Tuyệt Ái Nô Phi

Chương 14: Không nên vọng tưởng đi tìm cái chết




“Đã sớm nói qua ngươi không nên nổi nóng, hiện tại làm thành như thế này, không đổi được nửa phần thông cảm của người khác.” Cô cô đứng dậy, đến lấy chiếc khăn đang ngâm trong chậu nước nóng, vắt nước rồi quay lại. “Ngươi không ngoan, dù sao sẽ có người đến dậy ngươi cho đến học ngoan mới thôi, sự khổ sở trong lúc đó, ngươi có thể cảm nhận được rồi chứ?

Cô cô lạnh lùng cúi người xuống, vốn nghĩ giúp nàng lau trán một chút, nhưng lại thấy nàng đã nghiêng người, cả người cuộn lại, toàn thân không ngừng run rẩy.

“Ngươi” Cô cô giật mình, thấy vẻ mặt nàng đau đớn, đôi môi tái nhợt bị cắn đến chảy máu.

“Cô cô, đau quá phía dưới, đau quá.”

Giọng nói khàn khàn từ trong cổ họng vang lên tiếng nói yếu ớt, trên gương mặt là những giọt nước mắt trong suốt, kêu lên từng tiếng “Cô cô”, làm sao cũng không thể ngăn cản được phía dưới đau đớn đến như bị xé rách, từng đợt nóng cháy như một đám lửa, đốt nàng thành tro từng chút một. Trên chiếc giường lạnh lẽo, cơ thể bạc nhược của nàng phủ lớp áo mỏng mềm mại, nàng mảnh mai gợi sự thương tiếc cùng thương cảm của người khác, nhưng đồng thời cũng là điều khơi gợi dục vọng chinh phục của người đàn ông nhất.

Người trước mắt rõ ràng cũng không thân thiết, nhưng nàng không thể để nước mắt ngừng rơi. Những nỗi khuất nhục dày đặc cùng với sự sợ hãi chồng chất trong lòng nàng, cũng như dấu ấn nung nóng sỉ nhục trên ngực kia, nàng liều mạng muốn lau đi, nhưng lại càng làm cho những cơn đau nhức liên miên kéo tới.

Lồng ngực Cô cô thít chặt một hồi, khoang ngực như có vật gì chặn lại, rầu rĩ nói:

“Được rồi, dù sao ngươi cũng là lần đầu, hơn nữa Vương gia…” Nói đến đây, Cô cô dừng một chút, trong đầu hiện lên một loại cảm tình giống như là sự ràng buộc huyết thống, “Ta gọi người chuẩn bị nước nóng cho ngươi ngâm mình, sẽ tốt hơn nhiều.”

Nước nóng.

Trinh tiết của nàng cũng là mất đi tại nơi hơi nước mù mịt bên cạnh ao đó.

Chậm rãi nhắm mắt lại, Lạc Cơ Nhi cảm giác khí lực toàn thân đều bị xói mòn từng chút một, thoát ly khỏi thân thể của chính mình. Vì sao nàng lại không chết cóng, hay đau nhức đến chết, nàng không muốn nhìn thấy thân thể tàn tạ này vẫn còn lay lứt sóng trên đời, lại càng không muốn nghe thấy tiếng của người đàn ông tà ác như quỷ mỵ kia quanh quẩn bên tai, giày vò sự tự tôn của nàng toàn bộ đều biến mất.

“Được rồi, còn nữa,” Hình như nhìn ra sự tuyệt vọng trong nội tâm của nàng, Cô cô thu hồi sự ôn nhu, kiên quyết đứng dậy, giọng nói lại vẫn là lạnh như băng. “Đừng nghĩ đi tìm cái chết, Cơ Nhi”

Lạc Cơ Nhi cả người chấn động, cả người vốn đã không hề có khí lực lại mở mắt ra, trong mắt là một tia yếu đuối sợ hãi, nhẹ nhàng nhìn về người đàn bà tôn quý phía trước giường.

“Đừng nói ngươi là tiểu nô mà vương gia nhìn trúng, kể cả là một người đàn bà bình thường chết ở Uyển nghệ quán ta, truy cứu xuống tới cũng là trách nhiệm của ta.” Cô cô thản nhiên liếc mắt nhìn nàng, trong mắt ánh lên sự thấu hiểu cuộc đời, cùng sự lạnh lùng cao ngạo. “Trước kia có một cô nương chết đuối ở trong bồn tắm, Cô cô ta chỉ coi như là một con mèo con chó đã chết, kéo ra ngoài chôn. Có lẽ đây cũng là kết quả của một số mệnh thấp kém, trong cung đầy rẫy kẻ hầu người hạ, thiếu đi một tên, cũng không có gì là không được.”

“Nghĩ kỹ đi, ngươi muốn chết kiểu này thì nói cho ta một tiếng, đừng để đến lúc làm quỷ rồi mới trở về trách ta, nghe chưa?”

Nhờ vào tia sáng ngoài cửa, Lạc Cơ Nhi thấy được Cô cô có phần tái nhợt cùng u ám.

Hai tay nàng bắt đầu run rẩy, rồi lan tràn đến toàn thân, cho dù nàng cắn chặt môi dưới trắng bệch không còn chút máu, vẫn không thể ngừng run rẩy.