Tỷ Tỷ, Xin Ngươi

Chương 31








Đệ tam thập nhất chương: Cho nên chỉ cần dũng cảm một chút, mở lời, sẽ phát hiện, kỳ thực sau đó tất cả đều trở nên đơn giản.




Đứa trẻ mất đi yêu thương thường sẽ phát triển theo hướng bất lương, vì vậy nhị tiểu thư của chúng ta cũng phát triển theo hướng không tốt.


Cái gì? Thiếu nữ bất lương? Đập đá chơi gái đánh bài? Hút thuốc uống rượu?


Toàn ba thứ vặt vãnh~~~ ở trong mắt nhị tiểu thư của chúng ta những thứ này đều. . . không có khả năng.


Sa ngã không phải là lựa chọn sáng suốt, chỉ có kẻ ngốc mới dùng cơ thể và tương lai của mình để phát tiết bất mãn của mình đối với xã hội. Nhị tiểu thư của chúng ta đương nhiên không phải loại người đó.


Thế nhưng thứ mà nhị tiểu thư của chúng ta hứng thú ngoại trừ tiểu thư ra còn có cái gì a. . . đương nhiên cũng chỉ có kiếm tiền.


Tình trường đã không như ý rồi, đương nhiên thương trường không thể cũng không như ý. Cho nên, lúc này nhị tiểu thư đang cúi đầu đọc sách đã hoàn toàn để tiền vào trong mắt, trong đầu ngoại trừ rầm rầm rầm oán giận với tỷ tỷ toàn là kiếm tiền.


Tuy quản gia cảm thấy chưa được sự đồng ý của Nhậm Bình Sinh mà mở tiệc là không đúng, nhưng hiện tại Nhậm Bình Sinh chưa về nhà, trong nhà này còn ai có thể ngăn cản Nhậm Yên Vũ đâu?


Cho nên mặc kệ trong lòng quản gia do dự làm sao, hôm chủ nhật, buổi tiệc Nhậm Yên Vũ nói vẫn diễn ra đúng hạn. Cho nên muốn tham gia tiệc của Nhậm Yên Vũ rất là khó khăn hả?


Đương nhiên không phải, chỉ cần ngươi có tiền, ngươi có thể tham gia. Nhậm Yên Vũ học tiểu học nhiều năm như vậy không chỉ tích lũy được một đoàn người thề chết trung thành, ngoài ra nàng còn có thể ra sức lợi dụng người của mình làm công cụ kiếm tiền. Lần tiệc tùng này chính là một phương thức kiếm tiền.


Vé vào cửa là con nít thì mỗi đứa 35 đồng, người lớn 50 đồng. Chỉ cần ngươi có thể chi tiền ra, đương nhiên có thể tham gia tiệc.


Bởi vì có một siêu cấp chết trung đảng, độ nổi tiếng lại cao a, cho nên tuy vé vào cửa đối với một đứa con nít mà nói là có hơi mắc, nhưng ngày hôm đó những đứa trẻ đến tham dự vẫn đông nghịt, đối với việc này Nhậm Yên Vũ rất thỏa mãn. Con nít có thể ăn bao nhiêu chứ? Cơ bản uống miếng nước, thì đã muốn no rồi, cho nên Nhậm Yên Vũ vẫn có lời a~


Vì vậy ngày hôm đó lúc Nhậm Bình Sinh trở về, thì thấy nhà mình tất cả đều là người, khá là náo nhiệt.


Cái này. . . chuyện gì đã xảy ra?


"Tiểu thư đã trở về." Xa xa quản gia đã thấy tài xế chở Nhậm Bình Sinh về, lá gan giống như Bạch Liên Hoa dè dặt run rẩy nha run rẩy nha.


Tiểu thư tiểu thư tiểu thư người hãy nghe ta nói~~~~


"Quản gia?" Nhậm Bình Sinh nhìn xung quanh hoặc là kết bạn hoặc là đơn độc hoặc là khá yên tĩnh hoặc là cãi nhau, tiểu quỷ đại quỷ các loại, cau mày quay đầu hỏi quản gia: "Nhà của chúng ta làm sao vậy? Tiểu Vũ mở tiệc?"


Quản gia nội ngưu đầy mặt, quả nhiên trên thế giới này người có thể lý giải nhị tiểu thư không ai ngoài tiểu thư.


Quản gia vội vã gật đầu: "Đúng vậy, ta vốn bảo nhị tiểu thư hỏi ý kiến tiểu thư một chút, thế nhưng nhị tiểu thư muốn mở, cho nên mở." Một câu nói ngắn gọn này quản gia đã yên lặng suy tính vô số lần.


