Tuyệt Đối Dịu Dàng

Chương 21: Anh rất dễ bị bắt nạt




“A Ngộ!” Quãng đường ngắn ngủi, nhưng cô cũng không muốn thong thả đi bộ, thật sự gấp không chờ nổi muốn chạy vội đến bên cạnh người đó.

Nỗi nhớ nhung trong 5 năm càng trở nên mãnh liệt hơn trong sự lên men của thời gian.

Cô đã từng rời khỏi sân khấu vô số lần, rời khỏi những bữa tiệc lúc giữa chừng, nhưng chỉ có An Lan tận tâm đứng ở bên ngoài chờ cô, mỗi lần như vậy trong trái tim đều cảm thấy trống rỗng, ngay cả khi nhận được giải thưởng, cũng không có cách nào làm cho cô cảm nhận được sự hạnh phúc xuất phát từ trái tim.

Lúc trước lần đầu tiên Thời Ngộ cổ vũ cô khi đứng trên sân khấu hết lần này đến lần khác, hứa sẽ không bỏ lỡ buổi biểu diễn nào cũng cô, nhưng sau đó, rốt cuộc cũng không có ai đưa bàn tay ấm áp ra nắm tay cô đi về nhà.

Cuối cùng cô cũng hiểu được, phần còn thiếu hụt kia, chính là nỗi đau vĩnh viễn trong trái tim cô. Bị nỗi đau khổ kia áp chế, làm sao cô có thể thật sự hạnh phúc được đây?

Càng đi ra ngoài, cảm nhận được khí lạnh hơn. Hạ Sí hít hít mũi, xách làn váy lên tốc độ tăng nhanh hơn, rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia ở cuối hành lang.

Cô đã chờ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng, cuối cùng cũng có thể đợi được đến ngày Thời Ngộ “đến đón cô về nhà” một lần nữa.

“A Ngộ.”

Cô gái mềm mại nhào vào trong lòng ngực mình, Thời Ngộ ôm lấy cô vỗ nhẹ sau lưng cô hai cái, cầm lấy áo khoác vắt ở khuỷu tay lên che lại cơ thể mỏng manh của cô, “Chạy cái gì? Không nhớ là mình mang giày cao gót sao?”

Giống như là đang giáo dục một đứa trẻ không nghe lời.

Nhưng đứa trẻ này luôn có lý lẽ riêng của mình, đương nhiên phải tranh luận với anh ngay tại chỗ, “Ai quy định mang giày cao gót thì không thể chạy chứ? Em mang giay cao gót rất chắc chắn đó.”

“Nếu bị ngã, thì em sẽ không còn dám nói như vậy đâu.” Thời Ngộ ôm eo cô, thật lo lắng cô sẽ vô tình bị trượt chân ngã.

Hạ Sí cố ý nghiêng người mình về phía trươcs, đứng thẳng tắp, hôm nay mang giày cao gót, đứng đến cao hơn bả vai của người đàn ông, dường như khoảng cách với anh đã gần hơn một chút.

“Em cũng không ngốc như vậy.” Khả năng giữ cân bằng của cơ thể cô rất tốt, cho dù có mang giày cao gót chạy bộ, cô cũng có thể biết được sàn nhà dưới chân có khiến cô trượt chân hay không. Cô cũng sẽ không bị té ngã ở trước đám đông, vì vậy sẽ rất mất mặt đó.

“Tóm lại, sau này chú ý hơn chút.” Vừa dặn dò, Thời Ngộ cũng cẩn thận vén mái tóc dài dán ở cổ cô từ trong cổ áo ra, xõa tung sau áo khoác màu cà phê.

Hạ Sí chú ý tới, áo khoác Thời Ngộ mang đến cho mình là áo khoác kiểu nam, mà trên người anh cũng đang mặc áo khoác. Chẳng lẽ lúc nào anh ra ngoài cũng chuẩn bị áo khoác hết sao?

“Anh cũng sợ lạnh sao?” Cô nhớ rõ, người Thời Ngộ thể nhiệt, cho dù là mùa đông thì cũng có thể chịu được cái lạnh như người bình thường.

