Tuyết Thành Hoa

Chương 1




Nhìn nữ nhân mặc hỉ phục ngồi trên giường, hắn chỉ lặng thinh đứng đó nhếch mép cười, nhớ lại tình cảnh xảy ra ngày hôm ấy, một thánh chỉ giáng xuống.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết:

Xét thấy tiểu thư nhà Thừa Tướng hiền lương thục đức, ngôn hạnh đoan trang, nay trẫm tứ hôn cho Uy vương làm chánh phi.

Tạ ơn.”

Lương Quế Chi, ái nữ của Lương thừa tướng, đệ danh mỹ nữ đệ nhất Nam quốc, được cả thái tử Nam Thiên Nhất và cả tam hoàng tử Nam Thiên Phong mang lòng yêu thích. Hoàng đế vì không muốn thấy hai con của mình vì một nữ nhi mà xảy ra tranh chấp nên đã ra một quyết định: gả nàng cho vị vương khác họ là Uy vương.

Ở hỷ phòng, Uy vương – Trần Duy Cẩn nhìn tân nương đang ngồi trên giường, nhếch mép cười, thầm nhủ:

“Đơn giản vì không muốn hai người xảy ra xung đột sao?”

“Lương Quế Chi? Có được nàng ta chính là thế lực của thừa tướng! Ta rất được lòng tin của ngài nên ngài mới an tâm giao nàng ta cho ta sao?”

Trần Duy Cẩn tiến lên một bước, tay khẽ đụng vào hỉ khăn, bất ngờ giật mạnh xuống. Tân nương vẫn ngồi bất động trên giường, không vì hành động thô lỗ của hắn mà bị giật mình. Đôi mắt vẫn chỉ hé mở, cũng không ngước mặt lên nhìn hắn. Kẻ biến sắc ở đây lại chính là Trần Duy Cẩn. Sau phút bất ngờ, Trần Duy Cẩn bật cười mỉa mai:

– Tốt… Thật hay cho Lương thừa tướng.

Tức thì, bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập. Trần Duy Cẩn ra lệnh cho vào, một thị vệ mặc áo xanh đến trước mặt hắn bẩm báo:

– Gia, bên nhà Lương thừa tướng có người đến báo… tân nương đã bị tráo đổi. Nhị tiểu thư Lương Tiểu Nguyệt đã đánh ngất Lương Quế Chi rồi thay nàng xuất giá, Lương thừa tướng đang chờ trị tội.

Nghe vậy, Trần Duy Cẩn cười lên thành tiếng cảm thán:

– Lương thừa tướng ơi Lương thừa tướng, ngươi quả nhiên vẫn chưa chết tâm.

Trần Duy Cẩn phất áo bước ra khỏi phòng, Thanh Phong theo sau lên tiếng hỏi:

– Gia, vậy còn người trong phòng tính sao?

Trần Duy Cẩn nghĩ cũng không cần đã quyết định:

– Đưa nàng đến Ưu Trì viện đi.

Cho đến giờ, vị tân nương kia vẫn ngồi yên vị trí của mình, không lộ ra một tí cảm xúc nào, như những việc đang xảy ra trước mắt không hề liên quan đến nàng. Một lúc sau, có một tì nữ bước vào dẫn nàng đi.

– Cô nương, vương gia đã phân phó sẽ để nàng đến Ưu Trì viện, nàng hãy đi cùng ta.

Tiểu Nguyệt lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn, ngơ ngác hỏi:

– Nàng đang nói ta sao?

Người tì nữ tên là Thanh Ca, là tì nữ thân cận của Uy vương xác nhận:

– Phải. Chính là nàng.

Bởi vì việc tráo đổi tân nương mọi người ai cũng đã biết. Dù Lương Tiểu Nguyệt đã bái đường thành thân với Uy vương, nhưng bây giờ thân phận của nàng ai dám thừa nhận đây? Làm sao lại gọi nàng một tiếng “vương phi” được chứ.

Tiểu Nguyệt không phản bác, gật đầu xem như đồng ý rồi lặng lẽ đi theo Thanh Ca đến Ưu Trì viện. Đó là một cái viện nhỏ nằm một nơi hẻo lánh nhất trong vương phủ, bình thường ít người lui tới.

Nghĩ rằng Tiểu Nguyệt sẽ lên tiếng phản đối nào ngờ nàng thật nhu thuận tuân theo như thế, khi tận mắt thấy Ưu Trì viện cũng không có một tia xúc động nào, Thanh Ca trong lòng nẩy lên một tia ngờ vực.

