lật nổi người Phó Tu Nghi.

Thẩm Diệu cầm một lá bài, thưởng thức kĩ lưỡng, giống như lá bài này chính là Phó Tu Nghi vậy. Mọi người đều nghĩ, trong tay hắn không không có lá bài nào. Mà lại không biết rằng, hắn cố ý không muốn lá bài đơn giản nằm trên tay mình. Cái hắn muốn là lá bài cao nhất còn lại trong tay người khác. Mà việc duy nhất hắn phải làm, chính là cướp đoạt.

“Sao ngươi không phản ứng gì thế?”

Thấy Thẩm Diệu trầm mặc không nói, ánh mắt cũng không say đắm với Phó Tu Nghi. Phùng An Ninh cảm thấy kỳ quái:

“Ngươi không phải thích hắn sao?” Thẩm Diệu ngẩng đầu liếc nàng một cái.

Phùng An Ninh cả kinh, cái liếc mắt kia sắc bén đến mức, khiến đáy lòng nàng không khỏi phát lạnh. Dường như có một loại xúc động khiến nàng nhịn không được mà muốn quỳ xuống. Nàng cũng không biết vì sao mình lại có cảm giác như vậy. Nhưng bản năng lại biết lời nói vừa rồi của mình làm cho Thẩm Diệu mất hứng.

Phùng An Ninh dừng một chút, nói:

“Kỳ thật ta cũng không thích hắn lắm. Trên đời làm gì có ai là hoàn mỹ chứ. Hắn cũng vậy. Ừmm. Đúng là cũng không hoàn mỹ”

Thẩm Diệu liếc qua, thực sự phải nhìn Phùng An Ninh bằng một con mắt khác. Nàng không nghĩ tới, một tiểu thư kiêu căng như Phùng An Ninh lại có thể nhìn được như vậy.

Phó Tu Nghi cho dù hắn có hời hợt bao nhiêu đi nữa, sợ là chỉ cần hắn nguyện ý. Sẽ có một đống nữ nhi vì hắn mà khuynh đảo. Như thế nào, lại có người không thích. Trừ khi…… Nàng chậm rì rì nói:

“Xem ra là ngươi có người trong lòng.”

“Ngươi, ngươi nói bậy bạ gì đó?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng An Ninh nhất thời đỏ bừng:

“Đừng vu khống người tốt.”

Thẩm Diệu liền im lặng,không nói chuyện nữa. Tâm sự của tiểu cô nương, nàng cũng không có tâm tư muốn biết.

Thẩm Diệu tự nhiên nhớ tới chuyện của mình. Bái thiếp tới cúc hoa yến thu được chắc đã nhiều. Người cũng nên đến đông đủ.

Nhạn bà bà đem các chậu hoa cúc đặt phía dưới, làm nổi bật một đài cao thật lớn. Như vậy, sân khấu kịch tuy là giả dạng nhưng không cảm thấy thô tục

Ngày trước, tiên hoàng từng ở nơi này tế thiên, cho nên đài cao tựa như lây dính long khí. Hai bên cắm cờ, có binh lính đầu buộc khăn đỏ mặc lễ phục bắt đầu nổi trống.

Tiếng trống ùng ùng vang lên, tựa phát ra từ phía chân trời. Nhạc công  cũng bắt đầu gảy những tiếng đàn tranh đầu tiên. Đó là khúc [ hiền sĩ khúc ]. Ngụ ý,chính là hoàng gia muốn cầu hiền sĩ. Kiểm tra cũng là để tuyển hiền cử, chọn ra tướng lĩnh tài giỏi cho giang sơn Minh Tề. Nhạc khúc tiếng trống ào ào lọt vào tai, mang theo tráng lệ. Giống như gạn đục khơi trong, khiến mọi người không tự chủ được mà lòng cảm thấy cuồn cuộn, mãnh liệt dâng trào.

Ở đây, hơn phân nửa đều là thiếu niên, là thời điểm nhiệt huyết sôi trào nhất. Các thiếu niên hòa mình vào nhạc khúc,chỉ hận chưa thể đem một thân tài hoa hiển lộ trước mặt quan gia. Nếu có tiền đồ tốt, liền có thể lưu lại nét bút trong sử sách Minh Tề Hoàng gia.

Mặc dù là nữ nhi, nhưng các nàng cũng đều nhịn không được, vẻ mặt toát ra kích động. Các nàng tuy rằng không thể vào triều làm quan như các nam tử. Nhưng phụ thân các nàng cũng là rường cột nước nhà. Gia tộc các nàng cũng từng đỉnh thiên lập địa, được nhận thánh sủng hoàng thất,gia tộc phồn thịnh, mà trong lòng tràn đầy cảm kích. Ở toàn trường đều bao phủ hoàng ân mênh mông cuồn cuộn,kích động thành kính của mọi người.