“Thế nào?” Thời Ngộ không biết vì sao đột nhiên cô lại hỏi cái này.

“Vậy nếu không vì sao anh lại mang theo hai cái áo khoác bên người thế?” Ngón tay trắng nõn vân vê hai bên viền áo khoác, đóng chặt lại mới có thể ấm áp hơn.

“Không phải, anh mượn một cái áo của bạn.”

Nghe thấy vậy, ngón tay đang vân vê áo khoác của Hạ Sí cứng đờ rồi lại nắm chặt hơn, ngửa đầu lên hỏi: “Đó là chiếc áo nào?”

Hai chiếc áo khoác này, cô chưa từng nhìn thấy Thời Ngộ mặc lần nào, kích thước và kiểu dáng cũng tương tự nhau, giờ phút này cô không phân biệt được chiếc áo khoác nào là của anh.

“Là……” Thời Ngộ đang muốn mở miệng giải thích, thấy cô nhíu mày lại, bộ dáng đang nghiêm túc suy nghĩ, không khỏi nổi lên tâm tư muốn đùa giỡn, rất lâu cũng không nói gì.

Nhìn chằm chằm một lúc lâu, Hạ Sí cũng không tìm ta được đáp án, sự chần chừ của Thời Ngộ như đang chứng minh suy đoán trong lòng cô, ngay lập tức cảm thấy tức giận muốn cởi áo khoác ra trả lại, “Em không muốn mặc quần áo của người khác!”

Tâm tình của phụ nữ có thể so sánh với tháng sáu, nói thay đổi là thay đổi. Câu nói này được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên người Hạ Sí.

Sợ Hạ Sí trực tiếp cởi áo khoác ra ném trả lại, anh đành phải vội vàng giải thích, “Là của anh.”

Lúc này mới dỗ dành Hạ Sí làm cho tâm tình cô từ từ thay đổi, “Vậy thì em thích.” Thích đến mức không muốn buông tay, cũng không muốn trả lại cho anh!



An Lan và Mục Minh Viễn núp ở phía sau, không nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện của hai người, nhưng từ động tác chân tay của Hạ Sí, chắc là cô đã được người đàn ông kia dỗ dành thật sự vui vẻ.

Rất vui vẻ……

Đó là một mặt khác trên người Hạ Sí mà bọn họ chưa bao giờ được nhìn thấy.

An Lan đã từng nhìn thấy bức ảnh Hạ Sí ôm Thời Ngộ, trong lòng vô cùng ấn tượng với khuôn mặt đó, nhưng mà bức ảnh kia đã dừng lại ở 5 năm trước cậu thiếu niên còn mang theo vẻ ngây ngô chưa thể xóa bỏ được. Bây giờ có thể nhìn thấy, khuôn mặt điển trai và hiền lành của người đàn ông đó ngày càng hấp dẫn hơn.

“Người thật này nhìn còn đẹp hơn so với trong ảnh chụp.” An Lan cảm thán từ đáy lòng, người bạn trai cũ này của Hạ Sí thật sự thuộc dạng “tuyệt sắc”, khó trách Hạ Sí lại nhớ mãi không quên nhiều năm như vậy.

Mục Minh Viễn đứng bên cạnh vừa nghe thấy, trong nháy mắt trừng lớn nói, “An Lan cô phải đứng về phía tôi!”

An Lan là trợ lý của Hạ Sí, ngày thường là người tiếp xúc nhiều nhất với Hạ Sí, khó khăn lắm anh ta mới lôi kéo được An Lan, sao lại đột nhiên xuất hiện một người bạn trai cũ rồi?

Mục Minh Viễn biết Hạ Sí đã từng rất thích một người, nhưng người kia đã bị dán nhãn “người yêu cũ”, cho nên anh ta cũng không bao giờ để ở trong lòng. Nhưng lại không biết, sở dĩ Hạ Sí bài xích tiếp xúc với người khác giới, là vì bảo vệ cho ánh trăng sáng (*) trong lòng cô.

