Tuyệt Sắc Quân Sư

Quyển 2 - Chương 46




Hôm nay Phi Đô thành lại bị chấn động bởi một tin tức mới, Hà phủ đêm qua bị đạo tặc xâm nhập, binh phù bị trộm, hơn nữa trong trận chiến với Hán Bạc quốc, binh lính Hà gia liên tục bại trận, việc này đã khiến cho long nhan đại nộ, con trai Hà lão nguyên soái, Hà tướng quân, ngay lập tức bị gián chức, triệu hồi về kinh.

Hà lão nguyên soái thì do làm mất binh phù, nên tạm thời không được phép thiết triều, giam lỏng trong phủ, dù Hà gia trong triều có rất nhiều người cùng phe, nhưng hầu như không một ai dám đứng ra xin giúp, vì có một số người không biết thức thời đi trước, kết quả đều bị hoàng thượng tống giam vào đại lao.

Hơn nữa việc kinh doanh của Hà gia lại đột nhiên bị một thế lực thần bí toàn bộ phá hoại, có thể nói là thua lỗ trầm trọng, một số nhân vật giang hồ, cùng các quan viên kiên quyết duy trì Hà gia, thì trong một đêm đều bị giết chết.

Chuyện này đã làm cho người trong Phi Đô thành đều bàng hoàng, mọi người đều có chung suy nghĩ, ‘ xem ra Hà gia đã đắc tội với người không nên đắc tội, lần này Hà gia xem như xong rồi ’.

Chính vì điều này đã dẫn đến một số người vốn ủng hộ Hà gia cùng thái tử, lại bắt đầu chuyển sang ủng hộ nhị hoàng tử, thậm chí trong hậu cung cũng thế, lúc trước do Hà gia quyền cao chức trọng, nên không ai dám đắc tội, nay Hà gia gặp nạn, nên vị trí của hoàng hậu ngay lập tức bị xem thường.

Nguyên nhân ư???.

Mấy ngày nay hoàng thượng chưa hề ghé qua tẩm cung hoàng hậu dù chỉ trong chốc lát, cho dù hoàng hậu có mời cách nào đi chăng nữa, hay là chủ động đến tìm, hoàng thượng đều tránh mặt không thấy, điều này làm cho nhiều người trong cung không ít hả hê.

Thậm chí ngay cả phủ Tiêu Dao vương cũng có không ít biến hóa, trắc phi thường ngày ỷ vào vị thế nhà mẹ đẻ, trong vương phủ không xem ai ra gì, thậm chí vương gia nàng cũng không để vào trong mắt, hôm nay vương gia đi vắng, Hà gia lại ra nông nổi này, cho nên mấy ngày nay, hai vị thị thiếp trong phủ bắt đầu coi lời nàng ta không ra gì.

Thậm chí ngay cả người hầu cũng bắt đầu xuất hiện việc thường hay sau lưng nói xấu nàng ta, có người còn thông minh, giả vờ không nhìn thấy nàng ta đứng đó, mà mắng thẳng mặt, đương nhiên những chuyện này phải được sự âm thầm chấp nhận của hai thị thiếp.

“ Đây là binh phù lấy từ Hà phủ sao??? ” Phù Dung cầm trên tay một khối ngọc bài có khắc hình hổ nhìn Thiên Tuyết hỏi.

“ Ân, có nó, muội có thể điều động hai phần ba binh quyền của Hàn quốc ” Thiên Tuyết gật đầu đáp.

“ Nga, ca ca, thế hay là chúng ta dùng nó đùa một chút đi ” Phù Dung nói đến đây, trong mắt lóe ra một tia toan tính.

“ Dung nhi, nàng lại định làm gì thế??? ” Quân Hàn sủng nịnh nhìn Phù Dung hỏi.

“ Nếu đại quân biên cương đột nhiên nhận được quân lệnh quay về, thì các người nói tình hình biên cương sẽ ra sao??? ” Phù Dung vẻ mặt cười đầy khoái ý.

