Tuyệt Sắc Nô Bộc

Chương 12: Sợ hãi sống lại




Sáng sớm hôm nay, ánh nắng ấm áp chiếu vào trong vườn hoa hồng, ma vương ôm Paul Ruffram ngồi ở trên ghế. Hắn kiên nhẫn đưa chén thuốc lớn đút vào trong miệng Paul Ruffram, cầm khăn lụa lau đi nước canh dính ở khóe miệng,cúi đầu nhẹ nhàng cọ môi lên đôi môi trơn mịn kia:”Bảo bối,còn muốn ngủ bao lâu? Chỉ là nếu cứ u ống nước canh này ngươi chống đỡ không được bao lâu sẽ hư thoát mà chết. Ngươi muốn chết đi như vậy sao?”

Ma vương cười nhéo hai má trơn mịn một cái, ngón tay lưu luyến dao động quanh xương quai xanh khiêu gợi của Paul Ruffram:” Không thể. Ta sẽ không cho ngươi cô độc đến chết như vậy.” Hắn đẩy mái tóc vàng của Paul Ruffram ra hôn lên trán một cái. Ánh nắng sáng sớm,trong hoàn cảnh tràn đầy mùi hoa,chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ của hai người giống như thần tiên dịu dàng vàng ấm áp,thẳng đến người hầu bên người ma vương đến.Đáng tiếc cảnh này không có kéo dài bao lâu,trước một khắc nam tử áo đen liền mang lai lịch người nào đó đến,trong ánh mắt tất cả đều là uy nghiêm:” Tuấn Đạt,đưa Paul Rad vào thiên lao đi. Trừng phạt hắn.” dứt lời, ma vương liền ôm lấy Paul Ruffram ra khỏi phòng.

Trong thiên lao âm u,Paul Rad bị treo lên kệ hình. Loại không khí bị đè nén này làm cho ma vương hồi tưởng ngày đó Paul Ruffram bị tra tấn, không khỏi cả người không thoải mái. Hắn ôm Paul Ruffram lạnh lùng nhìn Paul Rad bị treo trên đó.

Bị quang cầu ma vương đánh trúng,Paul Rad được phần đông ngự y trong Huyết Mệnh Thành trị, đã gần hoàn toàn khôi phục khỏe mạnh. Hắn không biết ma tại sao không giết hắn,còn sai người chữa thương cho hắn,ăn ngon rồi đưa hắn giam lỏng.Thẳng đến hôm nay trong thiên lao âm u nhìn thấy ma vương ôm ấp Paul Ruffram,hắn tựa hồ có điểm hiểu được nguyên nhân, ma quỷ kia là muốn ở trước mặt Paul Ruffram từ từ tra tấn hắn.

Paul Rad nhìn ma vương kêu ngạo không ai bì nổi,còn có em trai mình ở trong ngực hắn thân thể trần trụi được bao quanh một cái chăn lông,cắn răng nói:”Ngươi đã làm gì Paul Ruffram? Chuyện ăn cắp công văn hắn hoàn toàn không biết. Chẳng lẽ lần trước tra tấn hắn còn chưa đủ sao?”

” Ta làm thế nào? Ta chỉ là muốn hảo hảo yêu hắn mà thôi!” Ma vương liếc mắt nhìn Paul Rad,đem ánh mắt chuyển tới búp bê trong ngực. Tay hắn dịu dàng vuốt khuôn mặt tái nhợt của Paul Ruffram.

” Ngươi cũng xứng nói yêu sao?! Ta giờ đang ở trong tay ngươi, mặc cho ngươi xử trí,chỉ cần ngươi có thể buông tha Paul Ruffram.” Paul Rad tận lực khống chế lý trí của mình, mặt không chút thay đổi.

Ma vương cũng không để ý tới hắn chẳng qua chỉ nhìn cặp mắt vô hồn trong mắt Paul Ruffram,một hồi lâu mới cúi đầu gặm cắn cần cổ xinh đẹp tuyết trắng kia, tay cũng không quy củ đưa vào trong chăn lông,đùa nghịch chiếc vòng nhõ giữa vú.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Paul Ruffram rất nhanh ửng đỏ,cái miệng nhỏ khẽ mở ra, hơi thở không yên phát ra nhỏ vụn tiếng rên rỉ. Ma vương hài lòng ngẩng đầu lên, nhìn trên cổ Paul Ruffram vừa mới in lên dấu hôn ngân, đưa tay xuống dao động bắt tiểu ngọc hành dưới chăn lông,lúc lên lúc xuống vỗ về chơi đùa.