(*) 白月光 = Bạch nguyệt quang = Ánh trăng sáng: ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý nói trong lòng vẫn luôn có một người mình yêu thương, ái mộ nhưng lại không ở bên cạnh, không thuộc về mình. (dembuon)

Trong lòng Mục Minh Viễn không phục, thiếu chút nữa đã lao ra ngoài, cũng may An Lan kịp thời phát hiện, ngăn anh ta lại, “Mục Minh Viễn, cậu đừng xúc động, nếu mà hiện tại đi ra ngoài thì sẽ không có được gì đâu.”

Vừa rồi cô ấy đã nhìn thấy bộ dạng lúc Hạ Sí gọi điện thoại với người kia, cũng nhìn thấy rõ được thái độ của Hạ Sí, nếu hiện tại đuổi theo, người ăn đau khổ chắc chắn sẽ là Mục Minh Viễn.

Nhìn chằm chằm bóng lưng hai người nắm tay nhau rời đi, Mục Minh Viễn không cam lòng, mà An Lan lại suy nghĩ sâu xa hơn.

Cô ấy nhất định phải làm rõ ràng, Hạ Sí thân mật với Thời Ngộ như vậy, có phải là đã quay lại rồi hay không? Nếu mà đã quay lại, thì cô ấy không thể tác hợp giúp Mục Minh Viễn được nữa.

*

Đếm còn 5 ngày nữa là bước sang năm mới, lần đầu tiên Hạ Sí cảm thấy, thời gian lại trôi qua nhanh như vậy. Từ lễ Giáng Sinh đến bữa tiệc sinh nhật, đảo mắt cái lại đến tết dương lịch.

Kỳ  nghỉ tết dương lịch này tuy không hoành tráng bằng tết âm lịch, nhưng trong mắt tất cả mọi người, cũng là bước qua một năm mới. Năm nay, cuối cùng cô cũng có thể ăn tết ở trong nước, vậy là cô còn có thể ở cùng với Thời Ngộ!

Nghĩ đến vậy, Hạ Sí liền nhịn không được sinh ra tâm thái mong chờ, thậm chí còn bắt đầu lên kế hoạch nên làm như thế để có thể cùng anh bước qua năm mới càng có ý nghĩa hơn?

Càng nghĩ, càng nghẹn muốn chết, dứt khoát cầu cứu sự giúp đỡ của người bên cạnh, “An Lan, chị nói xem, làm sao tết dương lịch mới có ý nghĩa hơn đây?”

Thấy bộ dáng mê đắm kia của Hạ Sí, An Lan cảm thán trong lòng. Sau khi bữa tiệc sinh nhật kết thúc, cô ấy nói bóng nói gió hỏi thăm quan hệ của Hạ Sí và “bạn trai cũ”, lại biết được, đối phương vẫn chưa đồng ý quay lại.

Hạ Sí suy nghĩ đơn giản, thẳng thắn nói cho cô ấy biết, “Em phải cố gắng thêm chút nữa, sẽ sớm theo đuổi được anh ấy!”

Những lời này quanh quẩn ở trong lòng An Lan, chẳng khác nào, đối phương biết rõ suy nghĩ của Hạ Sí, nhưng lại cố ý lờ đi không đáp lại, chẳng phải là đang trêu đùa tình cảm của Hạ Sí đó sao?

Cô ấy uyển chuyển nhắc nhở Hạ sí, nhưng lại không ngờ lúc ấy đã bị Hạ Sí phản bác lại.

Thấy Hạ Sí nhất quyết đi theo con đường riêng của mình, An Lan cũng chỉ có thể nhắc nhở như vậy mà thôi. Quá sốt ruột chỉ khơi dậy tâm lý phản nghịch của Hạ Sí, cho dù thật sự muốn khuyên bảo Hạ Sí, cũng phải làm chậm rãi từng bước một.