Chỉ có Thẩm Diệu ánh mắt lạnh lùng, sắc mặt không một chút rung động. Ánh mắt nàng dừng trên người đánh đàn ở trung tâm.

Hoàng gia Minh Tề yêu thích nhất là vậy. Gợi lên tâm trạng muốn đền nợ nước của nhóm thiếu niên. Lợi dụng bọn họ làm việc cho hoàng thất. Nhưng đến cuối cùng, một khi giang sơn bình định, nhóm nam nhi nhiệt huyết quên mình vì giang sơn lại nhận được kết cục gì. Chính Thỏ khôn chết, chó săn bị sẻ thịt sao

Mỗi một tân hoàng, đều diệt trừ người cũ. Nhất là những người đã cùng trải qua thời điểm đầy máu tanh, giao dịch dơ bẩn tranh quyền đoạt vị. Hoàng gia sao có thể có lòng tốt để họ từng bước thăng quan tiến chức? Một khúc gọi lòng người này, ngày sau đã biến thành một khúc đòi mạng đầy tang thương. Mà nhóm thiếu niên đang đắm chìm trong tâm trạng, muốn đền nợ nước này, ngày sau lại chết kì lạ dưới các cuộc đấu đá khác. Trở thành vật hi sinh vô tội.

Nàng không cứu được người trong thiên hạ, nhưng có thể cứu được người nhà. Thẩm Diệu nhẹ nhàng khoát tay. Góc tay áo nháy mắt xẹt qua cạnh bàn, ly trà cứ vậy, thuận thế rơi xuống“Ba” một tiếng, tiếng âm thanh thúy ở trong hội trường vang lên. Vốn là không nghe thấy, nhưng cả hội trường chìm trong xúc cảm. Tiếng vang lại giống như một bàn tơ êm đẹp đặt trên khung cửi. Bỗng một sợi đứt đoạn, khiến những sợi khác loạn thất bát tao.“Ba” một cái, liền quấy rầy tiết tấu khúc nhạc.

Giống như tỉnh khỏi cơn mộng, Phùng An Ninh lập tức phục hồi lại tinh thần, đã thấy Thẩm Diệu thản nhiên cúi người nhặt những mảnh chén sứ trên đất, mỉm cười:

“Xin lỗi, trượt tay.”

Nhạc công đang ở trên đài kịch liệt đánh tiết tấu. Không ngờ, âm thanh lạ khiến hắn loạn nhịp. Tiếng huyền cầm loạn thất bát tao. Đầu óc nhất thời “oanh” một cái, cơ hồ đau muốn ngất xỉu.

Nhạc khúc này, là Minh Tề theo một người đến Tây Dương học được,trong khúc có chút mê hoặc. Có thể kích động xúc cảm lòng người. Đây là chiến khúc, cơ hồ đem chiến ý cùng tình cảm nguyện trung thành phóng đại trong lòng. Nếu đàn thành công, cả hội trường chú tâm nghe, sợ là sẽ biến thành ngu trung. Loại nhạc khúc đáng sợ này, là sau khi Thẩm Diệu làm Hoàng hậu mới biết được. Minh Tề Hoàng thất dùng nhạc khúc như vậy để mê hoặc hậu sinh. Làm cho mọi người vì bọn họ mà nhiệt huyết không ngại đưa đầu.

Thời điểm Hung Nô xâm chiếm, hoàng thất cho rất nhiều Ngự Lâm quân thủ hộ đô thành. Chiêu mộ tân binh đi biên quan, để nhạc công trên đài nổi trống tiễn đưa. Biết bao thiếu niên đều không quay đầu lại, lên đường tòng quân dù chưa đến tuổi cập kê

Bị Thẩm Diệu chen ngang. Tác dụng mê hoặc lòng người của nhạc khúc càng lúc càng không đủ. Cuối cùng tiếng đàn, như đánh bình thường, không còn dõng dạc như vừa rồi. Mà những cử chỉ điên rồ,  ôm ấp nhiệt huyết cùng tình cảm lúc nãy, cũng dần tiêu tán, khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Nhưng hành động vừa rồi của Thẩm Diệu, rốt cuộc vẫn khiến vài người chú ý.

Bên nam quyến tịch, Phó Tu Nghi cùng Bùi Lang đều nhìn qua.