“Dừng tay! Dừng tay! Sắc ma này!” Paul Rad buồn bực ý đồ thoát khỏi khóa sắt trên tay, đáng tiếc chỉ tạo ra tiếng vang “Rầm”.

Ma vương hôn lên cái miệng nhỏ nhắn gợi cảm Paul Ruffram, đem đầu lưỡi đưa vào dây dưa trong đó, thậm chí phát ra tiếng vang chậc chậc, một hồi lâu mới lưu luyến hút chất ngọt ngào kia:” Ngươi không thấy Paul Ruffram rất thích ta yêu hắn sao?” Hắn tăng nhanh động tác trong tay thẳng đến tiểu mẫn cảm kia phát ra một tiếng thét chói tai,vui vẻ phóng thích trong tay hắn. Ma vương hài lòng nhìn ánh mắt thất thần kia tràn ngập sương mù làm người ta yêu mến, hắn vươn bàn tay dính đầy dịch thể của Paul Ruffram đưa tới bên miệng cẩn thận liếm:” Hương vị Paul Ruffram,lúc nào ăn cũng ngon như vậy.”

Không để ý Paul Rad chửi ầm lên ” biến thái “, ma vương hôn lên lông mi nồng đậm của Paul Ruffram,mỉm cười nói:” Bảo bối, không ngủ nha. Ta cho ngươi xem kịch vui.” Hắn một lần nữa điều chỉnh tư thế, đem chăn lông trên người Paul Ruffram kéo xuống,quay đầu búp bê lại để cho ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào Paul Rad.

” Paul Ruffram!” Paul Rad lần này thấy rõ khuôn mặt của Paul Ruffram, vốn kinh ngạc Paul Ruffram vì sao im lặng thuận theo, hiện tại mới phát hiện em trai hắn thần sắc như có vấn đề, hắn sốt ruột quát to:” Paul Ruffram! Em làm sao vậy!”

” Không cần kêu.Để cho ta xem anh em các người tình cảm sâu đậm ra sao đi!” Ma vương cắn lổ tai Paul Ruffram, đầu lưỡi nghịch ngợm ở trong tai hắn:” Paul Ruffram,nhanh tỉnh lại. Nếu không muốn anh trai ngươi chịu khổ thì tỉnh lại cho ta!” Hắn ngẩng đầu thì thầm,cai ngục đứng ở bên cạnh liền ngầm hiểu cằm roi da lên quất vào người Paul Rad,” Bốp ” roi vụt mạnh vào người.

Roi đánh vào da thịt phát ra tiếng vang thật lớn nháy mắt mỗ Paul Ruffram cũng chấn động toàn thân,giống như roi kia là đánh vào trên người hắn.Cai ngục lại dành dụm khí lực,tựa hồ nghĩ muốn ở trước mặt ma vương biểu diễn sức mạnh của mình,” bốp ” roi thứ hai đã đem quần áo phía sau lưng Paul Rad hoàn toàn xé rách, toàn bộ roi da đều dính máu tươi. Paul Rad cắn răng yên lặng chịu đựng.

Rất nhanh,vài roi liền làm lưng Paul Rad nở hoa.Tiếng vang bốp bốp quanh quẩn ở trong phòng giam. Ma vương nhìn người bé nhỏ trong ngực,nắm chặt tay, run rẩy không ngừng,trong mắt cũng tràn ngập hơi nước. Hắn biết rõ Paul Ruffram đau khi nhìn anh trai mình bị quất, nhưng nghĩ đến bảo bối của mình,hắn quyết định dùng phương pháp này đả kích hắn, trong lòng không khỏi khó chịu: Ta yêu thương ngươi như thế nào ngươi cũng không chịu tỉnh lại. Rốt cuộc vẫn là anh trai quan trọng hơn. Hắn ở bên tai Paul Ruffram dùng giọng nguyền rủa nhắc lại:” Nhanh tỉnh lại, bảo bối. Ngươi muốn anh trai mình chịu khổ sao? Nếu ngươi không tỉnh ta đánh hắn đến chết mới thôi!”

Lần vút roi thứ mười chuẩn bị hạ xuống, nước mắt rốt cục theo hốc mắt Paul Ruffram mãnh liệt tràn ra, hắn run rẩy từ trong cổ họng phát ra giọng nói mơ hồ không rõ:” Không…… Không được……”

Ma vương vui sướng ôm chặt Paul Ruffram,nâng mặt hắn nhìn về phía mình, thấy đôi mắt to nước mắt lưng tròng kia, chớp động bi thương cầu xin:” Thật tốt quá. Bảo bối, ngươi rốt cục đã tỉnh.” Ma vương phất tay, cai ngục liền ngưng lại hành hình với Paul Rad.