Đối với vấn đề vừa rồi, tâm tư An Lan rất tinh tế, đầu óc chuyển rất nhanh, “Hạ Hạ, em có từng nghĩ tới, thời điểm bước qua năm mới, cậu ta có thể về nhà sum họp với gia đình không?”

“……” Hạ Sí hoàn toàn trầm mặc.

Đúng rồi, cô đã quen với việc không có sự bầu bạn của gia đình, nhưng sao lại có thể quên Thời Ngộ lớn lên trong một gia đình hạnh phúc và ấm áp cơ chứ, những ngày như thế này, chắc chắn là muốn dành thời gian về nhà với bố mẹ.

Lúc trước ở trường học, là bởi vì chuyện học tập nên mới không về nhà, mà hiện tại khoảng cách với bố mẹ cũng không xa, anh lại hiếu thuận như vậy, theo lẽ thường thì chắc là anh sẽ về nhà.

“Vậy cũng không sao, em có thể gọi điện thoại cho anh ấy.” Giống như trước đây, gọi điện thoại cùng anh bước qua năm mới, nói lời chúc phúc với nhau cũng tốt.

An Lan thật sự không muốn giúp cô đưa ra ý tưởng để theo đuổi bạn trai cũ, ngay lập tức dẫn sang đề tài nghiêm túc, “Hạ Hạ, cô Aaliyah không liên lạc được với em, nên đã đến tìm chị rồi. Cô ấy bảo chị chuyển lời cho em, hy vọng em nhanh chóng trở lại càng sớm càng tốt, phối hợp với sự sắp xếp của bọn họ để tiến hành huấn luyện, phấn đấu để giành chiến thắng trong cuộc thi múa Quốc tế lần thứ 10.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của An Lan, Hạ Sí lại cố ý bỏ qua trọng điểm, chỉ hỏi: “Chị không nói cho cô Aaliyah địa chỉ của em đâu đúng không?”

“Đương nhiên.” An Lan gật đầu, “Chuyện em đã cố ý dặn dò, chị sẽ không quên.”

Lúc trước khi Hạ Sí cho An Lan nghỉ phép, đã từng dặn dò cô ấy không được chủ động nói cho người khác biết cô đi đâu, mà những thầy cô liên quan đến múa kia, tuyệt đối không thể tiết lộ hành tung.

Cho nên, An Lan và Mục Minh Viễn cùng trở về, cô không tức giận. Nhưng nếu để cho những thầy cô kia biết, cô sẽ bị “bắt” trở về huấn luyện ngay lập tức.

Lần trước Hạ Sí chỉ giành được á quân, các thầy cô và bạn bè bên cạnh đều cảm thấy đáng tiếc cho cô, từ đó đã bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc thi múa tiếp theo. Khả năng biên đạo múa của Hạ Sí rất mạnh, hiệu ứng bối cảnh sân khấu cụ thể đều do chính cô nghĩ ra, các thầy cô rất coi trọng ngôi sao mới trong ngành múa này.

Trong mấy năm qua, mọi người đều chứng kiến Hạ Sí là một nghệ sĩ múa chuyên nghiệp nguyện ý mang tất cả thời gian riêng tư cống hiến cho nghề múa, nhưng lại không ngờ cô sẽ lén lút trốn đi, chỉ để lại một tin nhắn đơn giản, sau đó liền cắt đứt liên lạc với bọn họ. Chắc là vì sợ mọi người liên tục tìm đến cửa quấy rầy chuyện cô muốn làm.

Về cuộc thi múa, Hạ Sí chưa bao giờ quên. Trong việc huấn luyện múa, năng lực tự khống chế của cô rất mạnh, cũng không bao giờ chậm trễ. Đây là những gì lúc trước cô đã nói với Từ nữ sĩ, không bao giờ từ bỏ tương lai của mình.



Mặc dù An Lan đã nói những lời đó, nhưng vẫn không đánh mất sự nhiệt tình của Hạ Sí, cô vẫn nhắc đến tết dương lịch với Thời Ngộ, “A Ngộ, tết dương lịch……”

“Bệnh viện đã sắp xếp trực ban rồi.” Thời Ngộ đáp.