Nàng ta đây là ẩn nhẫn hay thật sự là một kẻ ngốc đây?”

Dừng chân ở trước viện, Thanh Ca sắc mặt nghiêm túc nói với Tiểu Nguyệt:

– Đây chính là nơi ở của nàng. Nàng có thể tuỳ ý chọn một phòng mình thích.

Tiểu Nguyệt gật đầu, nhỏ tiếng đáp:

– Ờ, đã hiểu.

Thanh Ca nhíu mày, thật sự không hiểu được người trước mắt này, nàng ta thật sự không để tâm?

– Nếu đã không còn gì nữa, mời cô nương nghỉ ngơi. Thanh Ca cáo lui.

Tiểu Nguyệt gật đầu. Khi Thanh Ca xoay người quay đi thì nghe thấy tiếng gọi:

– Thanh Ca?

Thanh Ca nhìn lại, Tiểu Nguyệt nhẹ giọng nói:

– Cám ơn.

Đúng thật là người quái lạ. Lại đi cám ơn với một nô tì? Đang mua chuộc lòng người? Vì biết nàng là tì nữ hầu cận Uy vương sao? Ánh mắt của Tiểu Nguyệt lại thật thuần khiết, không nhìn ra một chút ý xấu nào. Nếu ở một hoàn cảnh khác, một tình thế khác, Thanh Ca chắc chắn sẽ tin rằng nữ tử trước mặt nàng là một người thuần lương, nhưng đây lại không phải, nàng không thể tin tưởng được.

Thanh Ca khẽ gật đầu rồi bỏ đi không chú ý tới Tiểu Nguyệt nữa. Ở Ưu Trì viện bây giờ chỉ còn một ánh nến le lói và một nữ tử mặc hỉ phục đứng trơ trọi ở đó.

——————

Đến tận mờ sáng, Trần Duy Cẩn mới trở về vương phủ. Sau khi biết được việc tân nương bị tráo đổi, hắn nhận được lệnh gọi vào cung diện kiến. Vừa bước vào liền nhìn thấy Lương thừa tướng đã tới trước hắn từ bao giờ. Trần Duy Cẩn cười lạnh.

Vừa thấy Trần Duy Cẩn bước vào, Lương thừa tướng đã quỳ xuống thỉnh tội với lão hoàng đế.

– Hoàng thượng, tội thần quản giáo không nghiêm. Lại để cho chuyện đại nghịch thế này xảy ra, thần thật hổ thẹn, xin hoàng thượng hãy trị tội thần để Uy vương có thể trút hận.

Lão hoàng đế không thèm liếc lấy nửa con mắt, cứ để mặc Lương thừa tướng độc diễn. Trần Duy Cẩn tiến tới thình an lão hoàng đế, cũng không nhìn Lương thừa tướng đang diễn trò.

– Thần, Duy Cẩn bái kiến hoàng thượng.

Lão hoàng đế phất tay bình bình nói:

– Uy vương miễn lễ. Hôm nay là ngày đại hỉ của khanh, nào ngờ lại xảy ra chuyện thế này. Khanh xem bây giờ nên làm sao?

Trần Duy Cẩn cười nhạt đáp:

– Cái này còn phải xem ý của Lương thừa tướng.

Lương thừa tướng đổ mồ hôi lạnh.

Uy vương là vương, nhưng dù sao cũng là một vị vương khác họ. Cha của hắn là Trần đại tướng quân, có công bảo vệ giang sơn, hy sinh oanh liệt nơi sa trường, lại từng cứu mạng tiên hoàng nên hoàng thượng mới phong cho Trần Duy Cẩn, đứa con còn lại của Trần gia làm Uy vương, chịu sự sủng ái vô hạn, còn cho hắn nối nghiệp cha, tiếp tục nắm giữ binh quyền trong tay. Nhưng con người Trần Duy Cẩn thăng trầm, trước giờ luôn tỏ rõ mình không hứng thú với quyền lực, xa cách với quần thần. Lại nghe nói, hắn hành sự ngoan độc, không nương tay với kẻ thù.

Quế Chi gả cho một hung vương như vậy chẳng phải là thiệt thòi cho nàng sao? Đã vậy, nàng lại lọt vào mắt xanh của thái tử và tam hoàng tử, dù nàng ưng thuận ai, với thế lực của Lương thừa tướng ủng hộ, đều có cơ hội trở thành hoàng đế, nàng sẽ là hoàng hậu, còn Lương thừa tướng chính là quốc cửu.