Ma vương khẩn cấp ôm lấy Paul Ruffram, bước nhanh ra khỏi nơi u ám này. Paul Ruffram bị ôm vào trong ngực,giãy không được chỉ có thể đem đầu tựa vào trên vai ma vương, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Paul Rad, miệng ậm ờ kêu:” Anh,anh hai……”

Paul Rad nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn rơi lệ đầy mặt của Paul Ruffram, nghe được hắn si ngốc hô tên chính mình hắn thấy đau lòng,so với roi vút trên lưng càng đau hơn.Chỉ là hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Paul Ruffram bị người đó ôm vào trong ngực đi xa, hắn hướng về phía bóng dáng ma vương, cúi đầu nhắc lại:” không được thương tổn hắn nửa ……”

” Không được nhốt anh hai trong thiên lao…… Bệ hạ…… xin ngươi……” Dọc theo đường đi từ thiên lao đến tẩm cung, Paul Ruffram cầm lấy áo ma vương không ngừng nhắc đi nhắc lại.

Vốn là tượng gỗ giờ có thể khôi phục thần trí là chuyện vui cỡ nào. Nhưng nhìn Paul Ruffram khóc không thành tiếng cầu xin,làm cho ma vương không khỏi tâm phiền ý loạn. Hắn có chút giận dỗi ném Paul Ruffram lên ghế nằm, tức giận nói:” Anh hai,anh hai! Trong lòng ngươi chỉ có Paul Rad  sao?!”

Paul Ruffram không quan tâm chăn lông quấn trên người,nửa người trần trụi nhích lại gần, gắt gao giữ chặt vạt áo ma vương, nước mắt lưng tròng cầu xin:” Xin ngươi…… Anh hai vì ta mới phạm tội……”

Ma vương không kiên nhẫn nói:” Huynh đệ tình thâm lắm. Vậy ngươi phải làm cái gì nha?” Hắn nhìn trên bàn trà có món súp nóng mà hắn đã sớm sai người chuẩn bị,đang định đem tiểu tử mấy ngài kia không chịu ăn giờ ăn thật no. Không ngờ Paul Ruffram nghe xong lời hắn nói, sửng sốt một chút rồi hé bàn tay nhỏ bé, run rẩy cỡi quần ma vương. Ma vương bị hành động của hắn làm hoảng sợ, không giải thích nổi hỏi

Nói:” Ngươi làm gì?”

Paul Ruffram cắn môi, run giọng nói:” vì anh hai,ta cái gì cũng nguyện ý……” Không kịp phản ứng,ma vương liền cảm giác được bảo bối giữa hai chân mình bị một đôi tay nhỏ bé lạnh như băng cầm lấy,rồi đưa vào khoang miệng ướt át ấm áp. Hắn lúc này mới hiểu được: Chẳng lẽ ta ở trong lòng ngươi chỉ là người có tính ngược đãi cuồng sao? Thấy Paul Ruffram cử động không khỏi làm cho hắn nhớ tới tiểu tử đáng thương này bị nhục nhã trong thiên lao. Hắn nửa tức giận nửa đau lòng đẩy thân thể nhỏ nhắn kia ra quát:” Ngươi khi nào thì trở nên thấp hèn như thế?!”

Paul Ruffram ngã ngồi ở trên sàn,ngơ ngác lặp lại lời mê vương nói:” Thấp hèn……” Hắn nhớ tới những thứ xấu xí của các cai ngục kia,từng ở trong khoang miệng mình tàn sát bừa bãi, không khỏi bịt kín miệng: Nếu bị ma vương biết hắn bị người ta đùa bỡn như vậy, không biết hắn sẽ tức giận thành dáng vẻ gì. Hắn là người dơ làm sao có thể chạm vào hắn? Hắn kéo chăn lông lên che  lại người,run rẩy chuyển đến trong góc,hai tay ôm đầu gối run rẩy.

Ma vương hít sâu một hơi áp chế dục hỏa trong lòng bị Paul Ruffram trêu chọc,lúc sửa sang lại quần áo mới phát hiện vật nhỏ đáng thương kia lui tới trong góc tường  giống như tiểu cẩu bị chủ nhân vứt bỏ. Trong lòng hắn nhất thời trở nên dịu dàng,đau lòng đi đến ôm Paul Ruffram lên, nhẹ vuốt đầu hắn nói:” Đồ ngốc, lại đây ăn cơm thật tốt ta liền tha cho Paul Rad.”