“Vậy anh không về nhà ăn tết sao?” Điểm chú ý của Hạ Sí không giống với người thường.

“Về nhà……” Anh tạm dừng một lát, mỉm cười lắc đầu. Ngoại trừ vào một số ngày đoàn tụ nhất định, chỉ sợ rằng bố mẹ anh lại càng thích trải qua thế giới của hai người hơn.

Nghe thấy anh nói không về nhà, đối mắt Hạ Sí ngay lập tức tỏa ra ánh sáng, “Vậy chúng ta cùng nhau đón năm mới đi!”

Cho dù Thời Ngộ trực bạn ở bệnh viện, thì cô cũng có thể đến bệnh viện cùng anh mà! Đây đều không phải là vấn đề!

Nhìn thấy vẻ mặt hớn hở vui mừng của Hạ Sí, Thời Ngộ rất nhanh nghĩ đến, “Tri Tri muốn đón năm mới?”

“Ừm ừm!” Cô liên tục gật đầu, cũng không để lời nói nghẹn trong lòng, thuận miệng liền lại nhải, “Vốn dĩ em đã suy nghĩ đi chỗ nào chơi thì sẽ tốt, kết quả anh phải trực ban, nhưng điều này cũng không sao, em cũng có thể ở cùng anh.”

Thời Ngộ nghe ra được, đây là có ý muốn cùng anh đón năm mới.

Thời Ngộ giơ điện thoại di động lên, “Đợi một chút, anh đi gọi điện thoại.”

Hạ Sí cho rằng là đột nhiên anh nhớ đến chuyện gì đó quan trọng, thản nhiên gật đầu.

Khoảng hai phút sau, Thời Ngộ trở lại vị trí vừa rồi ngồi xuống, giơ điện thoại di động lên nói: “Anh đã đổi ca trực ban với Sầm Khải.”

Hạ Sí sửng sốt, kinh hỉ nói: “Vậy anh không cần trực ban sao? Anh có thể đón năm mới rồi sao? Anh ta dễ dàng đồng ý giúp anh như vậy sao? Cũng quá tốt rồi!”

“Không cần phải trực ban, có thể đón tết dương lịch, về phần Sầm Khải…… Chắc là vậy.” Thời Ngộ trả lời từng câu hỏi.

Ngày thường Thời Ngộ rất hòa đồng với những người khác, người trong khoa ít nhiều gì cũng được anh để ý giúp đỡ, đặc biệt là Sầm Khải, mỗi lần anh ta cần thay ca đều tìm gặp Thời Ngộ, mà dường như Thời Ngộ đối với kỳ nghỉ cũng không có yêu cầu cụ thể nào, sẽ đồng ý đổi với anh ta. Thường xuyên qua lại, Sầm Khải nợ anh không ít lần đổi ca.

Mà anh chủ động đưa ra đề nghị, cho dù Sầm Khải có buồn rầu kêu rên, cũng phải nhận mệnh đổi ca.

Ai bảo lúc trước anh ta nợ Thời Ngộ nhiều ân tình như vậy?

*

Thời Ngộ cố ý đổi ca danh ra thời gian ở cùng Hạ Sí đón tết dương lịch, lời mời nhiệt tình của Mục Minh Viễn bị đẩy đi ngay lập tức, dường như Hạ Sí không cần suy nghĩ liền từ chối anh ta ngay lập tức.

Quả nhiên Mục Minh Viễn lại chơi xấu, nói muốn mọi người cùng nhau chơi mới có không khí đón năm mới, Hạ Sí dứt khoát đề nghị, “Tôi đã co An Lan nghỉ, cô ấy có rất nhiều thời gian, cậu đi tìm cô ấy chơi đi.”

Sau đó cô liền quấn lấy Thời Ngộ, nghĩ ra kế hoạch đi chơi đón năm mới. Nhưng cái thời tiết này, địa điểm này, cô có thể nghĩ đến đơn giản là cùng nhau ăn tối và đi xem phim, hoặc là đi đến một số tụ điểm giải trí để tham gia vui chơi, nhưng lại bình thường và nhàm chán.