Hôm nay, đã bước đến nước này, Lương thừa tướng đã đặt một canh bạc lớn. Tráo đối tân nương. Chỉ còn lại một bước cuối cùng này thôi, chỉ cần qua được lúc này, tương lai nhất định sẽ xán lạn…

– Bẩm hoàng thượng, Uy vương. Tân nương hôm nay Uy vương thành thân cũng là một con gái của thần, từ nhỏ sức khoẻ không tốt, lại không thích giao thiệp nên luôn sống trong hậu viện, bên ngoài không mấy người biết tới… Thần trước giờ vì niệm tình thân nên luôn đối xử tốt, nào ngờ, nàng vì mến mộ Uy vương mà lại gây ra chuyện đại nghịch như vậy…

Đang đổ lỗi sao? Cũng là con gái? Vì trong thánh chỉ không nêu đích danh tên của Lương Quế Chi nên đổi thành một nữ nhi khác cũng được sao? Vì mến mộ hắn? Vậy cuối cùng, lỗi là do hắn ư?

Trần Duy Cẩn thật muốn cười to.

– Thôi đủ rồi!

Đột ngột, hoàng đế ngắt lời. Lão đã không còn kiên nhẫn nghe những lời xảo trá này nữa. Sắc mặt lão hoàng đế trầm xuống, dám chống đối ý chỉ của lão làm sao lão tốt được chứ.

– Uy vương, nói cho cùng, đây là chuyện hôn sự của ngươi. Ngươi muốn thế nào?

Trần Duy Cẩn ngầm hiểu lão hoàng đế đang trao quyền quyết định lại cho hắn. Nếu hắn bảo “có tội” nhất định Lương thừa tướng sẽ phải trả giá đắt, nhưng hắn lại có suy nghĩ khác…

Trần Duy Cẩn tâu:

– Bẩm hoàng thượng, mọi việc ra thế này cũng chỉ xem là thần và Lương Quế Chi tiểu thư không có duyên phận. Dù sao “tiểu thư nhà Lương thừa tướng” cũng đã vào phủ của thần, thần không có ý kiến gì khác.

Lão hoàng đế nhíu mày nhìn Uy vương, cũng đã rõ ý của hắn. Trong thánh chỉ, chỉ ghi là tiểu thư nhà Lương thừa tướng, không nói đích danh là ai, Lương thừa tướng lợi dụng điểm đó, đưa nhị tiểu thư đổi mận thay đào đem gả cũng không thể nói là kháng chỉ. Chỉ là… Uy vương dễ dàng buông tha cho kẻ dám xúc phạm tới mình đơn giản như vậy? Xem ra, tên tiểu tử không chỉ là một tên mãnh phu chỉ biết chém giết. Hoàng đế khẽ gật đầu hài lòng. Xong, lại nhìn sang Lương thừa tướng đang quỳ dưới điện, trong mắt xoẹt ra một tia lãnh ý rồi biến mất trong thoáng chốc.

Lão hoàng đế lười biếng nói:

– Nếu như Uy vương cũng không có ý kiến gì thì việc này xem như kết thúc ở đây đi. Được rồi, hãy lui ra hết đi.

Nghe vậy, hai người hành lễ lui ra ngoài. Cánh cửa thư phòng được khép lại.

Lương thừa tướng không ngờ Uy vương hôm nay không làm khó dễ hắn, lại dễ dàng cho qua mọi chuyện như vậy. Chẳng lẽ hắn có hứng thú với Tiểu Nguyệt nên không thèm chấp nhất hay là… hắn có mưu đồ gì khác?

– Uy vương…

Lương thừa tướng chần chừ gọi. Trần Duy Cẩn chỉ quăng cho hắn một ánh mắt xem thường, không nói một lời mà đi luôn một nước.

“Lương thừa tướng… ngươi xem như cũng một đời xông pha quan trường. Tại sao bây giờ lại trở nên ngu ngốc như vậy? Bị quyền lực làm mờ mắt rồi sao? Hoàng thượng lại dễ dàng để ngươi thực hiện được ý đồ của mình? Nếu ngươi đã từ bỏ cơ hội sống sót cuối cùng của mình, ta cũng chỉ chúc phúc cho ngươi…”