Paul Ruffram ngây ngốc nhìn ma vương,không hiểu hắn vì sao bỗng nhiên trở nên dịu dàng. Thẳng đến ma vương cầm lên một thìa bạc,múc một muỗng cháo đưa đến trong miệng hắn” Hé miệng ra,bảo bối.” Paul Ruffram mờ mịt nhìn ma vương,nghe lời mở miệng ra,đem thìa cháo ngậm vào trong miệng.

Sau một lúc lâu cũng không thấy hắn nhai. Ma vương hơi nhíu mày:” Không ăn sao?” lúc này Paul Ruffram mới phục hồi *** thần, sợ hãi nhìn ma vương nhăn lại mày, ra sức nhấm nuốt thực vật trong miệng. Chẳng qua hắn một chút cũng không cảm thấy đói, ngược lại cảm thấy cháo trong miệng thật ghê tởm.Nhưng mà hắn không dám nói ra cảm thụ trong lòng, sợ ma vương tức giận sẽ làm khó Paul Rad, chỉ có yên lặng ám chỉ chính mình: Ăn đi,ăn đi, anh trai sẽ không chịu khổ.Lúc ma vương nhìn soi mói, hắn miễn cưỡng nuốt cháo trong miệng xuống.

Ma vương hài lòng nhìn Paul Ruffram chịu ăn, lại đưa lên một muỗng cháo khác:”Ngoan, ăn nhiều  một chút. Rất nhanh có thể khỏe mạnh hồng hài như lúc trước.” Paul Ruffram không dám mở miệng cãi lại, chậm rãi nuốt, chỉ cảm thấy trong bụng càng ngày càng buồn nôn. Cháo thật khó khăn trượt xuống thực quản, làm cho hắn không thể tránh khỏi nhớ tới mình bị nhục nhã ở nhà giam.Lúc muỗng thứ ba đưa vào miệng, Paul Ruffram chỉ cảm thấy yết hầu buồn nôn,rốt cục chịu được không được đem mấy muỗng cháo mới ăn ói ra hết.

Ma vương giật mình nhìn Paul Ruffram, vốn tưởng rằng hắn nhiều ngày không có ăn cơm nhất định là ăn uống tốt, ai biết tiểu tử kia lại đem tất cả thức ăn trong bụng ói ra sạch sẽ. Paul Ruffram nhìn ma vương âm tình bất định, vội vàng cúi người xuống,đưa tay lấy thứ mình vừa nôn ra định đưa vào trong miệng.

Ma vương nhanh tay lẹ mắt bắt lấy bàn tay nhỏ bé, quát:” Ngươi muốn làm gì?!”

Paul Ruffram vẻ mặt cầu xin nói:” Xin lỗi…… Ta sẽ ăn cơm ……”

Ma vương tức giận kéo tay Paul Ruffram ra:” Thứ nôn ra còn có thể ăn sao?!”

Paul Ruffram vội vàng đoạt lấy cái chén trong tay ma vương ôm vào trong ngực,run rẩy cầm lấy thìa bạc, múc một muỗng cháo cố gắng đưa vào trong miệng rồi lại cảm thấy thật sự ghê tởm,lại sợ nhịn không được ói ra làm ma vương tức giận. Tay cầm chén cháo đầy run rẩy không ngừng trong không trung.Chớp mắt một cái nước mắt như hạt đậu rơi vào trong chén.

Bảo hắn ăn cơm làm bắt hắn chịu cực hình. Ma vương rốt cục nhìn không được,hắn thở dài một hơi lấy cái chén trong tay Paul Ruffram lại để sang một bên. Dùng cơm khăn lau sạch sẽ vết cháo dính trên mặt.Đem thân thể vẫn đang run rẩy kích động ôm vào trong ngực, trấn an nói:” Được rồi,được rồi. Chúng ta trước không ăn cơm.”

Paul Ruffram níu lấy quần áo ma vương, từ trong ngực ma vương ngẩng đầu lên, đôi mắt – trông mong khóc nức nở:” Nhưng mà…… anh hai……” Ma vương bất đắc dĩ thở dài một tiếng, không khỏi phân trần đem ôm đầu tiểu tử kia dựa vào trong ngực,nhìn ngoài cửa hô:” Tuấn Đạt, đưa Paul Rad vào trong cung dưỡng thương,sau đó sai người chăm sóc hắn.”

Nghe được một tiếng đáp ứng ngoài cửa, Paul Ruffram lúc này mới yên lòng, hắn ngoan ngoãn nằm ở trong vòng tay ma vương, nhẹ nhàng nói:” Cám ơn bệ hạ……”