Mách lẻo là phi thường không tốt, nhất là ở trước mặt tiểu thư mách tội nhị tiểu thư. Ai mà biết sau khi tiểu thư nghe xong có thể bực mình không a? Nếu tiểu thư mất hứng, đi nói chuyện với nhị tiểu thư. . .


Quản gia sâu sắc cảm thấy những ngày bị chủ nhân gây khó dễ thật sự không nên trải qua. Cho nên xoắn quẩy thật lâu quản gia mới nghĩ ra câu cáo trạng mà không tính là cáo trạng này. Nói ra rồi bản thân cũng vô cùng khó xử, trong lời nói cũng không có ý cáo trạng. Trái tim của quản gia, một lần nữa Bạch Liên Hoa rồi.


Nhậm Bình Sinh nhìn đám người đầy nhà đầy sân, cau mày gật đầu: "Ta biết rồi." Nàng biết rồi, biết rồi thì làm sao?


Sau đó, không có sau đó.


Quản gia ngửa mặt lên trời hú một tiếng dài!


Tiểu thư a tiểu thư a người không thể cưng chiều nhị tiểu thư như vậy a, sẽ làm hư con trẻ đó!!!


Nhậm Bình Sinh rất bình tĩnh đi vào phòng, nhìn gian nhà chật ních người, buông túi của mình xuống, rất bình tĩnh ngồi trên sofa, còn thuận tay cầm một ly đồ uống.


Từ lúc Nhậm Bình Sinh xuống xe Nhậm Yên Vũ đã dõi theo nàng, nhưng mà nàng không có thấy Nhậm Bình Sinh đi về phía nàng, Nhậm Bình Sinh giống như tất cả không có gì xảy ra, tự bản thân ngồi đó, cúi đầu đọc sách, làm như thật sự mặc kệ Nhậm Yên Vũ làm cái gì nàng cũng không thèm để ý, điều này làm Nhậm Yên Vũ khổ sở muốn khóc.


Từ khi Nhậm Bình Sinh lên sơ trung, giữa bọn họ thật sự không còn gì để nói sao?


Nhậm Yên Vũ không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đang yên đang lành, cũng chỉ trong một năm, quan hệ giữa nàng và Nhậm Bình Sinh đột nhiên trở nên như vậy?


Nàng cứ ngồi đấy, nhìn Nhậm Bình Sinh đọc sách, trong mắt đều là khổ sở.


. . .


Nhậm Bình Sinh cúi đầu đọc sách, đương nhiên bầu không khí ồn ào xung quanh khiến nàng hoàn toàn đọc không vô, nhưng nàng vẫn cúi đầu đọc sách, ít nhất là làm bộ đang đọc sách.


Nàng nghĩ không ra hiện tại ngoại trừ đọc sách bản thân có thể làm gì, cãi nhau với bọn họ? Hay là nổi giận?


Kỳ thực có thể thấy nàng rời đi Nhậm Yên Vũ vẫn sống tốt như vậy, nàng hẳn nên vui vẻ, nhưng mà nàng lại mất hứng. Rời xa nàng Nhậm Yên Vũ vẫn sống tốt, nàng có bạn của mình, nàng có cuộc sống của mình, trong thế giới của nàng có rất nhiều người, nhưng mình thì sao?


Hiện tại mình thì sao? Nhậm Bình Sinh tỉ mỉ ngẫm lại, cuộc sống của mình ngoại trừ Nhậm Yên Vũ, còn có ai? Không phải ở trong trường Nhậm Bình Sinh không có bạn, nhưng nàng trời sinh có tính khiết phích, cho nên cũng không thích quá thân cận với người khác, hơn nữa vì tính cách, nàng vẫn duy trì một khoảng cách với mọi người, cho nên người có thể tiếp cận nàng, Nhậm Bình Sinh nghĩ ngoại trừ Nhậm Yên Vũ ra, không có bất cứ ai.


Cho nên khi nàng về nhà biết Nhậm Yên Vũ đang mở tiệc, thứ ở trong lòng chính là mất mát, tuy người lựa chọn bỏ đi là nàng, tuy kỳ vọng đối phương sống tốt là nàng, nhưng nhiều ít nàng vẫn thấy mất mát, con người, nói chung chính là như vậy. Đôi khi luôn cảm thấy mình buông ra cũng không sao cả, nhưng khi thật sự buông, có bao nhiêu không cam lòng, cảm thấy rõ ràng là ở trong tay mình, tại sao lại trở nên không có bất cứ vấn đề gì với mình?


Có mất mát như vậy, đương nhiên Nhậm Bình Sinh không thể nào vui vẻ cùng đám tiểu quỷ này cãi nhau, nhưng Nhậm Bình Sinh càng không thể vì nó mà nổi giận. Cho nên lúc này ngoại trừ cúi đầu đọc sách Nhậm Bình Sinh còn có thể làm gì.


Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh ầm ĩ như vậy, Nhậm Bình Sinh vẫn cảm nhận được ánh mắt Nhậm Yên Vũ nhìn mình. Nàng cảm nhận được nhưng mà nàng không dám ngẩng đầu nhìn. Nàng sợ vừa ngẩng đầu Nhậm Yên Vũ có thể đoán được tình cảm của nàng, sợ Nhậm Yên Vũ có thể đoán được suy nghĩ trong lòng mình, dù nàng biết không có khả năng ấy.


Nàng cũng sợ vừa ngẩng đầu là nhìn thấy ánh mắt chán ghét mình của Nhậm Yên Vũ.


Xa cách, là hy vọng của nàng, nhưng mà thật sự xa cách rồi, nàng lại cảm thấy thống khổ vạn phần.


Buổi tiệc này kết thúc dưới sự trầm mặc của hai vị chủ nhân, sau khi buổi tiệc kết thúc, Nhậm Yên Vũ và Nhậm Bình Sinh trở về hai gian phòng tiêng biệt. Trong một năm này, hai người đã ngủ riêng, đều có căn phòng của riêng mình, đều có không gian của riêng mình, đều có bí mật của riêng mình.


Bận rộn học tập có thể làm người khác tạm thời lơ là nỗi đau khổ chia lìa, nhưng một khi đã rảnh rỗi, thì cảm giác đau khổ càng thêm mạnh mẽ, thật ra nghỉ đông vẫn tốt, tổng cộng cũng chỉ có mấy ngày, hơn nữa kỳ nghỉ đông ấy, bởi vì còn chưa có xa cách như thế, nên kỳ nghỉ đông cũng không đau khổ thế nào. Nhưng nghỉ hè đến rồi, kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng khiến hai người ở cùng một không gian cảm thấy khó xử.


Vô thanh vô tức ánh mắt của Nhậm Yên Vũ vẫn xoay quanh Nhậm Bình Sinh, hầu như Nhậm Bình Sinh đi tới đâu ánh mắt Nhậm Yên Vũ liền đi đến đó, nhưng mà chủ nhân của ánh mắt lại không nói một tiếng nào.


Tuy nhiên hai người hầu như không nói chuyện với đối phương, nhưng mà lại khắc khắc ở bên nhau, Nhậm gia rất lớn, nếu như thật sự không muốn nhìn thấy đối phương, cũng đủ để hai người một kỳ nghỉ hè không thấy mặt, nhưng mà quái dị, dù hai người không nói với nhau một câu, nhưng mặc kệ hai người xuất hiện ở ngõ ngách nào, người còn lại đã ở sẵn đó.


Trong hoa viên, Nhậm Bình Sinh đang đọc sách, như vậy đối diện bàn chắc chắn có bóng dáng Nhậm Yên Vũ cũng yên lặng đọc sách. Trong phòng khách, Nhậm Yên Vũ lười biếng rời giường ăn sáng, thật trùng hợp, ngày nào cũng rất đúng giờ rời giường như Nhậm Bình Sinh cũng trùng hợp ngủ quên, cùng Nhậm Yên Vũ xuống nhà ăn sáng, buổi tối, Nhậm Yên Vũ muốn xem hết phim truyền hình mới đi ngủ, thật trùng hợp, tối hôm đó tinh thần Nhậm Bình Sinh cũng tốt, không quá muốn ngủ, cho nên ở phòng khách đọc sách.


Vì vậy, nhà bếp, phòng khách, hoa viên, ban công. . . các loại các chỗ. . .


Có đôi khi quản gia nhìn hai người cảm thấy đặc biệt mệt. Không có cãi nhau, nhưng làm chi ai cũng không mở miệng nói gì a, nhìn tới gấp muốn chết đi được, mở miệng nói một câu sẽ chết à?!


Rõ ràng hết lần này tới lần khác đều muốn nói chuyện lại còn làm bộ không muốn nói! Chưa từng thấy ai giận dỗi kiểu này!


Một người mở miệng trước là sẽ chết à, dù thế nào thì kỳ nghỉ hè này hai người thật sự không nói với nhau một câu gì, kỳ nghỉ hè kết thúc, Nhậm Bình Sinh thu dọn hành lý xong xuôi, chuẩn bị đi.


Trước khi đi, nàng đứng trong phòng khách, nhìn căn phòng của Nhậm Yên Vũ rất lâu.


"Tiểu thư, nhị tiểu thư ở trên lầu, có muốn nói tạm biệt với nhị tiểu thư không?"


Nhậm Bình Sinh cúi đầu, chỉ suy nghĩ chốc lát, lắc đầu nói: "Không cần."