“ Dung nhi, biên cương còn có bá tánh vô tội ” Triệu Bân không đồng ý nhíu mày nói.

“ Ta có nói sẽ để liên lụy bá tánh sao??? Yên tâm trước đó ta sẽ để họ rời đi an toàn ” Phù Dung liếc mắt nhìn Triệu Bân hừ nhẹ nói.

Triệu Bân biết mình luống cuống, không khỏi sờ sờ mũi cười trừ, bên cạnh mấy người nhìn thấy thế không khỏi cười nhẹ. Thiên Tuyết thì yên lặng nhìn đám người Phù Dung, trong lòng lại vui vẻ, ‘Tứ muội có nhiều người quan tâm như thế, người làm ca ca như hắn cũng thấy yên lòng ’.

“ Nếu Dung nhi đã nói như thế, thì cứ làm vậy đi ” trầm ngâm trong chốc lát, Thiên Tuyết gật đầu đáp ứng.

“ Chuyện này giao cho ngươi ” Phù Dung nghe vậy mỉm cười, đem binh phù đưa ra phía sau, lúc này từ trong góc, một hắc y tiến đến nhận lấy binh phù, sau đó tiến nhập góc khuất lần nữa rồi biến mất.

Bốn nam nhân nhìn thấy thế không khỏi ngẩn người, hắc y này xem ra công lực cao hơn họ rất nhiều, nếu không họ cũng đã không phát hiện được y, xem ra quả đúng như lời đồn, Minh Thành, đúng là không thể trêu chọc a, có một đội ngũ cao thủ như thế, thì thử hỏi trên đời có ai có thể cùng Minh Thành tranh phong.

“ Tam ca, tiếp theo huynh định xử trí thế nào??? ” Phù Dung nhướng mày nhìn Thiên Tuyết hỏi.

“ Hà gia lấy Hà lão đầu làm chủ, bên dưới hắn có nhị nam tam nữ, một nữ trong số đó gả vào cung làm hoàng hậu, người còn lại thì gả vào vương phủ làm trắc phi, tiểu nữ nhi lại gả nhập giang hồ. Còn về hai nhi tử một người làm tướng quân, một người làm thống lĩnh ngự lâm quân hoàng cung, Hà lão nhân có năm đứa cháu, tứ nam nhất nữ, một trong số đó là thái tử đương triều, một là Tiêu Dao vương tiểu vương gia. Hai người cháu trai còn lại, một người là Hộ bộ thị lang, phụ tá của thái tử, một kẻ thì lại là  tên ăn chơi có tiếng, còn cháu gái của hắn thì nghe nói là gần đây được phối hôn với Mạc Hỏa, một đại tướng có tiếng trong triều. Thế muội nói, nếu đứa cháu trai chơi bời của ông ta vì tranh giành một kỹ nữ mà giết người, còn cháu gái trước khi xuất giá lại phát hiện tư thông với người khác thì thế nào???” Thiên Tuyết vẻ mặt cười nhẹ hỏi lại.

Bốn nam nhân nghe vậy không khỏi nhướng mày, bất quá nhanh chóng khôi phục, trong lòng suy nghĩ, ‘ có trách thì trách những kẻ đó lại sinh ra làm con cháu Hà gia làm chi a, để rồi có hậu quả này ’.

“ Ân không sai, với tình thế lúc trước, có thể những chuyện này sẽ không ai dám nói gì, nhưng mà bây giờ lại khác, muội đảm bảo đến lúc đó, cháu trai của Hà lão đầu sẽ không thể nào thoát tội được. Còn Mạc tướng quân kia thì nhất định sẽ không hề suy nghĩ mà lập tức từ hôn ngay, cuộc đời của cháu gái Hà lão đầu xem như bị hủy rồi, sau này sẽ không còn ai dám lấy nàng ta nữa, bất quá như thế cũng xứng đáng, vì muội nghe nói, nàng ta cũng chanh chua đanh đá không kém, thường hay ỷ thế hiếp người, đây cũng xem như báo ứng của nàng ta đi, chúng ta xem như làm phước tích đức, giúp Mạc tướng quân kia giải thoát khỏi một con cọp mẹ vậy ” Phù Dung gian xảo cười đáp lời.