Điện thoại di động của Thời Ngộ nhận được một tin nhắn mới, quay đầu hỏi Hạ Sí: “Chị Duyệt Hề muốn mời chúng ta cùng nhau ăn tết, muốn đi không?”

Hạ Sí chớp chớp mắt, gật đầu.

Có thể được tiếp xúc với bạn bè của Thời Ngộ, vậy chẳng khác nào việc hòa nhập vào cuộc sống của anh, đương nhiên Hạ Sí vui mừng. Hơn nữa, chuyện này cô sẽ không cần lại hao tổn tâm sư cân não suy nghĩ nên chơi như thế nào.



Giang Duyệt Hề chọn địa điểm ở ngoài trời, ngồi vây quanh đống lửa, tự mình nướng thịt.

Cô và Giang Duyệt Hề vốn không quen thuộc, nhưng đối phương lại vô cùng nhiệt tình, vừa gặp nhau đã khoác tay nói, “Đã lâu không gặp, Hạ Hạ.”

Hạ Sí không quen tiếp xúc thân mật với người khác, nhưng nghĩ đến cô ấy là chị gái của Thời Ngộ, liền tự thuyết phục chính mình tiếp nhận.

Cũng may mà Giang Duyệt Hề có năng lực tương tác với người khác, một giây sau nó có thể nói chuyện cùng người xa lạ xây dựng thành mối quan hệ bạn tốt, hai người ở chung cũng không thấy xấu hổ.

Giang Duyệt Hề trực tiếp nói rõ, hôm nay mời chủ yếu là vì muốn làm quen với cô, “Chị đã biết em sẽ cùng đón tết với A Ngộ, cho nên mời A Ngộ là vì muốn được gặp em.”

Từ sau lần gặp mặt lần trước u, Thời Ngộ cố ý dặn dò cô ấy không cần chủ động đi quấy rầy Hạ Sí, bằng không cô ấy đã sớm…… Quen thuộc với Hạ Sí rồi.

Nhưng mà, lần này nhân dịp mời Thời Ngộ ăn tết, cô ấy vô cùng chắc chắn, nếu Thời Ngộ đồng ý, thì nhất định sẽ dẫn theo Hạ Sí đến đây.

“Vì sao lại chắc chắn như vậy?” Hạ Sí còn chưa thể lý giải được mạch não của Giang Duyệt Hề.

Giang Duyệt Hề đưa xiên thịt đã nướng chín trong tay mình cho cô, nháy mắt với cô rồi nói, “Nằm trong dự liệu, em ấy cũng không thể để em ở nhà một mình được.”

Người em trai kia của cô ấy từ nhỏ đến lớn đã đặt biệt biết chăm sóc người khác.

Hơn nữa cô ấy nghe nói, người nhà Hạ Sí không có ở đây, làm sao Thời Ngộ có thể để cô ăn tết một mình được?



Vốn dĩ đây cũng chỉ là một buổi tụ tập nhỏ của bốn người, Hạ Sí bị Giang Duyệt Hề kéo sang một bên nói nhỏ. Chờ hai người đàn ông kia nướng chín đồ ăn, Giang Duyệt Hề liền bưng một cái dĩa đi đến, không chịu cho hai người họ đi theo tụ tập.

Thời Ngộ và Lê Ngôn Chi liếc nhau.

Thời Ngộ: “Nói chuyện công việc?”

Lê Ngôn Chi: “……”

Thời Ngộ là cảm thấy cũng không sao cả, anh quan sát thấy Hạ Sí và Giang Duyệt Hề ở chung với nhau rất tốt, cũng không muốn cản trở cô làm quen thêm bạn mới. Người lại với Lê Ngôn Chi, hoàn toàn trở thành công cụ nướng thịt cho Giang Duyệt Hề.