Ngay cả khi đi, cũng không tạm biệt sao?


Quản gia nhìn dáng vẻ rõ ràng là không muốn đi của Nhậm Bình Sinh, tại sao hết lần này tới lần khác làm như rất muốn đi? Đúng là khó chịu, "Tiểu thư. . . hay là đi tạm biệt đi, sau đó lại một tuần không gặp nhau.


Nhậm Bình Sinh cúi đầu.


". . . Tiểu thư." Trái tim quản gia nội ngưu đầy mặt. Tiểu thư à người thật sự không hợp với bộ dạng đa sầu đa cảm như vậy đâu, đồng ý đi mà!


Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!


Nhậm Bình Sinh ngẩng đầu lại nhìn căn phòng Nhậm Yên Vũ một lúc, "Được rồi."


Nở hoa~~~


Trái tim quản gia nhảy nhót.


Nhậm Bình Sinh buông hành lý xuống, chậm rãi đi đến phòng Nhậm Yên Vũ. Tốc độ rùa bò này quản gia hận không thể một cước đạp Nhậm Bình Sinh lên.


Rốt cuộc Nhậm Bình Sinh cũng đứng trước cửa phòng Nhậm Yên Vũ, sau đó gõ cửa.


"Cộp. . ." một cái, cửa đã bị người giật phăng ra, không phải lúc này Nhậm Yên Vũ còn đang ngủ nướng sao? Thế nào hôm nay dậy sớm như vậy?


"A. . ." Bộ dạng này của Nhậm Bình Sinh hiển nhiên là không ngờ Nhậm Yên Vũ sẽ đột nhiên mở cửa, nhất thời đứng đó không có phản ứng.


". . ." Buồn cười chính là Nhậm Yên Vũ mở cửa ra dường như cũng không định nói cái gì, đứng đó không có phản ứng giống như Nhậm Bình Sinh.


Cho nên mới nói, sáng sớm hai người làm cái gì vậy?


"Cái kia, ta sắp đi." Ngây người một hồi, có lẽ Nhậm Bình Sinh cảm thấy đứng đối mặt như vậy rất ngốc, cho nên nàng mở miệng trước.


Nhậm Yên Vũ rũ mắt, "Ừm."


Sau khi nàng "ừm" một tiếng như vậy, không nói gì nữa.


Nhậm Bình Sinh thấy Nhậm Yên Vũ không nói gì, ngẫm lại dường như mình cũng không có gì để nói, liền xoay người đi.


"Đi đường cẩn thận." Nhưng mà sau khi xoay người, lại nghe Nhậm Yên Vũ nói vậy với mình. Vì vậy người định đi kia lại xoay người về, nhìn Nhậm Yên Vũ nói: "Ngươi cũng phải chăm sóc bản thân, có việc gì thì gọi điện cho ta, hoặc để quản gia báo cáo với ta." Những lời này dường như bình thường mỗi ngày đều nói, không biết tại sao, hôm nay lại trở nên khó nói ra. Cũng may là vì đã trở thành thói quen, một khi đã mở miệng, không có gặp trắc trở gì.


Đương nhiên Nhậm Yên Vũ cũng rất vui khi Nhậm Bình Sinh nói vậy với mình, liền đáp: "Tỷ tỷ cũng chú ý chăm sóc bản thân, cuối tuần về sớm một chút."


Được rồi, kỳ thực trước khi mở miệng lúc nào cũng khó khăn, thế nhưng dù sao cũng đã thân thiết như vậy, dù sao cũng là người một nhà, ký ức tốt đẹp vẫn mãi ở trong lòng nhau, cho nên chỉ cần dũng cảm một chút, mở lời, sẽ phát hiện, kỳ thực sau đó tất cả đều trở nên đơn giản.


Vì vậy kỳ nghỉ hè cứ như thế kết thúc, cuối kỳ nghỉ hè, quan hệ của hai vị tiểu thư Nhậm gia, dường như rốt cuộc cũng có chút cải thiện.


Sau đó là cuộc đời vội vàng học tập, năm hai là một bước ngoặc thời kỳ sơ trung, nếu như năm hai ngươi vẫn không có bất cứ dự định bứt phá nào, như vậy đầu tháng ba ngươi sẽ rất khó có cơ hội phát triển thêm một bước. Cho nên chăm chú học tập Nhậm Bình Sinh sẽ nắm chắc năm nay, mỗi ngày đều bận rộn đọc sách như bình thường, quan hệ với Nhậm Yên Vũ vốn đã rất vất vả mới hàn gắn lại, lúc này lại không thể liên lạc được.


Lần này sợ là lại muốn bất hòa rồi sao?








===
Với tư cách một độc giả, Bổn Điểu lại dài dòng rồi.