“ Ân, vây cứ quyết định như thế đi. Bất quá, chuyện này ta sẽ giao cho muội, mấy ngày nay muội nhàn hạ đủ rồi, đã đến lúc nên hoạt động gân cốt đôi chút, đúng chứ!!?? ” Thiên Tuyết vẻ mặt cười như không cười nhìn Phù Dung nói.

“ Hảo a, cứ giao cho muội ” Phù Dung hí hửng đáp ứng ngay, đúng thật là mấy ngày nay nàng sắp mốc meo cả rồi.

“ Hảo còn ta sẽ xử lý phía Hàn đế vậy ” Thiên Tuyết trầm ngâm đưa ra quyết định, xem ra đã đến lúc y đi gặp người đại bá này rồi.

“ Được, bất quá huynh nên kìm chế đôi chút, đừng để cô cô và dượng khó xử ” Phù Dung không khỏi lên tiếng nhắc nhở.

“ Yên tâm, ta biết chừng mực ” Thiên Tuyết gật đầu trấn an.

Đêm, Phi Đô thành chìm vào bóng tối, cả thành ngoài tiếng gõ canh chỉ còn tiếng côn trùng kêu, tuy nhiên ở một khu phố thì lại vô cùng náo nhiệt. Nơi đây chính là Vi Hoa phố, là nơi tập trung tất cả các kỹ viện của Phi Đô Thành.

“ AAAA, giết người, có người bị giết rồi ” từ trong một căn phòng tại Thanh Hoa lâu, kỷ viện lớn nhất Vi Hoa phố, phát ra một tiếng la thất thanh.

Sở hữu mọi người trong Thanh Hoa lâu ngay lập tức chạy đến, lúc này họ chỉ thấy bên trong phòng, một tiểu cô nương hoảng sợ ngồi ngay góc tường, một nữ tử thì lại đứng ngay bên cửa sổ, vẻ mặt sợ hãi nhìn vào trên giường.

Mọi người nhìn lại thì thấy trên giường, một nam tử đang cầm trên tay một con dao, đâm vào ngực một nam tử khác, nam tử bị đâm máu me đầm đìa, mắt mở to, xem ra là đã chết rồi.

“ Mai hoa, đây là có chuyện gì??? ” lúc này tú bà Thanh Hoa lâu ngay lập tức chạy đến bên cạnh vị nữ tử đứng cạnh cửa sổ hỏi.

“ Hà…Hà đại gia…hắn…hắn giết…giết…Trương đại gia,…tối nay con vốn hầu hạ Trương đại gia…nào ngờ Hà đại gia lại đến…sau đó nói không được mấy câu…Hà đại gia cầm…cầm con dao gọt trái cây trên bàn….đâm…đâm…Trương đại gia ” nữ tử tên Mai Hoa hoảng sợ kể lại.

“ Thì ra là giành kỹ nữ dẫn đến giết người a ” bên cạnh có nhân hiểu ra liền lên tiếng.

“ Đó chẳng phải nhị công tử Hà gia sao??? Thật không ngờ lại thối nát đến mức này ” có nhân nhịn không được khinh miệt.

Lúc này bên ngoài ngay lập tức xông vào vài quan sai, đem Hà gia nhị công tử vẫn chưa khôi phục tinh thần cùng thi thể trên giường mang đi, mọi người đều tránh ra nhường đường cho họ, không ai chú ý, khi quan sai rời khỏi, thì bên trong, tiểu cô nương ngồi ngay góc phòng, Mai Hoa cô nương cùng tú bà kia, trong mắt họ lại lóe lên một tia khinh thường, hòa lẫn vui sướng.