Giang Duyệt Hề thích đồ ăn mặn, Hạ Sí lại thích ăn đồ chay, huống hồ cô cũng không thể tùy ý ăn đồ ăn chiên rán và đồ cay. Thời Ngộ đặc biệt chuẩn bị một dĩa đồ chay bưng đến, lấy đi xiên thịt mà Giang Duyệt Hề vừa nhét vào trong tay Hạ Sí.

Chứng kiến tận mắt, Giang Duyệt Hề ngẩng đầu lên ném cho Thời Ngộ một ánh mắt xem thường, “Chị đây là bị ghét bỏ sao?”

Thời Ngộ cười cười, vẫn không đáp lại, chỉ nói một câu: “Ngôn Chi tìm chị.”

Quả nhiên, Giang Duyệt Hề liền quên mất chuyện vừa rồi của mình, chạy về bên cạnh Lê Ngôn Chi.

“Nghe nói anh tìm em hả?”

“Không có.”

“Lê Ngôn Chi anh nói một câu dễ nghe thì sẽ chết hả?!”

Giang Duyệt Hề rất muốn đạp anh ta một phát.

Cô ấy biết, chắc chắn là Thời Ngộ cố ý đẩy mình đi, muốn ở riêng một mình với Hạ Sí.

Nhưng mà! Câu trả lời của tảng băng ngàn năm không tan Lê Ngôn Chi này thật sự là quá khó chịu, ngay cả một câu dễ nghe cũng không nói được!



Dưới tán cây yên tĩnh chỉ còn lại Thời Ngộ và Hạ Sí, Thời Ngộ đã có nghiên cứu qua đồ ăn, làm nướng thịt nướng cũng không tệ lắm, gia vị thích hợp, hương vị rất ngon.

Vừa rồi ăn một xiên thịt nướng mà Giang Duyệt Hề đưa đến, lúc mới ăn thì cảm thấy thơm, nhưng ăn đến miếng thứ hai thì không được. Cô thích ăn đồ chay, lại cũng xấu hổ khi từ chối sự nhiệt tình của Giang Duyệt Hề.

Lúc đến còn sợ xấu hổ, nhưng tình huống trong dự đoán vẫn chưa phát sinh. Giang Duyệt Hề dường như cũng không tò mò mối quan hệ hiện tại của cô và Thời Ngộ, nếu có thì cô cũng không biết phải suy nghĩ nên giải thích như thế nào. 

Đối phương còn lôi kéo cô nói rất nhiều chuyện lúc nhỏ của Thời Ngộ, Hạ Sí giống như mới tìm được kho báu trong ký ức, nghiêm túc lắng nghe, ghi nhớ lại toàn bộ vào trong lòng.

Lúc Thời Ngộ đi đến đây, cô ngẩng đầu lên đánh giá những đường nét tuấn tú, dáng vẻ hơn người của người đàn ông trước mắt, nhìn chằm chằm khuôn mặt kia, Hạ Sí càng cảm thấy đáng tiếc hơn, không khỏi thở dài, “Rõ ràng là chúng ta đã quen nhau lúc còn nhỏ, thế mà em lại quên mất.”

Làm sao có ai có thể nhớ được những người bạn mình đã quen biết ở trường mẫu giáo? Quên đi cũng là chuyện bình thường, nhưng cô cảm thấy tiếc nuối, lại tự an ủi bản thân, “Tuy rằng em không nhớ rõ anh trông như thế nào, nhưng em cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh lúc nhỏ.”

“Tri Tri cảm thấy lúc anh còn nhỏ, trông như thế nào?” Khóe môi Thời Ngộ nhếch lên mỉm cười.

Giờ phút này trong đầu Hạ Sí đều tập trung tưởng tượng ra bộ dáng của một đứa trẻ. Thời Ngộ lúc nhỏ chắc là một đứa trẻ trắng trẻo sạch sẽ, đáng yêu nhưng cũng không mất đi vẻ đẹp trai, vừa yên tĩnh vừa lễ phép, không giống như những đứa trẻ bướng bỉnh khác.

Nghe nói Thời Ngộ khi còn nhỏ đã vô cùng khiêm tốn, không thích cạnh tranh với người khác, mặt khác những đứa trẻ khác hỏi mượn anh món đồ gì, cơ bản anh đều sẽ cho.

Khi nhắc đến những kỉ niệm, giọng điệu của Giang Duyệt Hề đều không phải là khen ngợi, ngược lại một bộ dáng hận sắt không thành thép (*), cảm thấy hắn dễ dàng chịu khi dễ, bị người chiếm tiện nghi.

(*) Hận rèn sắt không thành thép: ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó mà không được. (lylydancorner.blogspot)

“Chị Duyệt Hề nói, anh từ nhỏ đến lớn đều rất dễ bị bắt nạt.”

“Vậy Tri Tri có cảm thấy anh rất dễ bị bắt nạt không?”

Hạ Sí lắc đầu.

Đầu óc của Thời Ngộ xoay chuyển rất nhanh, EQ cao, rất thường xuyên cười, khi ở chung với người khác làm cho đối phương cảm thấy thoải mái không có áp lực, thoạt nhìn rất dễ ở chung. Nhưng không ai có thể bắt nạt được anh, ngược lại cuối cùng lại bị anh tính kế trả lại.

Hạ Sí không biết Thời Ngộ lúc còn nhỏ có phải bởi vì tính cách nên dễ bị bắt nạt hay không, nhưng dù sao cô cũng chỉ cảm thấy chính sự im lặng của Thời Ngộ lại khiến cho người khác thua đến bật khóc.

Cho nên, Thời Ngộ tuyệt đối không dễ bị bắt nạt.

Dường như Thời Ngộ rất hài lòng với câu trả lời của cô, ý cười trong mắt càng sâu hơn nữa, cầm một xiên khoai tây nhỏ lên đặt bên miệng Hạ Sí, cho cô cắn một miếng, thuận miệng hỏi: “Chị ấy còn nói với em cái gì nữa?”

“Rất rất nhiều chuyện khi còn nhỏ.”

Hạ Sí cố ý chọn một vài chuyện xấu hổ lúc còn nhỏ để trêu chọc anh, nhưng anh chỉ lẳng lặng lắng nghe, không giống như người khác khi bị chọc đến “chỗ đau” và “lịch sử đen tối” thì sẽ xấu hổ và tức giận, cũng sẽ không ngăn cản người khác bàn tán, dường như chuyện cười lúc còn nhỏ không phải là chuyện của anh vậy.

Giang Duyệt Hề nói anh thoạt nhìn dễ bị bắt nạt, nhưng thật ra chỉ là tính cách của Thời Ngộ ôn hòa mà thôi, gặp chuyện gì cũng sẽ không sợ hãi.

Hạ Sí nhớ lại những năm mà mình và Thời Ngộ ở bên nhau, lúc cố ý giày vò anh, Thời Ngộ ngay cả tức giận cũng chỉ tức giận với người khác.

Hạ Sí ngồi ở trước mặt Thời Ngộ, hai chân đan xen nhau dựa vào nhau, vươn ngón tay ra chọc chọc vào mặt anh, “Tính tình của anh vĩnh viễn tốt như vậy, từ trước đến nay chưa nhìn thấy bộ dạng lúc mất khống chế của anh.”

“Muốn nhìn thấy anh mất khống chế?” Lúc Thời Ngộ hỏi lại cô, khuôn mặt vẫn còn mang theo ý cười.

Phản ứng như vậy thật sự nhìn không thể nhìn thấu được gì, Hạ Sí nhìn chằm chằm anh, trong lúc nhất thời, cũng không biết nên trả lời là “muốn” hay là “không muốn”.

Nhìn vào đôi mắt hiện lên màu nước lấp lánh kia, khóe môi Thời Ngộ hơi cong lên nhưng lại không khác biệt là bao, ánh mắt lại có thêm vài phần thâm ý. Anh đưa tay vén chiếc lá khô nhẹ rơi trên đỉnh đầu Hạ Sí, đồng thời có thêm mấy chữ truyền vào tai cô.

“Tốt nhất là không cần.”